Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 55: Dị số chân chính 3




Nhưng chết cũng là một điều xa xỉ.

Nếu như chết, sợ rằng sẽ bị quái vật lợi dụng, rất có khả năng sẽ biến thành quái vật càng đáng sợ hơn. Đúng thật là tiến thoái lưỡng nan.

Thế giới hắc ám đáng chết này, thế mà lại khiến cho đường đường Ma Đế, lại tuyệt vọng như vậy!

Nhưng bất luận Tiên Giới cũng được, Ma Giới cũng thế, vào lúc này, đều cảm nhận được chấn động của thế giới hắc ám. Bọn họ ngước mắt lên, cũng có thể nhìn thấy thế giới hắc ám.

Tuy chỉ là bóng.

Nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến sự chú ý của bọn họ. Bọn họ nhìn thấy bản thể của thế giới hắc ám.

Ngọn núi lớn bị vô số đầu lâu lấp đầy đó.

Cùng với trước ngọn núi, một bóng người áo trắng nhỏ bé như cát bụi, nhưng lại tỏa ra ánh sáng chói mắt, khiến cho người khác không thể nào phớt lờ.“Đây là, có người giết đến bản thể của thế giới hắc ám?”

Vô số người đại thần thông, vào lúc này đang điên cuồng vui mừng.“Lẽ nào là Tiên Đế?”“Lẽ nào mà Ma Đế?”

Hai giới Tiên Ma, đều nghĩ đến đối phương. Là kẻ địch lớn nhất, cũng là thế giới lớn trong vạn giới, bọn họ so với bất kỳ người nào đều hiểu rõ, nếu như nói cường giả, chín chín phần trăm đều xuất thân từ hai giới Tiên Ma.

Vì thế bọn họ nghĩ đến đối phương, điều này vô cùng hợp lý.

Vào lúc này, bọn họ đều đang cầu nguyện cho đối phương, hi vọng đối phương nhất định có thể thành công.

Khi thật sự đối mặt với nguy cơ diệt thể, thù hận của hai giới Tiên Ma, dường như cũng đều trở nên không quan trọng. Nếu như Tiên (Ma) Đế thật sự có thể làm đến bước này, ta cũng phục rồi!

Nhưng đúng vào lúc suy nghĩ này vừa mới xuất hiện không lâu. Rất nhanh bọn họ đã ý thức được.

Nam tử bạch y này, không phải là bất kỳ người nào của hai giới Tiên Ma.

Bởi vì tuy cách không gian, nhưng người đại thần thông vẫn có thể từ trong bóng người phát hiện được khí tức, ví dụ như bản thể của thế giới hắc ám, khiến cho bọn họ không khỏi rùng mình, sương mù màu đen đó, cho dù là Tiên Đế và Ma Đế, cũng không dám nhiễm vào một chút nào.

Mà nam tử bạch y, tuy trên người có một cỗ khí chất khiến lòng người ấm áp, nhưng xét về năng lực bản thân mà nói, hình như không mạnh mẽ lắm.“Không phải người tu hành, cũng không phải Ma tộc, đương nhiên, cũng không phải người phàm, nhưng sức mạnh ở trên người hắn, tuyệt đối không được coi là mạnh…”

Tiên Đế và Ma Đế, vào lúc này trong lòng đều sinh ra suy nghĩ giống nhau. Vậy thì người này là ai?

Bọn họ gần như đồng thời chụm ngón tay tính toán, nhưng lại không tính ra được quá khứ và tương lai của người này, chỉ cảm thấy cao thâm khó lường, không ở trong ngũ hành.“Ta không tính được quá khứ và tương lai của người này, nhưng mà có thể nhìn thấy khí tức lưu lại trên người hắn, rõ ràng hắn có chút liên quan đến Tiên Giới… Đợi đã, lẽ nào hắn ta là người của Hạ Giới?”

Tiên Đế nghĩ đến, sau đó bất giác nhìn về phía thông đạo ở chiến trường Tiên Ma dẫn xuống Hạ Giới. Sức mạnh bóng tối đang bộc phát tràn ngập ở chiến trường Tiên Ma, mọi người đều đã biết.

Sức mạnh bóng tối thuận theo thông đạo đi vào chiến trường Tiên Ma. Mà trước lúc đó, Hạ Giới còn từng có một người, đến Cổ Thành báo tin.

Sau đó, sinh ra chuyện không vui vẻ, hai bên không chỉ không thành công hợp tác, ngược lại đối địch với nhau, Tiên Giới mấy lần tiến sâu vào Hạ Giới, đều bị một quái nhân của Hạ Giới tiêu diệt.

Tương truyền quái nhân đó, không phải là người tu hành, nhưng mà lại có thể chấp chưởng quyền bính thiên đạo, chỉ định quy tắc của Hạ Giới, vì thế, được coi là vô địch Hạ Giới.

Liên kết nhiều tin tức lại với nhau. Không khó để phán đoán, thân phận của người này.“Lẽ nào thật sự là quái nhân kia của Hạ Giới? Chỉ là người Hạ Giới nho nhỏ, làm sao lại có dũng khí đi đối mặt với thế giới hắc ám?”

Mọi người Tiên Giới, rơi vào nghi hoặc.

Mà bên phía Ma Giới, lại là điên cuồng vui mừng.“Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi!”

Hoang Tôn điên cuồng vui mừng, khoa tay múa chân giống như đứa trẻ vậy.“Dị số, hắn chính là dị số! Không thể nào ngờ được, không biết nguồn gốc, hắn mới là dị số! Công chúa điện hạ chạy trốn khỏi Ma Giới, công chúa điện hạ không phải dị số, sứ mệnh chân chính của nàng, thật ra đi đến Hạ Giới, tạo ra kết nối vận mệnh với dị số chân chính!”

Nghe xong, Ma Đế không nhịn được siết chặt nắm đấm.“Chuyện này, có lẽ chính là như thế.”

Thời khắc quan trọng.

Cuối cùng dị số cũng xuất hiện.

Vậy thì vấn đề rồi.

Hắn có thể đối kháng với thế giới hắc ám không?

Trong đôi mắt của tất cả mọi người, đều lộ ra thần sắc hoài nghi.

Loại hoài nghi này, là điều hiển nhiên.

Dù sao so với thực lực mà thế giới hắc ám thể hiện ra lúc này, Diệp Ninh một thân một mình, nhìn thể nào cũng hiện ra có chút yếu ớt. Nhưng mọi người sẽ không bởi vì thế mà coi thường hắn.

Chương 1138: Dùng ý niệm của chúng sinh, chém núi đen.

Mọi người đều không phải kẻ ngốc.

Không nói đến việc Diệp Ninh có thể giành được chiến thắng cuối cùng hay không, nhưng chỉ riêng có dũng khí đứng ở vị trí đó, đã đủ nói rõ rất nhiều vấn đề. Nhưng mọi người không hề biết là.

Diệp Ninh nhìn có vẻ yếu ớt, và thế giới hắc ám nhìn có vẻ mạnh mẽ, thật ra khoảng cách thực lực hai bên, không rõ ràng giống như mọi người nghĩ.

Vì sao thế giới hắc ám lại biến thành một ngọn núi?

Vì sao lại mọc ra vô số đầu lâu ẩn chứa ác ý?

Thứ này cùng một đạo lý với động vât vô cùng đáng sợ, nhất định sẽ giơ nanh múa vuốt với đối thủ đến uy hiếp mình. Nguyên nhân cơ bản, trên thực tế là thế giới hắc ám cảm thấy bị uy hiếp.

Đúng thế. Uy hiếp!

