Không Gian: Ta Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Ở Cổ Đại Chạy Nạn

Chương 469: Hóa Ra Ta Có Thể Ăn Như Vậy




Chương 469: Hóa Ra Ta Có Thể Ăn Như Vậy (1)Chương 469: Hóa Ra Ta Có Thể Ăn Như Vậy (1)
"Ta cam đoan với ngươi, chúng ta sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, vàng cũng chắc chắn sẽ là của chúng ta
Đại Cường ngồi phịch xuống đất: "An Nhiên cô nương, không lẽ ngươi bị dọa cho choáng váng rồi
Đã bắt đầu có ảo giác rồi
Cố An Nhiên quyết tâm phải lấy cho được một ngàn lượng vàng này, nàng cũng không tin là sau khi Mẫu Đơn Vương kia tưới nước suối trong không gian của mình lên người còn có thể khô héo rồi chết đi, thế nên nàng hoàn toàn không thấy lo lắng gì vê chuyện này cả
Điều khiến nàng cảm thấy lo lắng là cho dù nàng có giải thích với Đại Cường như thế nào thì cái tên Đại Cường khờ khao này cũng chẳng hề tin rằng họ sẽ ổn
Nàng nghĩ rồi, hẳn là gần đây nàng hiền lành với tên Đại Cường này quá nên Đại Cường mới có thể như vậy
Nghĩ đến đây, đột nhiên mặt nàng sa sầm lại, giọng điệu nói chuyện cũng trở nên lạnh lùng, người sống chớ lại gân như trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Câm mồm
Đại Cường vốn đang tỏ ra nôn nóng, ngồi dưới đất lải nhải không ngừng thì ngay lập tức câm miệng lại như mới bị nhấn nút tạm dừng
Hắn ta nhút nhát sợ sệt quay đầu lại, tủi thân nói: "À, dạ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố An Nhiên liếc Đại Cường một cái bằng con mắt hình viên đạn: "Đứng dậy
Đại Cường rụt cổ lại, cúi đầu đáp: "À, vâng
Sau đó, hắn ta chống hai tay xuống đất, cúi người đứng thẳng dậy, hai chân khép lại, hai tay buông thõng, ngoan ngoãn đứng trước mặt Cố An Nhiên, không dám tiếp tục bức xúc hay căn nhằn nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố An Nhiên âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu như nàng biết chỉ cần hung dữ với tên tiểu tử này một chút là hắn ta sẽ nghe lời như vậy thì nàng còn nói chuyện đàng hoàng với hắn ta như thế làm gì
Tuy nhiên, dáng vẻ cực kỳ đáng thương kia của Đại Cường lại khiến lòng nàng thấy khá băn khoăn
"Ngươi đi mở cửa rồi nói với người ở ngoài cửa, bảo họ mang bữa tối đến đây cho chúng ta
Ngươi muốn ăn gì thì cũng báo với họ luôn đi
Đại Cường tiếp tục ngoan ngoãn gật đầu, nói: "Vâng, An Nhiên cô nương, ta biết rồi
Hắn ta bước ra khỏi phòng của Cố An Nhiên rồi mới dám thở phào nhẹ nhõm
Sao đột nhiên An Nhiên cô nương lại trở nên hung dữ như vậy nhỉ
Thật là đáng sợ quá đi
Hắn ta dựa theo dặn dò của Cố An Nhiên mà mở cửa sân; đến tận giờ phút này, thủ vệ ngoài viện vẫn có thái độ khá tốt với Đại Cường
Bọn họ ngăn Đại Cường lại rồi lễ phép nói: "Ngươi tạm thời không thể đi ra ngoài, nếu như có dặn dò gì thì cứ việc nói với bọn ta
Đại Cường gật đầu, hắng giọng, nói: "Ta không đi ra ngoài, chỉ là bọn ta vẫn chưa ăn tối nên giờ đói rồi, mang đồ đến cho chúng ta đi
Thủ vệ ở cửa gật đầu nói: "Được, đồ ăn sẽ được đưa đến đây ngay, ngươi đi vào chờ đi
Đại Cường suy nghĩ một lúc lâu cũng không nghĩ ra được đến cùng thì mình muốn ăn gì, đành phải thuận miệng nói: "Nhớ là không được thiếu thịt bò thịt dê đâu đấy
Ta thích ăn chúng
Thật ra thì Đại Cường yêu cầu chúng cho Cố An Nhiên, vì nàng thích nhất là ăn thịt dê thịt bò
Dường như thủ vệ không thể ngờ được là Đại Cường còn chủ động yêu cầu đồ mình muốn ăn nên có hơi ngây ra, nhưng vẫn đồng ý với yêu cầu của Đại Cường: “Được, ta biết rồi, ngươi mau vào trong viện đi
Sau khi Đại Cường trở vào trong viện, hắn ta bèn thở dài một hơi
Một tên thủ vệ nói: "Thật sự tính kêu phòng bếp chuẩn bị theo lời của tên đầu trọc này à
Tên cầm đầu gật đầu, nói: "U ừ, dựa theo lời hắn ta nói mà bảo phòng bếp chuẩn bị đi, Vương gia và thái phi đã đặc biệt dặn dò rằng phải dựa theo yêu cầu của hai vị này, chuẩn bị thứ gì đó hợp khẩu vị của bọn họ
Người thủ vệ kia nói: "Nhưng đến giờ vẫn chưa nghe thấy tin nói cây Mẫu Đơn Vương lục hương cầu đã khá hơn mài"
Tên cầm đầu trợn trắng mắt nói: "Đó là một cái cây
Thế nên đương nhiên là nó phải khỏi bệnh chậm hơn nhiều so với con người rồi, giờ mới được bao lâu
Làm sao mà nó có thể khỏi bệnh nhanh như thế được
Vậy thì có khác gì thuốc tiên đâu?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.