"Ngươi có ý gì?" Hoàng hậu hỏi."Thái tử, Thái tử hôn mê rồi." Chu ngự y sợ hãi nói."Ngươi! Thái Y viện rốt cuộc đang làm gì?" Hoàng hậu tức giận đến đạp Chu ngự y một cước.
Chu ngự y ngã xuống đất, lại nhanh chóng đứng lên."Hoàng hậu nương nương! Vi thần cho Thái tử thi châm."
Chu ngự y xoa xoa mồ hôi trán.
Hắn cũng nghĩ không ra, vì sao bệnh của Thái tử lại phát triển nhanh như vậy.
Mỗi lần, hắn đều là kê đơn cho người Đông cung sắc thuốc.
Thấy hoàng hậu không phản đối, Chu ngự y tay run run, từ trong hòm thuốc cầm ra ngân châm.
Thái tử nằm ở trên giường không hề động tĩnh, tựa như chết rồi.
Chu ngự y châm từ huyệt thái dương, mọi người nhìn thấy trong lòng run sợ.
Thái tử đau đến nhíu mày.
Chu ngự y thở phào nhẹ nhõm, có phản ứng là tốt.
Ít nhất phải tỉnh lại một lần, cùng hoàng thượng nói mấy câu.
Với lòng nhân hậu của Thái tử, ở trước mặt hoàng thượng nhất định sẽ cầu xin cho Thái Y viện.
Chu ngự y chết không sao, chỉ là không thể hại toàn bộ Thái Y viện.
Hoàng hậu nổi điên lên thì ai cũng không đỡ nổi.
* Cam ma ma xuất hiện ở phủ tướng quân, vợ chồng tướng quân không hiểu ra sao.
Hoàng hậu huấn người đến nghiện rồi sao?
Xem phủ tướng quân như quả hồng mềm ư?
Lần này đến lượt Giang tướng quân ra tiếp khách.
Giang tướng quân nói: "Không biết ma ma tìm tiểu nữ là có chuyện gì? Hoàng hậu thân phận tôn quý, cũng không có chuyện thả người về rồi lại gọi về như vậy.""Tướng quân hiểu lầm! Hôm nay đến mời Giang tiểu thư đúng là vạn bất đắc dĩ, là vì hoàng hậu có lý do không thể không thỉnh Giang tiểu thư đi hoàng cung." Cam ma ma cười gượng nói.
Lý do này không thể để nhiều người biết.
Cam ma ma lòng nóng như lửa đốt, nếu không mời được Giang tiểu thư, lỡ Thái tử có mệnh hệ gì, hoàng hậu sẽ trách tội nàng vô dụng.
Liên lụy đến Giang tiểu thư cũng sẽ bị trị tội.
Giang tướng quân có danh tiếng ngoài kia là ngay cả mặt mũi hoàng thượng cũng không thèm nể.
Hiện tại xem ra lời đồn không sai.
Cam ma ma sớm đã tự xưng tên tuổi, Giang tướng quân, Liên phu nhân và nữ nhi đều không cho hạ nhân đi mời.
Cam ma ma đã uống chén trà nhỏ thứ ba.
Đông Họa vội vàng chạy tới Vân Hương Viện.
Nàng ở phủ tướng quân có mối quan hệ tốt với nhiều người.
Rất nhanh liền biết Hoàng hậu nương nương lại phái người đến tìm tiểu thư."Tiểu thư, Hoàng hậu nương nương rốt cuộc muốn làm gì?"
Giang Sở Vi đứng dậy: "Đi xem chẳng phải sẽ biết?""Nhưng là lão gia không muốn cho ngươi đi!" Đông Họa muốn ngăn cản.
Quản hắn là ma ma gì, chỉ cần là người đến không có ý tốt, tướng quân vẫn thường đuổi ra ngoài."Đi thôi! Đi xem hoàng hậu lại muốn làm gì?" Giang Sở Vi thản nhiên đứng lên.
Cam ma ma nhìn thấy Giang Sở Vi, nước mắt thiếu chút nữa đã rơi ra.