Nếu như chỉ riêng một mình Diệp Ninh, đương nhiên không thể hình thành uy hiếp đối với thế giới hắc ám. Nhưng Diệp Ninh không phải đại biểu cho bản thân hắn.

Lúc này hắn chấp chưởng quyền lực của Nguyên Giới, sức mạnh Nguyên Giới dung nhập vào trong người. Hắn đại biểu cho Nguyên Giới!

Nếu như không phải điều này, hắn cũng không thể nào bước chân được vào thế giới hắc ám! Nguyên Giới!

Thứ thật sự khiến cho thế giới hắc ám cảm thấy bị uy hiếp, chính là Nguyên Giới.

Nó đang đi trên con đường nhìn thì có vẻ dài đằng đẵng, điểm cuối cùng của con đường này, thật ra chính là Nguyên Giới. Thế giới hắc ám muốn diễn hóa thành thế giới như Nguyên Giới có năng lực tạo vật.

Vậy thì muốn làm đến bước này, thì nhất định phải đối kháng chính diện với Nguyên Giới. Đây là sự thật không cần phải nói rõ.

Tương tự như bản năng của sinh vật. Có một không hai.

Thế giới nguyên sơ, chỉ có một cái, là đủ rồi.

Vì thế, thế giới hắc ám cảm thấy uy hiếp, khiêu khích, thậm chí là sợ hãi.

Trong cảm quan bản năng của nó, Diệp Ninh đến đây, giống như Nguyên Giới thổi lên còi hiệu tấn công vậy. Hơn nữa lúc này, chính là lúc nó trống rỗng nhất, yếu ớt nhất.

Nó ra tay trước.

Tiêu diệt Diệp Ninh, chính là tiêu diệt uy hiếp của Nguyên Giới.

Có thể nhìn thấy được, lúc này trên ngọn núi có vô số đầu lâu mà thế giới hắc ám hình thành đó đang phát ra tiếng kêu gào, từng sợi tóc khô héo mọc ra từ những cái đầu lâu này, phát ra khí đen nồng đậm, quét về phía Diệp Ninh!

Đây là tấn công đến từ bản nguyên bóng tối. Đòn tấn công này, đủ để tiêu diệt một thế giới. Vì thế Tiên Đế và Ma Đế đều đổ mồ hôi lạnh.

Hóa ra, đây chính là chiến lực mạnh mẽ của bản thân thế giới hắc ám sao? Bọn họ nhìn lên bầu trời, bây chỉ vẫn còn chỉ là bóng.

Nếu như thế giới hắc ám thật sự giáng xuống đây.

Vậy thì bọn họ bị hủy diệt, đúng thật sự chỉ là chuyện trong phút chốc. Như thế…

Diệp Ninh, thật sự là hi vọng cuối cùng!

Đối mặt với một đòn sấm sét của thế giới hắc ám, đương nhiên Diệp Ninh cảm thấy áo lực. Nhưng càng nhiều hơn, lại là dũng khí để chiến đấu chống lại nó.

Hắn dùng ngón tay mình là bút mực, trên đầu bút có sừng linh dương, vô cùng kỳ công, trong chớp mắt đã viết ra một chữ “hỏa” ở trong không trung. Chỉ thấy lửa mạnh cháy hừng hực bùng lên, vô số ngọn núi màu trắng thuần khiết, chớp mắt đã cắn nuốt những sợi tóc do ác ý tạo thành này.

Chúng bị đốt cháy trong không trung, tỏa ra mùi hôi thôi.

Diệp Ninh bước lên phía trước, thế giới hắc ám phảng phất như gặp phải khiêu khích cực lớn vậy, lại lần nữa phát ra tiếng gầm, từng sợi dây xích ác ý, xông về phía Diệp Ninh.

Cho dù là Diệp Ninh, cũng không thể nào thoát ra được, chân tay đều bị xích sắt trói lại, sợi dây xích quan trọng nhất, càng là giống như con rắn độc, trực tiếp chui vào miệng Diệp Ninh, hướng thẳng về phía tim.

Nếu như sợi dây xích có linh hồn, vậy thì nó nhất định sẽ cảm thấy bất ngờ, bởi vì nó bất ngờ lạc đường trong cơ thể của Diệp Ninh. Nhưng khi nó đi vào trong cơ thể của Diệp Ninh, phát hiện thế mà trước mắt lại là một mảnh trắng xóa.

Ánh sáng trắng vô cùng vô tận, lập tức bao trùm lên nó. Đây là biển được hình thành bởi chính khí cuồn cuộn.

Sóng biển im lặng, nuốt chửng nó trong nháy mắt, vì thế tất cả mọi người đều nhìn thấy, đúng vào lúc nhìn thì có vẻ là sợi dây xích đã trói được Diệp Ninh, một đạo ánh sáng màu trắng dâng lên, sức mạnh chí cương chí dương, trực tiếp dung hóa xích sắt.

Diệp Ninh bước ra một bước, trực tiếp đến dưới chân núi bóng tối.

Ở trước mặt hắn, có ít nhất hàng trăm cái đầu lâu, đang mở cái miệng lớn, phát ra từng tiếng từng tiếng kêu gào oán hận. Nhưng Diệp Ninh hoàn toàn bỏ ngoài tai.

Hắn trực tiếp giẫm lên đầu lâu, từng bước từng bước đi lên núi. Cả ngọn núi đều đang run rẩy.

Những cái đầu ở gần, tất cả đều há miệng, cắn về phía đôi chân của Diệp Ninh, cho dù là ở phía xa cũng là như thế, sương mù đen tạo thành cái cổ dài vươn ra, há miệng cắn về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh đứng chắp tay sau lưng, không hề làm ra bất kỳ động tác phản kháng nào.

Chương 1139: Dùng ý niệm của chúng sinh, chém núi đen. 2

Chỉ là thao thao bất tuyệt, vừa mới lên tiếng, chính là văn chương hào khí.“Thiên địa hữu chính khí!”

Ngay sau khi lên tiếng, lập tức có sao trời xuất hiện.

Trong sao trời, có số số tinh hà, chính khí được ẩn chứa trong đó, hóa thành dòng nước lũ, ồ ạt xông đến. Bầu tời đen kịt bị ác ý bao phủ, trong chớp mắt, được thắp sáng lne một phần mười!“Làm theo luật pháp, thiên địa giao cảm!”

Tiên Đế nghẹn họng nhìn trân trối.

Người này chưa từng tu hành, nhưng đã là cường giả cấm kỵ, bởi vì hắn nắm giữ sức mạnh pháp tắc, có thể được coi là chủ nhân của pháp tắc, không cần tu hành, cũng có thể điều động uy lực đấy trời để hắn sử dụng.“Ta nhớ ra rồi, hắn chính là người bị Nguyên Giới đưa đi!”

Ma Đế bất ngờ tỉnh ra.

Nhân vật như vậy, chỉ gần gặp, thì không thể nào quên.“Tạp nhiên phú lưu hình!”

Vào lúc mọi người đang kinh ngạc, Diệp Ninh lại bước ra bước nữa. Bước đi này, giẫm lên một tầng đầu lâu cao hơn.

Vào khoảnh khắc hắn bước ra một bước đó, một tầng đầu lâu ở phía trước, trong tiếng kêu gào thê thảm, tất cả đều hóa thành tro, tiêu tán theo gió, bầu trời vẫn đen kịt tĩnh lặng lại được thắp sáng.

Trời sinh dị tượng. Tử khí đông lai.

Thiên địa huyền âm cộng chẩm.

Một đạo văn khí hào hùng, từ trên chín tầng mâu điên cuồng xông đến, rót hết toàn bộ vào thiên linh của Diệp Ninh.“Tài khí thiên hạ phong phú, Diệp Thánh độc chiếm chín phần!”

