Không Gian: Ta Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Ở Cổ Đại Chạy Nạn

Chương 33: Chia Se Mon Kho.




Chuong 33: Chia Se Mon Kho
(1)Chuong 33: Chia Se Mon Kho
(1)
Lúc đầu có người còn ghét bỏ Cố An Nhiên lại ăn phải thứ bẩn thỉu như nội tạng, ra vẻ mình có chết đói cũng không ăn
Nhưng khi nước trong nồi chuyển sang màu đỏ tươi, bắt đầu sôi lên sùng sục, hơi nước bốc lên tỏa ra khắp nơi mang theo mùi thơm đặc trưng của thịt kho, mọi người đều háo hức nhìn vào hai cái nồi của Cố An Nhiên
Nội tạng lại có thể nấu ra mùi này được sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu họ có được tài nghệ này, còn có thể ghét bỏ nội tạng không
Khi nội tạng dê gần chín, Cố An Nhiên tắt lửa, nhưng cũng không lấy ra ăn ngay
Mà cứ để vậy cho những nguyên liệu nấu ăn ngấm gia vị một lúc, sẽ ngon hơn
Lão phu nhân cũng lấy gạo ra vo sạch, chuẩn bị nấu một nồi cơm
Bà ấy dùng là gạo Cố An Nhiên đưa cho, gạo này ngon hơn loại gạo ngon nhất bà ấy từng mua trên trấn, cơm nấu có mùi thơm nồng nàn, béo ngậy, mùi vị rất ngon
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đợi thêm nửa canh giờ, cơm đã chín, đáy nồi có một lớp cơm cháy dày
Giòn giòn thơm thơm có màu nâu vàng, nhìn rất ngon lành
Cố An Nhiên ước chừng món khó đã thấm đủ gia vị, nàng mở nắp nồi kho ra, một mùi thơm đậm đà lan tỏa, nước xốt trong nồi chuyển sang màu hổ phách trong suốt, nước xốt xăm xắp trong nồi nội tạng dê
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đầu tiên nàng vét miếng cơm cháy ra khỏi nồi, bẻ thành từng miếng nhỏ bằng lòng bàn tay rồi đặt vào một cái bát
Bỏ rau rừng do lão phu nhân nấu lên trên miếng cơm cháy, nhìn xanh mướt béo ngậy
Cuối cùng, lại dùng thìa múc một thìa nước xốt rắc đều lên vỏ bánh và rau rừng để chúng ngấm nước sốt
Đôi mắt trong veo của Đại Bảo nhìn chằm chằm không chớp mắt vào miếng cơm cháy, lén liếm môi một cái
Điềm Nha thì ngay thẳng hơn, khuôn mặt nhỏ tràn đầy mong đợi, ngón tay mềm mại chỉ vào miếng cơm cháy hỏi: "An Nhiên tỷ tỷ, Điềm Nha có thể ăn một miếng này được không
"Được
Cố An Nhiên nhịn không được véo má Điềm Nha một cái, sau đó đưa cho cô bé một miếng cơm cháy
Sau đó, nàng lại đưa một miếng cho Đại Bảo, còn quay sang nói lão phu nhân cứ ăn thoải mái
Nàng tự mình cũng lấy một miếng
Cơm cháy vừa mới ra khỏi nồi, còn nóng, chỉ chốc lát đã thấm đấm nước sốt
Căn một miếng, giòn giòn
Mùi thơm của cơm cháy hào quyện với thịt dê kho tràn ngập trong miệng khiến người ta vô cùng thoả mãn
“Thơm thơm"
Điềm Nha chỉ cắn một miếng, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết, trên mặt hiện lên vẻ hạnh phúc
Đại Bảo giơ ngón tay cái lên với Cố An Nhiên: "Tỷ tỷ, tay nghề nấu nướng của tỷ thật sự rất tốt
Cậu bé thực sự rất thích An Nhiên tỷ tỷ, chờ hắn trưởng thành cũng muốn cưới một thê tử như An Nhiên tỷ tỷ
Cố An Nhiên lấy bốn bát cơm trắng, sau đó đổ một thìa lớn đồ kho béo ngậy lên trên
"Ăn thử xem món này có ngon không
Lời này là nói với Điềm Nha háu ăn bên kia
Lão phu nhân và Đại Bảo cũng bưng bát lên, muốn nếm thử vị ngon của món lòng dê kho
Cố An Nhiên nhất thời không cầm bát đũa lên, mà lại dùng giẻ quấn lấy một nồi lòng dê kho khác bưng về phía Lý Kim Quang
Lý Kim Quang nhìn thấy Cố An Nhiên bưng đồ ăn ngon tới, hai mắt sáng lên, giọng điệu cũng trở nên thân thiện hơn rất nhiều
An Nhiên cô nương, ngươi tới tìm ta có chuyện gì?”
Lý Kim Quang nghĩ làm người vẫn nên thận trọng một chút, không thể biểu hiện ra quá thèm khát đồ ăn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.