Nhìn ánh mắt Cam ma ma vui mừng như điên.
Giang Sở Vi: ...
Tốc độ trở mặt này cũng quá nhanh đi, quả thực khác hẳn so với lần trước.
Giang tướng quân nhìn thấy con gái: "Vi Nhi, con ra ngoài làm gì, vi phụ sẽ làm chủ cho con, con không cần sợ ai hết."
Giang Sở Vi nói: "Phụ thân, con ra đây, người vào nhà trước đi."
Phụ thân là người thô lỗ, chỉ biết đi thẳng nói thật.
Có những chuyện phải khôn khéo xử lý, vẫn là phải dùng cách của phụ nữ.
Xem dáng vẻ của Cam ma ma này là không mời được người thì không đi.
Xem dáng vẻ phụ thân, là quyết đấu đến cùng.
Hắn không ra thì hai người này phải hao tổn đến ngày mai mất.
Cam ma ma nhìn thấy Giang Sở Vi như nhìn thấy cứu tinh: "Giang tiểu thư, lão nô có chuyện muốn nói với ngài."
Giang tướng quân nói: "Vi Nhi, nếu con không muốn đi, thì đừng miễn cưỡng, tất cả đều có phụ thân lo liệu.""Phụ thân yên tâm, con có chừng mực." Giang Sở Vi trấn an.
Giang tướng quân lúc này mới rời khỏi chính sảnh.
Cam ma ma lập tức cung kính hành lễ: "Thỉnh Giang tiểu thư cứu mạng!""Cứu ai mạng?" Giang Sở Vi đầu nhanh chóng xoay chuyển."Là Thái tử!" Cam ma ma nói bằng giọng chỉ có hai người nghe được.
Giang Sở Vi cẩn thận nhìn bà ta: "Trong cung chẳng phải có ngự y?""Ngự y cũng mời rồi, Hoàng hậu nương nương chỉ tin Giang tiểu thư thôi." Cam ma ma nịnh nọt nói.
Giang Sở Vi nhìn sắc mặt bà ta không giống giả vờ."Đi thôi, ta tùy ngươi tiến cung một chuyến." Giang Sở Vi nói."Vâng, Giang tiểu thư mời." Cam ma ma nhanh chóng đi phía trước dẫn đường.
Vừa bước lên xe ngựa, Giang Sở Vi thực sự tặc lưỡi.
Khác một trời một vực so với lần trước vào cung.
Bên trong xe ngựa được phủ thảm dày.
Trà đã được pha sẵn.
Xe ngựa rộng đến có thể ngồi được bảy tám người.
Cung nữ cung kính dâng trà.
Thu Thư nhìn đến ngẩn người.
Hoàng hậu này thay đổi 180 độ là vì sao?
Giang Sở Vi thầm nghĩ: Xem ra bệnh của Thái tử rất nặng.
Hoàng hậu làm sao yên tâm giao cho nàng đến chữa?
Nàng chỉ là bảo thai trong cung mà thôi.
Vậy thì hành sự tùy theo hoàn cảnh vậy.
Giang Sở Vi cũng không muốn rước phiền toái vào người.
Vào đến Đông cung.
Nhìn thấy Chu ngự y mồ hôi đầy trán, cùng Hoàng hậu mặt đầy giận dữ.
Giang Sở Vi đi đến trước giường, vừa nhìn sắc mặt Thái tử, nàng liền nhíu chặt mày."Hoàng thượng giá lâm!" Một giọng nói the thé truyền đến.
Mọi người đều đồng loạt quỳ xuống.
Nhìn thấy Giang Sở Vi ở đây, hoàng đế cảm thấy bất ngờ.
Đầu Chu ngự y vẫn cúi xuống đất, không dám ngẩng lên."Chu tri đồng, đứng lên nói!"
Hoàng đế lạnh lùng nói."Vâng! Hoàng thượng!" Chu ngự y đứng lên. Thân thể lung lay suýt nữa ngã xuống đất.
Hoàng thượng khó chịu: "Bộ xương già này của ngươi nếu không dùng được, trẫm đốt thành tro luôn."