Trong Hạ Giới, Đại Nho và người đọc sách kích động đến cả người run rẩy. Bọn họ hoàn toàn ý thức được.

Một thời khắc vĩ đại sắp đến.“Tử khí đông la, thiên địa huyền tâm… Ta có thể cảm nhận được Nho đạo đang chấn động, văn đảm của ta cũng đang ứng hợp!”“Ta cũng vậy!”“Văn khí trong cơ thể ta, đã hoàn toàn sôi trào!”

Vô số người đọc sách đều nín thở.

Sự thay đổi ở đó của Diệp Ninh, hoàn toàn ảnh hưởng đến bọn họ.“Thành Thánh rồi, đây là sắp thành Thánh rồi!”

Có Đại Nho miệng khô khốc nói.“Diệp Thánh một mình đối mặt với thế giới hắ ám, vì sinh linh vạn giới, đi đến tuyệt cảnh chắc chắn sẽ chết, dùng dũng khí lớn nhất, ý lực lớn, tạo hóa lớn, trở thành Thánh Nhân!”“Nho đạo ta, thật sự sinh ra vị Thánh Nhân thứ hai rồi!”“Bài thơ mà Diệp Thánh đọc, chính là lời thánh ngôn của ngài ấy!”

Vô số người đọc sách kích động đến rơi nước mắt. Thánh Nhân Nho đạo!

Đây không phải là ước mơ của bọn họ, ước mơ của bọn họ không xa vời như thế.

Bọn họ kích động, là có một ngày, thế mà bản thân có thể chứng kiến cảnh tượng truyền kỳ thiên cổ. Người có thể thành Thánh, nhất định có công tích lớn.

Lúc trước Thánh Nhân Nho đạo, dùng giáo hóa vạn dân, có được công đức lớn, mà trở thành Thánh Nhân. Nhưng Diệp Ninh thì sao?

Lại là phải cứu vạn giới!

Công tích này, có thể vượt ra Thánh Nhân đời đầu hàng vạn lần!

Bởi vì công đức quá lớn, vì thế sau khi bước ra bước đầu tiên, Diệp Ninh đã trực tiếp bước lên vị trí Thánh. Nhưng không có người nào không phục.

Người có thể đứng ở vị trí đó, ngoại trừ Diệp Ninh, còn có người nào? Thành Thánh rồi.

Lần này, Diệp Ninh không quên sự chán nản khi đột phá ngày trước, bởi vì hắn đã hiểu rõ chân tướng, nhưng cũng không có cái gì để vui mừng. Thật sự thành Thánh, tuy rất có cảm giác thành tựu, nhưng nếu như nói trắng ra, vị trí Thành này có tác dụng gì?

Hắn so với bất kỳ người nào đều hiểu rõ, lúc này bản thân cần phải làm nhất là cái gì. Có điều trở thành Thánh Nhân, dù sao cũng tăng thêm cho hắn rất nhiều sức mạnh. Chính khí cuồn cuộn trên người hắn, được tăng lên theo cấp số nhân.

Cả người đều bị ánh sáng trắng chói mắt vô cùng vô tận bao trùm, giống như mặt trời vậy. Mà mượn nhờ khí thế khi thành Thánh, Diệp Ninh lại lần nữa bước tiếp.

Lần này, hắn bước đi bảy bước. Không tính là nhiều.

Nhưng bảy bước chỉ là một con số, không hề đại biểu khoảng cách, trong nháy mắt mọi người phát hiện thế mà Diệp Ninh đã đứng ở lưng chừng nói, mà vô số đầu lâu dưới chân hắn, vào lúc này tất cả đều đang bắt đầu bốc cháy.

Chính khí cuồn cuộn hóa thành lò lửa của đất trời, đốt cháy tất cả sức mạnh hắc ám.

Bùm!

Ngọn núi bóng tối đang run rẩy.

Giống như thế giới hắc ám cảm thấy đau đớn vậy.

Vào khoảnh khắc này, tất cả quái vật hắc ám trên chến trường, toàn bộ đều hóa thành một đạo sức mạnh bóng tối thuần khiết, điên cuồng lao thẳng về phía bóng của thế giới hắc ám.

Nó đã không còn quan tâm được việc cắn nuốt Tiên Giới và Ma Giới nữa. Nhà đã bị đánh cắp rồi.

Thấy thế, hai giới Tiên Ma chỉ có nhiều nhất một chút chậm chạp, sau đó nhanh chóng đưa ra phản ứng.“Ra tay, nhất định phải tấn công với tất cả mọi ra, cho dù là đánh nát Tiên Giới, cũng phải giữ lại những con quái vật này!”

Từ trước đến nay Tiên Đế chưa bao giờ cuồng loạn như vậy, hắn ta gầm lên một tiếng, trên cổ lộ đầy gân xanh.

Đây là thời khắc nào?

Chương 1140: Dùng ý niệm của chúng sinh, chém núi đen. 3

Đây là thời khắc duy nhất để chiến thắng thế giới hắc ám!

Hắn ta làm sao có thể để cho những con quái vật này dễ dàng quay về? Ma Giới cũng là như thế.“Chiến sĩ của tộc ta, tấn công toàn lực, thà chết không lùi!”

Trong lúc nói, Ma Đế đã đích thân ra tay.

Một tay che trời, cũng không biết đã ngăn được bao nhiêu khí đen. Hai giới Tiên Ma, trong chớp mắt rơi vào trạng thái điên cuồng.

Hành động của bọn họ đã có tác dụng.

Hơn nữa tác dụng không được tính là nhỏ.

Nhưng vẫn có hơn một nửa số quái vật, hóa thành sức mạnh bóng tối, quay trở về đến thế giới hắc ám.

Vì thế ngọn núi bóng tối, lại lần nữa phóng lớn lên vài lần, những chiếc đầu lâu đã bị hóa thành tro bụi, lờ mờ có khi thế tái sinh. Bên cạnh Diệp Ninh, càng là có nhiều dị tượng liên tục xuất hiện.

Có ác quỷ ăn người. Có hiểm ác nguy hiểm. Có sấm chớp lấp lóe.

Còn có một giọng nói quen thuộc, đó đều là giọng nói từ tận sâu trong lòng Diệp Ninh, giống như Cơ Minh Nguyệt, như Bùi Ngữ Hàm, như Mặc Ly, Nam Cung Lương Nhân Nhân, những người Diệp Ninh quen thuộc, quan tâm, kiếp trước, kiếp này, tất cả đều dâng lên, bọn họ đang động vào nơi mềm yếu nhất sâu trong đáy lòng Diệp Ninh, ý đố muốn triệu hồi hắn.

Nhưng Diệp Ninh chỉ cười lớn. Lại không có một chút lay động nào. Đáng tiếc, lúc này không có rượu.

Hắn chắp tay sau lưng, giống như thư sinh ngao du sơn thủy vậy, lại lần nữa bước thêm một bước vững vàng. Cho dù sau khi hắn bước ra bước chân đó, ít nhất áp lực cũng tăng lên trăm lần, nhưng mà hắn vẫn không ngừng đi về phía trước.“Thiên địa hữu chính khí, tạp nhiên phú lưu hình.”“Hạ tắc vi hà nhạc, thượng tắc vi nhật tinh!”“Ôi nhân viết hạo nhiên, bái hô tắc thương minh.”

Miệng Diệp Ninh đọc “Chính khí ca”, từng bước từng bước đi về phía trước.…

Đầu lâu ở dưới chân vẫn đang vỡ vụn như trước.

Nhưng rất nhanh có sức mạnh hắc ám lại ngưng tụ.

