Chương 7: Đóng Khung (2)Chương 7: Đóng Khung (2)
Tô Mộc nhìn thấy bóng dáng Tô Ngưng Nguyệt, vội vàng chạy đến, nhìn từ trên xuống dưới, trong mắt hiện rõ sự lo lắng
"Vừa rồi muội đi đâu
Trong nhà không thấy, mấy chỗ khác cũng không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"À, vừa rồi ta đi vệ sinh
Xin lỗi vì đã làm huynh lo lắng
Lời nói của Tô Mộc tuy có trách móc nhưng Tô Ngưng Nguyệt lại không hề cảm thấy khó chịu, nàng hiểu cậu bé trước mặt vì đối xử chân thành với nàng, coi nàng là người quan trọng nên mới lo lắng như vậy
Lý do mà Tô Ngưng Nguyệt đưa ra rất có lý, dù sao Tô Mộc cũng chỉ là một đứa trẻ 12 tuổi, rất dễ bị lừa
"Được rồi, lần sau muội phải cẩn thận nhé
Sau khi dặn dò kĩ càng, Tô Mộc trở vê nhà nghỉ ngơi
Tô Ngưng Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, vội vàng trở vê phòng mình, lại thêm một đêm mất ngủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sáng hôm sau, nàng dùng hai quả cà chua còn sót lại tối hôm qua để nấu canh, trong nhà được một bữa cơm no nê
Bọn họ không ăn mía vì muốn tiết kiệm lương thực
Sau khi ăn sáng xong, Tô Mộc gọi Tô Thần và Tô Ngưng Nguyệt lại, bọn họ dự định hôm nay sẽ tìm đủ lương thực cho gia đình dùng trong ba ngày
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngày xưa chưa có ô nhiễm công nghiệp, buổi sáng không khí rất trong lành, ba huynh đệ thường ra đồng mía vui đùa
Cũng có những người dân làng dậy sớm đến hái rau rừng mọc qua đêm, họ cúi xuống tìm kiếm từng nhúm rau trong đám cỏ, dù cuộc sống khó khăn nhưng họ vẫn rất vui vẻ, khác hẳn với những khuôn mặt ảm đạm quanh năm ở thời hiện đại
Tô Ngưng Nguyệt đột nhiên cảm thấy du hành về thời cổ đại nghèo khó cũng không phải là chuyện xấu, cuộc sống tự lập như thế này lại càng tốt hơn
Ba người cùng làm việc, mỗi người vác ba đến bốn cân mía trên lưng
Họ lại đi đến ngọn núi hôm đó, nơi những giọt sương vẫn còn đọng trên những cây cà chua tiĩu quả
Mỗi người trong số họ đều đeo mỗi chiếc giỏ tre trước ngực, chứa đầy những quả cà chua lớn
Sức nặng phía trước và sau khiến ba huynh muội đổ mồ hôi đầm đìa nhưng ai cũng nở nụ cười mãn nguyện và vui sướng
Sự xuất hiện của ba người khiến dân làng xung quanh phải chú ý, nhưng khi nhìn thấy thứ ba người đang khiêng thì họ lại tỏ vẻ khinh bỉ, việc gì phải ghen tị với gậy gộc và trái cây độc hại không thể ăn được
Bọn họ không cần phải ghen tị, nhưng vẫn có người khác ghen tị, đó chính là Ôn đại cô, mặc dù trong nhà đã có đồ ăn nhưng vẫn muốn đến để cướp một ít rau rừng
Văn Thị nhìn thấy ba huynh muội họ Tô vác đầy đồ ăn về nhà, bà ta không thể không thấy ghen tị, không cần biết ba người họ làm gì, bà ta vân nhớ đến việc Tô Ngưng Nguyệt bị đánh đập
"Dừng lại
Ba tên nhóc các ngươi vác gì đó
Cho ta xem
Tô Ngưng Nguyệt ngẩng đầu nhìn Văn Thị đang uy hiếp trước mặt, trong lòng không vui
"Làm ơn tránh sang một bên