Sắc mặt Chu ngự y trắng bệch."Hoàng thượng! Thái tử hôn mê rồi.""Trẫm đâu có mù, chỉ hỏi ngươi Thái tử có tỉnh lại được không?""Hồi hoàng thượng! Thần... Thần không biết." Chu ngự y chỉ biết trả lời qua loa cho xong.
Tình huống của Thái tử như này, nếu hắn nói có thể tỉnh lại, đến lúc đó Thái tử không tỉnh được, hoàng thượng không chém đầu hắn sao?"Đồ vô dụng!" Hoàng thượng đạp một cước: "Thái Y viện nuôi các ngươi đám phế vật làm gì."
Chu ngự y lại ngã một lần.
Lần này hắn không dám đứng dậy."Hoàng thượng! Xin để thần nữ xem cho!" Giang Sở Vi thực sự không chịu nổi nữa.
Làm ngự y nghe những lời đó vào tai, cũng như đem đầu mình cột vào thắt lưng rồi."Ngươi mau xem cho ta!" Hoàng hậu sốt ruột nói.
Thấy hoàng thượng không phản đối, Giang Sở Vi đặt tay lên mạch của Thái tử.
Ước chừng thời gian một chén trà mới thu tay lại.
Hoàng thượng lúc này mới lần đầu tiên nhìn Giang Sở Vi thật gần.
Vừa thấy liền biết là một tiểu thư khuê các.
Nếu không tận mắt nhìn thấy Mai phi không sao, hoàng thượng căn bản không nghĩ nàng vậy mà lại biết chữa bệnh cứu người.
Giang Sở Vi thu tay: "Bẩm hoàng thượng! Sau một canh giờ, Thái tử sẽ tỉnh lại."
Hoàng thượng ngạc nhiên: "Ngươi chắc chứ?""Chắc chắn! Chỉ là...""Chỉ là cái gì? Nói thật ra." Hoàng hậu lập tức hỏi."Bệnh của Thái tử, dược thạch vô y!" Giang Sở Vi chắc như đinh đóng cột nói."Ngươi nói bậy bạ gì đó? Cảnh Nhi trước đây cũng từng hôn mê rồi, không phải không sao sao, làm sao lại dược thạch vô y?" Hoàng hậu hoảng loạn nói.
Hoàng thượng lên tiếng: "Hoàng hậu, nghe nàng nói tiếp.""Hoàng thượng! Thái tử có tâm bệnh, lại hơn nửa năm không được cứu chữa, máu ứ đọng đã ảnh hưởng đến tâm mạch, cho dù thần y tại thế cũng không cứu được."
Hoàng thượng nhìn Chu ngự y: "Lời nàng nói là thật sao?"
Chu ngự y chậm rãi đứng lên, nơm nớp lo sợ nói: "Lời Giang đại phu nói là thật.""Ý các ngươi là, Thái tử không sống được nữa?" Hoàng thượng hỏi.
Hoàng hậu lập tức khóc nói: "Không thể nào! Giang Sở Vi ngươi nói lung tung, Chu ngự y, ngươi nói đi, Thái tử có phải vẫn cứu được không? Trước kia ngươi chẳng phải cũng cứu được hắn rồi sao?""Hoàng hậu nương nương! Thần bất tài!" Chu ngự y mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hắn đều đã kê đơn rồi, những người này đang làm cái gì vậy? Chẳng lẽ mỗi lần đều muốn hắn tự mình đi sắc thuốc hay sao.
Hoàng thượng hỏi: "Hắn còn sống được bao lâu?""Nhiều nhất một ngày." Giang Sở Vi nói.
Thật ra nếu nàng thi châm, có thể kéo dài thêm mấy ngày nữa.
Chỉ là Giang Sở Vi sẽ không làm như vậy.
Làm như vậy chỉ làm tăng thêm sự đau khổ của Thái tử mà thôi.
Thái tử không có ý chí muốn sống.
Nếu sống mà còn đau khổ hơn chết thì thà để hắn rời đi như vậy...