Vì thế lại vỡ nát, xong lại ngưng tụ… Dường như đã hình thành vòng tuần hoàn. Nhưng bất luận như thế nào, cũng không ngăn cản được Diệp Ninh.

Cho dù khoảnh khắc này hắn phảng phất như đã gánh vác trọng lực của đất trời, nhưng eo của hắn vẫn thẳng đứng như trước, hắn đã nhìn thấy đỉnh núi. Trên đỉnh núi, có nhiều đầu lâu nhất.

Bọn chúng hung ác hơn nhiều.

Nhưng Diệp Ninh lại nhìn thấy sự sợ hãi của bọn chúng.“Trong thế giới, có ác ý, cũng có lương thiện, thế giới chỉ có ác ý đơn thuần, đương nhiên cũng có đạo lý tồn tại của nó, nhưng suy cho cùng, ngươi vẫn là không cần thiết phải tồn tại.”

Diệp Ninh nhàn nhạt nói.

Một bước cuối cùng, hắn bước ra vô cùng khó khăn.

Cho dù có sức mạnh Nguyên Giới, sức mạnh Nhân đạo, cộng thêm sự củng cố của chính khí cuồn cuộn, nhưng khi hắn bước ra một bước này cũng có thể nói là vô cùng gian khổ.

Nhưng cuối cùng, hắn cũng đứng trên đỉnh núi.

Vì thế tất cả mọi người, đều đang chú ý đến hắn. Bước tiếp theo, Diệp Ninh muốn làm cái gì?

Mọi người biết Diệp Ninh muốn lên đỉnh núi. Nhưng không biết vì sao hắn muốn lên đỉnh núi.

Ngọn núi này… Dường như nhìn có vẻ bất khả xâm phạm.

Những chiếc đầu lâu bị phá hủy, lại đang hồi sinh. Diệp Ninh ngay cả những chiếc đầu lâu này cũng không hủy diệt được, thì cần gì phải nói đến chuyện tiêu hủy cả ngọn núi này? Sau đó mọi người nhìn thấy, Diệp Ninh nhắm hai mắt lại.

Dường như ngọn núi bóng tối dự cảm được cái gì, nó run rẩy kịch liệt, giống như muốn dùng hết tất cả mọi cách, ý đồ đẩy Diệp Ninh ngã xuống dưới.“Ta đã từng thấy một đại trận, tên của đại trận đó, gọi là Nhân Gian.”

Trong ý thức của Diệp Ninh, có một giọng nói đang lẩm bẩm với chính mình.“Đại trận thần kỳ, có rất nhiều, nhưng đại trận Nhân Gian, vì sao lại khiến ta ngạc nhiên nhất?”“Bởi vì tòa đại trận này, có thể khiến cho sức mạnh của người phàm, ngưng tụ lại với nhau.”“Cái gọi là ý niệm chúng sinh, tất cả chúng sinh, vốn dĩ bình phàm, nhưng thế gian này, lại chính là do những chúng sinh có tình cảm đó hội tụ mà thành… Không có chúng sinh, thế giới có phồn hoa như thế nào, cuối cùng cũng là lục bình không rễ.”“Người phàm giống như cỏ dại, như sâu kiến, nhưng chỉ cần là con người sẽ có sức mạnh.“Diệp Ninh, chấp chưởng quyền lực Nhân đạo, tu chính khí cuồn cuộn, dùng ý niệm của chúng sinh, chiến đấu với núi đen!”

Đột nhiên Diệp Ninh mở to hai mắt.

Giọng nói uy nghiêm của hắn, truyền khắp mỗi một ngóc ngách, đừng nói là vạn giới, cho dù là trong hư không, cũng đang vọng lại hàng ngàn hàng vạn lần giọng nói khí phách mạnh mẽ của hắn.

Vào khoảnh khắc tiếng nói của hắn vừa dứt.

Trong Hạ Giới, ý niệm của vô số chúng sinh, đã tập hợp lại. Ngưng tự vào trong tay Diệp Ninh.

Đây là điều đương nhiên.

Hạ Giới đối với Diệp Ninh mà nói, giống như nhà vậy, sự tin tưởng của chúng sinh đối với hắn, không hề có chút sứt mẻ nào, tâm niệm Diệp Ninh vừa động, sức mạnh Nhân Đạo đã lập tức lao đến.

Chương 1141: Dùng ý niệm của chúng sinh, chém núi đen. 4

Sau đó Tiên Giới cũng bay ra một chút.

Đây là bị Diệp Ninh ảnh hưởng, sinh ra một chút sức mạnh ước nguyện. Trong Ma Giới, chỉ có một số ít, không cần nhiều lời.

Mấy phương thế giới hội tụ, cuối cùng mọi người phát hiện, những sức mạnh này còn xa mới đủ.“Tiêu rồi! Chỉ dựa vào sức mạnh của những thế giới này, không đủ!”

Tiên Đế lẩm bẩm nói.

Sau đó rất nhanh hắn ta đã phát hiện mình nói sớm rồi.

Bởi vì từ đầu đến cuối, Diệp Ninh đều không hi vọng vào bọn họ. Mục tiêu của hắn, mới bắt đầu đã là những con người bình phàm ở trong vạn giới.

Khoảnh khắc này. Trong vạn giới.

Từng đạo ánh sáng màu trắng thuần khiết của mọi người lần lượt hiện ra.

Sự xuất hiện của những người này, là ngưng tụ của chính khí đất trời. Dựa theo sự khác biệt của mỗi thế giới, ngưng tụ ra hình tượng nhân vật mà mọi người quen thuộc.“Đó là Văn Chính Công, từ xưa đến nay con người có ai mà không chết, Văn Chính Công giữ lại lòng trung nghĩa cuối cùng trong lịch sử!”

Trong Lam Tinh, vô số người kinh ngạc, bọn họ cũng không biết vì sao, vào khoảnh khắc mọi người nhìn thấy, thế mà đã biết được thân phận của đối phương.“Đây là Lam tiên sinh, năm đó có ba cẩm nang, khiến cho tộc ta truyền thừa hương hỏa vạn năm, nhưng bản thân lại bởi vì tiết lộ thiên cơ, nghịch thiên cải mệnh, vì thế bị sức mạnh nghiệp chướng phản phệ, không may chết đi!”

Trong thế giới nào đó, vô số người rơi nước mắt.“Đây là Vũ Hầu, một mình đi vạn dặm, để cứu nước ta khỏi diệt vong!”“Đây là…”“…”

Trong vạn giới, vô số người bị kéo lại hồi ức.

Từng nhân vật hiền nhân, được chính khí trong dất trời đánh thức, xuất hiện ở trên không trung, vì thế trong chớp mắt đã thắp sáng ký ức trong lòng của rất nhiều người.

Càng là người được coi là cao quý, quyền thế, ngược lại càng dễ dàng bị lãng quên. Nhưng người càng bình phàm, càng thấp kém, lại luôn được ghi nhớ tên tuổi.

Bởi vì trong cuộc đời của bọn họ, người đối tốt với bọn họ không được tính là nhiều, nếu như có, đều sẽ được ghi nhớ. Có lẽ sẽ tạm thời bị quên lãng, nhưng chỉ cần xuất hiện, sẽ vô cùng cảm động.

Cái gì là chúng sinh có tình cảm?

Đây chính là chúng sinh có tình cảm.

Bản chất con người không thiếu được cái ác, nhưng không thể nào vẫn luôn là cái ác.

Nguyên lực đến từ vô số sinh linh trong vạn giới cung cấp, tất cả đều hóa thành ánh sáng, hội tụ hướng về phía Diệp Ninh.

Vì thế các cường giả của Tiên Giới và Ma Giới, kinh ngạc nhìn thấy, nguyên lực dâng trào từ trong vạn giới đó, hóa thành một con sông mênh mông, xuyên qua hư không, vượt qua không gian, điên cuồng hội tụ về phía bàn tay của Diệp Ninh.

Thanh kiếm trong tay của Diệp Ninh, dần dần xuất hiện đường nét, sau đó ngưng tụ, tiếp đó phát ra ánh kiếm ắc bén khiến cho tất cả mọi người đỏ mồ hôi! Đây, chính là kiếm Nhân đạo.

Diệp Ninh không hề nhiều lời, tay cầm trường kiếm, một kiếm chém xuống!

Bùm!

Bóng tối sụp đổ, thế giới tràn ngập kiếm đen!

Tất cả phảng phất như quay về với hư vô.

Ánh sáng chói mắt trở thành màu sắc duy nhất trong đất trời. Cho dù là Tiên Đế cũng không thể nào nhìn thấy.

Đợi đến sau khi ánh sáng đó tan biến.

Mọi người phát hiện, tất cả giống như quay về với hư vô.

Thế giới hắc ám mang đến cho người khác tuyệt vọng, khiến cho hai giới Tiên Ma đều rơi vào trạng thái sụp đổ, đã hoàn toàn bị tiêu diệt, thế mà lại không nhìn thấy bất kỳ dấu vết tồn tại nào.

Mà Diệp Ninh đơn thương độc mã, bước vào trong bóng tối, cũng biến mất không thấy bóng dáng. Tất cả sinh linh đều ngẩng đầu.

Sau đó mọi người đều nhìn thấy bầu trời quang đãng. Bao gồm chiến trường Tiên Ma cũng là như thế.

Tất cả năng lượng tiêu cực đều bị thế giới hắc ám hấp thu, sau đó thế giới hắc ám lại bị Diệp Ninh chém đứt. Như thế, ngược lại chiến trường Tiên Ma đã được thanh tẩy.

Ánh mặt trời chiếu xuống mặt đất.

Mùi thơm của đất khiến lòng người sảng khoái.“Kết thúc rồi?”

Vô số sinh linh lẩm bẩm trong lòng.

Bọn họ ngước mắt lên nhìn, nhìn thấy khắp nơi một mớ hỗn độn.

Chiến trường Tiên Ma khắp nơi đều có hố lớn nhỏ, ba mươi hai thành Tiên Giới chỉ còn lại phế tích, trong Ma Giới, càng là trải qua một trận thảm họa. Nguyên khí tổn thất lớn.

Trận chiến này, trực tiếp khiến cho hai giới Tiên Ma, mất đi vốn liếng chiến tranh được tích lũy vô số năm nay ở chiến trường Tiên Ma. Tiên Giới không còn ba mươi hai thành, Ma Giới không còn ba mươi hai động.

Mất đi nơi đóng quân, mất đi cứ điểm đầu, cũng mất đi nơi lập thân. Nếu như sau này Tiên Ma còn tiếp tục tranh đấu, độ khó chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều.

Nhưng trước mắt không có người nào quan tâm những điều này. Bọn họ cũng sẽ càng không nghĩ đến những thứ này.

Trong lòng bọn họ chỉ còn lại niềm hạnh phúc tràn ngập, cùng với sự trống rỗng.

Vui mừng đương nhiên là vì ở trong thảm họa diệt thế này, bọn họ đã sống sót.

Chương 1142: Giang hồ xa xôi (Đại kết cục)

Mà trống rỗng đương nhiên là, thế giới hắc ám đến nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng, hủy diệt cũng nhanh hơn so với tưởng tượng, không cần biết là xuất hiện, hay là kết thúc, đều khiến cho bọn họ cảm thấy bất ngờ.“Thật sự kết thúc rồi…”

Suy nghĩ của Tiên Đế và Ma Đế, va chạm trên không trung. Hai người đều cảm nhận được sự mệt mỏi của đối phương.“Đình chiến vạn năm, tu dưỡng sức khỏe, thế nào?”

Ma Đế lên tiếng trước.“Được.”

Tiên Đế không hề do dự đồng ý.

Sau khi trải qua trận chiến này, thế giới quan của hai giới Tiên Ma chắc chắn bị phá vỡ, hóa ra ở nơi mà Tiên Giới và Ma Giới không nhìn thấy, còn có nhiều bí ẩn như vậy.

Sự xuất hiện của một thế giới hắc ám, thiếu chút nữa khiến cho bọn họ khiến cho bọn họ chết không có chỗ chôn thân.

Ở trước mặt thảm họa này, những tranh đấu đó của hai giới Tiên Ma, cũng đều trở nên không đáng nhắc đến.

Bọn họ cần có thời gian, để chữa lành vết thương, cũng cần thời gian, để chấp nhận chuyện này.

Mệt rồi. Mệt mỏi rồi.

Nhìn thì có vẻ là cuộc chiến ngắn ngủi, nhưng đã tiêu hao tất cả nhiệt tình chiến đấu của bọn họ. Lúc này, cho dù là Ma tộc hiếu chiến, cũng mất đi ý chí chiến đấu.

Có lẽ Tiên Giới và Ma Giới đã tổn thất căn cơ ở chiến trường Tiên Ma, không phải là một chuyện xấu. Như thế, thì tương đương với hai bên đã để lại khu vực khoảng trống.

Chỉ cần không có người nào tiếp tục bước vào chiến trường Tiên Ma, có lẽ thời gian tiếp tục hòa bình, sẽ lâu dài hơn nhiều so với tưởng tượng của mọi người. Tiên Đế và Ma Đế mỗi người đều rút lui.

Vì thế bọn họ nghe thấy câu hỏi của cấp dưới.“Vừa rồi nam tử bạch y đối kháng với thế giới hắc ám đó, bây giờ chết hay là sống?”

Tiên Đế và Ma Đế cùng lúc lắc đầu, lời nói ra, cũng đều là giống nhau.“Ta nghĩ có lẽ là sống, nhưng hủy diệt thế giới hắc ám, bản thân đã là một chuyện vô cùng khó khăn, hắn làm được kỳ tích này, không thể nào bản thân không bị tiêu hao, ta nghĩ, có lẽ hắn bị trọng thương, đang trị thương.”Li ê n h ệ zl: 0 9 3 5 8 2 4 7 0 2 Mọi người gật đầu.

Đây là kết quả bọn họ khá công nhận.

Thế giới hắc ám đáng sợ như vậy, cho dù là bạch y nam tử có súc mạnh hủy diệt, nhưng mà thật sự làm được đến bước đó, nhất định cũng sẽ tiêu hao cực lớn mới đúng.

Có lẽ, rất nhiều năm sau cũng không thể nào nghe thấy được tin tức của người này. Nhưng điều này không hề quan trọng.

Quan trọng là, trong lòng bọn họ đã ghi nhớ thật sâu người này.

Mọi người đến bây giờ còn chưa biết rõ tên của người này, nhưng mà đã ghi khắc thật sâu dáng vẻ của hắn ở trong lòng. Hơn nữa trong lòng có một suy nghĩ, hóa ra ở thế gian này, còn có một vị cường giả như thế.

Tên của loại cường giả này không hề quan trọng, bởi vì bọn họ đều có một xưng hô thống nhất, đó chính là cấm kỵ! Cường giả càng mạnh mẽ, thì biết càng nhiều.

Bọn họ biết “cấm kỵ” không đủ dùng để hình dung sự cường đại của Diệp Ninh, ít nhất những cường giả cấm kỵ mà bọn họ biết, nhất định là không có năng lực giải quyết được thế giới hắc ám.

Diệp Ninh thật sự đã làm được, hoàn thành một chuyện không thể nào.“Hóa ra Tiên đạo không phải là duy nhất, sức mạnh Nhân đạo, cũng có uy lực lợi hại như vậy!”

Rất nhiều người tu hành mạnh mẽ, tự lẩm bẩm trong lòng. Cùng một suy nghĩ như vậy, cũng xuất hiện ở Hạ Giới. Trong Hạ Giới, không thiếu người bi quan.“Diệp Thánh tiêu diệt thế giới hắc ám, nhưng ngài ấy nhất định là đã phải bỏ ra cái giá rất lớn, nói không chừng, nói không chừng ngài ấy…”

Có người rơi nước mắt.

Đúng là khó mà kìm được.

Đúng thế, suy nghĩ bình thường, không phải đều là như thế sao?

Muốn hủy diệt thế giới hắc ám đáng sợ như thế, bản thân không bỏ ra cái giá nào là chuyện có thể sao? Nói không chừng, Diệp Ninh chính là dùng mạng của mình, để đổi lại thái bình cho vạn giới.

Loại tin tưởng vĩ đại và cao cả này, cảm động vô số người. Một nỗi buồn mạnh mẽ, bao trùm toàn bộ Hạ Giới. Vô số sinh linh rơi nước mắt.

Nhưng đúng vào lúc này, lại có người kiên định nói.“Hắn chưa chết, hắn sẽ không chết, ai dám nói vừa, lập tức trảm!”

Cơ Minh Nguyệt ôm con trai, người mặc một chiếc váy đỏ rực, chiếc váy dài kéo dài mấy trượng, giống như là đuôi của phương hoàng.“Hắn đồng ý với trẫm, nhất định sẽ quay lại!”

Cơ Minh Nguyệt rất nghiêm túc, cũng rất kiên định nói. Đến thế giới hắc ám mà Diệp Ninh cũng có thể tiêu diệt được, thì có lý do gì mà không quay lại chứ?

Còn có cái gì, có thể ngăn cản được hắn? Mọi người rơi vào trầm mặc.

Cơ Minh Nguyệt bộc phát ra uy nghiêm, khiến cho mọi người không thể không thu liễm bi thương.

Nhưng càng nhiều hơn, vẫn là kinh ngạc. Bởi vì lúc này Cơ Minh Nguyệt hoàn toàn dùng hình dáng của nữ tử đi ra ngoài.

Chương 1143: Giang hồ xa xôi (Đại kết cục) 2

Nàng để tóc dài, phong thái vô song, mỗi một hành động đều tràn ngập vẻ ưu nhã, xinh đẹp như hóa, kinh diễm chúng sinh. Từng có người nói, Cơ Minh Nguyệt là đệ nhất mỹ nhân của thiên hạ.

Mọi người không hề biết cách nói này.

Nhưng nhìn Cơ Minh Nguyệt, nhất thời, mọi người cũng không nghĩ ra được còn có ai có thể tranh đấu được với nàng?“Bệ hạ, ngài, ngài, tại sao ngài…”

Nhưng cũng có người rất nhanh đã tỉnh lại. Chính là Thái Hướng Cao.

Hắn ta mở to mắt nhìn Cơ Minh Nguyệt, trong lòng có thể nói là vô cùng hỗn loạn. Tại sao bệ hạ lại biến thành nữ nhân?

Chuyện này làm sao có thể?

Cảm giác trùng kích mạnh mẽ, khiến cho bi thương và lo lắng trong lòng Thái Hướng Cao, thật sự tan biến đi không ít.“Trẫm vốn dĩ đã là nữ nhân?”

Cơ Minh Nguyệt mỉm cười, mái tóc tung bay trong gió, đôi môi đỏ mọng hé mở, xung quanh tỏa sáng.“Đại Chu, nữ chủ thiên hạ.”“Đứa trẻ này, là con của trẫm và Diệp Ninh.”“Các vị, có gì không phục?”

Nàng bình tĩnh hỏi.

Thật ra nàng đã sớm không chỉ có một lần sinh ra suy nghĩ tiết lộ thân phận, nhưng cuối cùng đều bởi vì các loại nguyên nhân mà dừng lại. Nhưng ngày hôm nay, rõ ràng đã đến thời điểm rồi.

Nàng đã không muốn che giấu cái gì nữa. Mọi người trầm mặc một lúc.

Mọi người vẫn còn đang cố gắng chấp nhận tin tức kinh người được truyền đạt ra từ trong lời nói của Cơ Minh Nguyệt. Một lúc sau.

Thái Hướng Cao cúi người bái thật sâu, nói.“Thần, bái kiến bệ hạ!”

Lời nói vừa dứt, lập tức có rất nhiều người làm theo. Phàm là những người thuộc Đại Chu, lần lượt cúi người bái.

Cho dù là Tiên Môn và các thế lực lớn, cũng hành lễ, thể hiện sự công nhận. Cơ Minh Nguyệt thấy vậy, trong lòng vô cùng cảm khái.

Diệp Ninh nói đúng.

Nữ chủ thiên hạ, cũng không phải không được, người ngồi ở trên hoàng vị trên cao đó, không phải là nhìn giới tính nam nữ, mà là xem họ đã làm cái gì. Nàng có công tích, ai dám không phục chứ?

Hơn nữa, quan trọng nhất là, đứng phía sau nàng còn có Diệp Ninh.“Đồ xấu xa, ngươi phải mau trở về đó.”

Ánh mắt của Cơ Minh Nguyệt nhìn về phía bầu trời xa xa, lẩm bẩm trong lòng.…

Thời gian trôi nhanh, giống như bóng câu qua cửa.

Trong chớp mắt, đã qua ba năm.

Thời gian ba năm, đủ để cho rất nhiều chuyện xảy ra.

Thiên đạo của Hạ Giới, đã tụ mình hoàn thành hồi phục, những vết thương mà hắc ám xâm nhập để lại, về cơ bản đều đã được bù đắp. Đại Chu lại lần nữa tràn đầy sức sống, Cửu Châu trở thành vùng đất trù phú nhất của Hạ Giới.

Bốn biển phục khách, thiên hạ thống nhất.

Một vương triều đại thống nhất trước nay chưa từng có, đang bước vào giai đoạn mới.

Bách tính an cư lạc nghiệt, trên mặt tất cả mọi người đều mang theo nụ cười, mọi người đều đã quên đi những vết thương mà thế giới hắc ám đem lại.

Nhưng bình an vui vẻ, vẫn không thể nào ngăn cản ác niệm sinh ra.

Ác niệm đến từ sinh linh của vạn giới, vẫn như trước không ngừng sinh ra, hướng về một phương hướng nào đó trong hư vô, ngưng tụ lại rồi tan biến không một tiếng động.

Đây là một thế giới mới được sinh ra.

Thế giới này không có dấu vết của Nguyên Giới.

Có thể chắc chắn rằng, thế giới này không phải do Nguyên Giới tạo thành.

Trong thế giới này, vô cùng đơn điệu, nhìn khắp một lượt, đều là nước.

Nhìn khắp thế giới, chỉ có một hòn đảo biệt lập không đến mười mét vuông, bên trong có thảm thực vật xanh tươi, mà một nam tử bạch y, đang ngồi ở bên rìa hòn đảo nhỏ, hai chân ngâm vào trong nước lạnh lẽo, trong tay cầm một chiếc cần câu, ngồi ở tư thế câu cá.

Ác ý đến từ vạn giới đó, tất cả đều dung nhập vào trong nước, sau đó trở thành một bộ phận của nước.“Quả nhiên, ác ý không hề biến mất, tiêu diệt một thế giới hắc ám, sẽ còn có thế giới hắc ám thứ hai xuất hiện.”

Bạch y nam tử đang ngồi câu cá, nhẹ nhàng nói.

Người nào, chính là Diệp Ninh.

Hắn ngồi ở đây câu cá ba năm, mới bắt đầu, bên ngoài hòn đảo cô lập mười mét vuông, chỉ có một con sông nhỏ. Ba năm trôi qua, con sông nhỏ đã trở thành biển lớn, mà hòn đảo cô độc vẫn chỉ có mười mét vuông.

Mỗi một giọt nước, đều là do ác ý ngưng tụ thành.

Nếu như không phải Diệp Ninh ở đây trấn áp, nhất định sẽ không yên bình hài hòa như vậy.

Ba năm trước, sau khi hủy diệt thế giới hắc ám, Diệp Ninh không hề xem thường, mà đuổi theo ác ý tiêu tán ra, đến một vùng đất thần bí.

Nơi này, chính là bản nguyên sinh ra thế giới hắc ám.

Diệp Ninh phát hiện, tuy thế giới hắc ám đã bị hủy diệt, nhưng không đại biểu có thể một lần hành động nhàn rỗi suốt dời, ác ý vẫn như trước lúc nào cũng được sinh ra. Tuy trước mắt mà nói, căn bản không có vấn đề gì, nhưng nếu như qua ngàn năm, vạn năm, mười vạn năm, trăm vạn năm thì sao? Rồi sẽ có một ngày, nó vẫn sẽ biến thành thế giới hắc ám rồi giáng xuống.

Chương 1144: Giang hồ xa xôi (Đại kết cục) 3

“Đại lão gia nói đúng, phòng còn hơn chữa, nếu chỉ là đơn thuần tiêu diệt thế giới hắc ám, chỉ trị được ngọn không trị được gốc, nếu như muốn loại bỏ hoàn toàn hậu hoạn, còn cần phải nắm được nguồn gốc, nghĩ cách hóa giải ác niệm, khiến cho nó có thể tự mình biến mất, không đến mức làm ô nhiễm mảnh đất trời này.”

Phía sau Diệp Ninh, truyền đến một giọng nói.

Nếu như có người Hạ Giới ở đây, nhất định sẽ vô cùng kinh ngạc. Bởi vì người nói chuyện, chính là con khỉ!

Nhưng so với quá khứ, rõ ràng thay đổi của con khỉ rất lớn, đã không còn mặc kim giáp, trong đôi mắt cũng gần như không nhìn thấy lệ khí gì nữa, đôi mắt của nó rất bình tĩnh, bộ lông mềm mượt, trên người mặc Nho sam văn sĩ, mỗi một hành động, thế mà lại có mấy phần nho nhã.

Diệp Ninh quay đầu lại, cười nói.“Ba năm rồi, mài rũa ba năm, cuối cùng cũng biết nói chuyện rồi.”

Hai tay con khỉ chắp lại, nhẹ giọng nói.“Ba năm rèn luyện, cuối cùng cũng thành công, còn phải cảm ơn đại lão gia đã mang đến tạo hóa cho ta.”

Trong lời nói của con khỉ, có ý cảm kích nồng đậm.

Điều này không hề quá đáng.

Bởi vì sinh mệnh của nó, đúng là do Diệp Ninh ban cho.

Không có Diệp Ninh, cũng không có nó.“Ngươi có thể có được ngày hôm nay, cũng không phải chỉ là công lao của ta, mà là sức mạnh Nhân đạo ngưng tụ lại, mới khiến cho người có được cơ hội từ hư cấu chuyển thành hiện thực, từ nhân vật hư cấu ở trong sách, trở thành sinh linh có sinh mệnh.”

Ánh mắt của Diệp Ninh nhiệt liệt, nói.“Bây giờ ngươi đã hoàn toàn là một sinh linh chân chính, ngươi có thể hiểu sứ mệnh của mình không?”

Con khỉ cười nhẹ một tiếng, nói.“Đương nhiên là hiểu, chúng sinh gian khổ, ác niệm hồi sinh, ý nguyện của ta, chính là tiêu diệt tất cả ác niệm của thế gian.”

Nó đi về phía trước mấy bước, đi đến bên bờ, nhẹ nhàng phất tay, đã nhìn thấy trong dòng nước, nhiều thêm mấy phần tức giận. Diệp Ninh thấy vậy, âm thầm gật đầu.

Hắn không cần nói nhiều thêm cái gì.

Lúc trước hắn vẫn luôn nghĩ, rốt cuộc nên xử lý những ác niệm này như thế nào? Vẫn luôn trấn áp, cũng không phải cách.

Dùng chính khí cuồn cuộn độ hóa?

Đúng là một cách, nhưng rất ngu ngốc.

Hơn nữa chỉ có thể cả đời ở lại nơi này, đây chắc chắn không phải là điều hắn muốn. Vì thế hắn nghĩ đến con khỉ.

Tuy ở trong mắt của rất nhiều người, con khỉ đã không khác gì với vật sống, nhưng trên thực tế Diệp Ninh biết, về bản chất nó chỉ là nhân vật ở trong sách, sở dĩ có thể sống động như vậy, hoàn toàn là bời vì sức mạnh Nhân đạo và ý niệm của chúng sinh.

Nhưng nếu con khỉ muốn chuyển hóa từ hư vô thành hiện thực, trở thành sinh linh có sinh mệnh chân chính, tuyệt đối không thể vẫn luôn dùng loại phương thức này để tồn tại. Vì thế, Diệp Ninh đã giao cho nó một sứ mệnh.

Sứ mệnh này, đương nhiên là ở lại đây, độ hóa cái ác của thế gian.

Sứ mệnh này, trong thiên hạ, ngoại trừ con khỉ, cũng chỉ có người tạo ra con khỉ là Diệp Ninh có thể hoàn thành. Điều này dường như là một loại định mệnh.

Con khỉ được sinh ra, vốn dĩ chính là bởi vì chính khí cuồn cuộn.

Vậy thì có thể nói rằng nó sinh ra từ chính khí cuộn cuộn, độ hóa ở đây, tuyệt đối không cần lo lắng bị ác ý ăn mòn tâm trí. Mà bản thân việc độ hóa này, cũng là một loại tu hành.

Chuyện này có công đức vô tận.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, tích lũy công đức, e rằng tiền đồ vô lượng.“Những gì nên nói, ta cũng đã nói rồi, ngươi có thể hiểu được sứ mệnh của mình thì tốt, bắt đầu từ ngày hôm nay, ngươi chính là người nắm giữa khu vực hắc ám, ở đây, giao lại cho ngươi…”

Diệp Ninh đứng dậy, giao cần câu ở trong tay lại cho con khỉ.

Câu ba năm không câu được cá, lúc này con khỉ mới phát hiện thế mà lại không có mồi câu. Đương nhiên, trong biển cũng không có cá.“Cung tiễn đại lão gia.”

Con khỉ giữ chặt cần câu, cung kính nói. Diệp Ninh cười nhẹ một tiếng.

Quay người biến mất không thấy bóng dáng.

Ba năm rồi, đến lúc đòi nàng ấy một lời giải thích rồi.

Hạ Giới.

Kinh… Không đúng, bây giờ nên gọi là thành Trường An. Bệ hạ đích thân đề chữ, đổi tên, viết ra hai chữ Trường An. Bình yên lâu dài, vĩnh viễn thái bình.

Đây chính là ước nguyện lớn nhất của vạn dân thiên hạ. Trong thành Trường An, bên trên hoàng thành.

Một đứa trẻ, phớt lờ sự ngăn cản của vô số thái giám cung nữ, tươi cười chạy đi, chân nhỏ tay nhỏ, nhưng vô cùng nhanh nhạy, chân nhảy một cái, thế mà lại rơi vào bên trên hoàng thành.“Hây hây, các ngươi đều không đuổi được ta!”

Đứa trè lè lè lưỡi. Muốn tiêu sái rời đi.

Nhưng vừa mới quay đầu, lại phát hiện không biết từ lúc nào, thế mà trước mặt lại xuất hiện một nam tử bạch y. Khóe miệng nam tử bạch y tràn đầy ý cười, hỏi.“Mẹ của con đâu?”

Chương 1145: Giang hồ xa xôi (Đại kết cục) 4

Đứa trẻ đứng ngây ra, không biết vì sao, nam tử trước mắt này, thế mà lại khiến cậu bé có một loại cảm giác vô cùng quen thuộc, cùng với nghiêm khắc khó hiểu. Dáng vẻ nghịch ngợm của đứa trẻ bớt đi không ít, hiếm khi thấy thành thật nói.“Có lẽ mẹ đang ở trong thư phòng xử lý công vụ.”

Nam tử bạch y đưa tay ra, nói.“Vậy chúng ta cùng đi đợi nàng ấy đi.”

Đứa trẻ nắm lấy tay của hắn, ngoan ngoãn đi xuống dưới hoàng thành.

Một lúc sau.

Cơ Minh Nguyệt hùng hùng hổ hổ đi đến.“Diệp Quân, con lại nghịch ngợm rồi, thật sự cho rằng trẫm không dạy dỗ được con sao?”

Đứa trẻ rụt cổ lại, bất giác trốn đằng sau người nam tử bạch y. Cơ Minh Nguyệt thấy vậy, con ngươi bất ngờ co rút.

Người này là ai?

Thân là mẹ, đầu tiên là xuất hiện vẻ cảnh giác. Sau đó khoảnh khắc tiếp theo, nàng ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ.

Đợi đến khi nam tử bạch y quay người lại, những giọt nước mắt lớn như hạt châu liên tục rơi xuống. Nhất thời, không nói nên lời. Diệp Ninh nhìn Cơ Minh Nguyệt rơi nước mắt, nhưng lại mỉm cười, nói.“Bệ hạ, đều tiên đừng khóc, lần này thần đến đây, là muốn lời giải thích từ bệ hạ… Đêm hôm đó, rốt cuộc người đã làm gì với thần?”

Cơ Minh Nguyệt vẫn còn đang khóc, trong chớp mắt ngây ra.

Sau đó một vệt đỏ bừng, xuất hiện trên gò má trắng tuyết.

Đêm hôm đó… thật sự khó mà nói nên lời.

Có điều khi nàng nhìn thấy Diệp Quân đang nhìn mình chằm chằm, trong đôi mắt to tròn tràn ngập vẻ hiếu kì, Cơ Minh Nguyệt bất ngờ bình tĩnh lại, hằn học nói.“Không sai, đêm hôm đó, trẫm đã sinh con với ngươi, vậy thì làm sao?”

Lần này đổi thành Diệp Ninh ngây ra.…

Mười lăm năm sau.

Đại Chu thịnh thế đã bước vào giai đoạn gấm hoa đua nở, giao đoạn nhiệt huyết bừng bừng, văn trị võ công, đã bước đến đỉnh cao trước nay chưa từng có ở thế giới này.

Vì thế khiến cho vị cách của thế giới này, thế mà lại lần nữa thăng cấp. Nhưng mọi người không hề chú ý đến chuyện này.

Bởi vì xảy ra một chuyện lớn kinh thiên động địa.

Nữ đế Cơ Minh Nguyệt thoái vị, nhường ngôi đế vị cho thái tử Diệp Quân. Diệp Quân đăng cơ, Đại Chu bước vào một thời đại mới.

Mà nữ đế đời đầu tiên Cơ Minh Nguyệt, lại biến mất không một dấu tích ở nhân gian này.

Không có người nào biết, lúc này nàng đã đứng ở thông đạo đi đến chiến trường Tiên Ma.“Từ sau trận chiến đó, thông đạo này gần như bị phế, không có người nào sử dụng nữa.”

Nam Cung Lương Nhân nhẹ nhàng nói.“Đây là một chuyện tốt.”

Bùi Ngữ Hàm cười nhẹ một tiếng, bất ngờ, ánh mắt nhìn về phía Cơ Minh Nguyệt có chút trầm mặc, nói.“Bệ hạ cứ như thế theo chúng ta rời đi thế giới này, từ đó đi khắp vạn giới, không lo lắng hoàng nhi, Đại Chu của mình sao?”

Lúc này Cơ Minh Nguyệt không mặc long bào, mà là một thân váy màu xanh lục, nhìn có vẻ tao nhã, nhưng trên thực tế vẫn là có chút lộ ra uy nghiêm tự nhiên, nàng lắc đầu, nói.“Quân Nhi là kỳ tài thiên hạ, thật ra vào ba năm trước, nó đã thay trẫm xử lý chính vụ rồi, quốc sự với nó, nó còn làm tốt hơn so với trẫm.”“Ta đã hoàn thành cống hiến cuối cùng với Đại Chu, tiếp theo đây, cũng nên bắt đầu cuộc sống hoàn toàn khác rồi.”“Không giấu tỷ tỷ, tuy trong quá khứ ta từng là Thiên Tử, nhưng nếu như muốn nói những nơi đã đi, phong cảnh đã xem, thật ra là ít nhất trong các vị.”

Mặc Ly đã lớn hơn rất nhiều, nhìn có vẻ duyên dáng yêu kiều, hỏi.“Ca ca đâu?”

Mấy nữ tử đợi đã lâu, nhưng lại không nhìn thấy Diệp Ninh.“Lẽ nào có hồng nhan tri kỉ nào đó khó buông tay sao?”

Bùi Ngữ Hàm nhàn nhạt nói.“Ai có thể ngờ được, đường đường Diệp Thánh, bề ngoài không lộ núi không lộ được, nhưng trong âm thầm, lại có nhiều tuyệt sắc mỹ nhân đem lòng yêu thích như vậy, có những lúc, thật sự khiến ta giật mình.”

Ánh mắt của nàng, từ nơi nào đó lướt qua.

Tiêu Thiển Thiển đeo khăn che mặt màu trắng, lộ ra có chút xấu hổ.

Rất rõ ràng, Tiêu Thiển Thiển có thể gia nhập đội ngũ này, nói rõ tâm ý của nàng, đã được bày tỏ rồi. Mà đúng vào lúc này.

Có một giọng nói truyền đến.“Cái gì mà hồng nhan tri kỉ? Hết rồi, thật sự hết rồi, lần này ta đi, chẳng qua là đón một con hồ ly mà thôi.”

Diệp Ninh mỉm cười xuất hiện.

Trong lòng hắn ôm một con hồ ly trắng lười biếng.

Ánh mắt của mấy nữ tử nhìn chằm chằm con hồ ly.“Tùy ngươi nói như thế nào.”

Diệp Ninh cười thoải mái, nói.“Đây đều là những chuyện nhỏ nhặt, cần gì phải tính toán, sau ngày hôm nay, chúng ta đều thoát ra được khỏi cái lồng, kể tử bây giờ tận hưởng tự do, tiêu dao tự tại, cuộc sống vui vẻ, các vị nương tử, không ngại đoán thử xem, trạm đầu tiên ta muốn đưa mọi người đi, là nơi nào?”

Mấy nữ tử nghe xong, lần lượt đoán.“Tiên Giới?”“Ma Giới?”“Có lẽ là Nguyên Giới?”

Diệp Ninh lắc đầu, trong đầu xuất hiện một tinh cầu màu xanh, nói.“Không, nơi ta muốn đi các nàng đi, là quê hương của ta.”

(HOÀN VĂN)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.