Mắt hắn sáng lên ánh sáng hi vọng, trong lòng Dương Gian mừng như điên
Ngay lúc đó, di động trong tay bất chợt rung lên, màn hình phát sáng với dòng thông báo
"Tự động tắt máy"
Tuy pin vẫn còn nhưng đây là cơ chết hoạt động của di dộng, vì thế nó vẫn tắt nguồn
Ngay tại lúc màn hình điện thoại tắt, Dương Gian cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo bao phủ cơ thể hắn, tiếng bước chân nhanh chóng tới gần..
Trước đó nữ quỷ còn cách hắn khoảng 1 mét nhưng chỉ trong nháy mắt đã tiếp cận sau lưng hắn
Tuy Dương Gian không thể nhìn thấy trong bóng tối nhưng hắn cảm nhận có một bàn tay lạnh buốt, trắng bệch đang đưa về phía mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bàn tay lướt qua tai của hắn, chộp tới cổ của hắn
Mặc kệ hắn chạy trốn kiểu gì đều không có thoát được
- Mình phải chết ở đây thật sao...
Dương Gian cảm giác bàn tay lạnh buốt kia sắp chạm đến da cổ của mình
Nó như một khối băng, trong nháy mắt cảm giác lạnh lẽo truyền đi khắp toàn bộ thân thể hắn, làm cho hắn nổi da gà
Sau đó mùi hôi thối của thi thể bao phủ mũi của Dương Gian
Đã không còn đường thoát
Ánh sáng màu đỏ trong bóng tối ngày càng rõ rệt
Bất ngờ, tiếng bước chân vang lên phía sau bỗng dừng lại, sau đó biến mất không còn nữa, còn bàn tay lạnh lẽo kia vừa với chạm đến làn da ở trên cổ của Dương Gian lại đột nhiên bị cứng đờ, không nắm lấy cổ của hắn nữa
Cố lấy can đảm, hắn đi về phía trước mấy bước, Dương Gian cảm giác được khoảng cách giữa mình và con quỷ đang dãn rộng ra
Hình như con quỷ kia không đuổi theo nữa
- Vừa rồi, nó bị sao vậy nhỉ..
Tiếp tục chạy thêm một đoạn, lúc chạy không nổi nữa, Dương Gian mới dừng lại thở không ra hơi, cả ngoài toát đầy mồ hôi lạnh, chưa ổn định được tinh thần
Nhớ lại chuyện kinh hãi vừa rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn có thể khẳng định, hiện tại mình còn sống không phải là do may mắn, mà là con quỷ đó đã buông tha hắn, không đuổi giết hắn nữa nhưng vì sao lại như vậy hắn lại không biết
Lắng tai nghe xung quanh một chút
Không còn nghe tiếng bước chân lúc nãy, hiện tại hắn tạm thời được an toàn
- Kệ đi, con quỷ đó không đuổi theo mình nữa chứng tỏ hiện tại mình tạm thời an toàn, mặc kệ có chuyện gì xảy ra, cứ rời khỏi đây trước rồi nói
Dương Gian thở gấp, hắn nhìn về phía ánh sáng màu đỏ, sau đó quyết định đi qua đó
Chỉ chốc lát hắn đã đi đến nơi phát ra ánh sáng
- Là bóng đèn
Hạt châu này làm bằng thuỷ tinh
Dương Gian ngây người một lúc, hắn cũng không biết đây là cái gì, vì quá tối
Hắn lấy tay sò sờ vào vật kia, nó đang phát ra ánh sáng màu đỏ
- A A A
!
!
!
!
!
Dương Gian cảm giác một sự đau đớn kịch liêt trong chốc lát, hắn liền nhanh chóng thu tay lại
- Đây, đây không phải là bóng đèn
Nhưng điều làm cho hắn sợ hãi là luồng sáng màu đỏ kia, hiện tại lại dính trên tay mình, hạt châu màu đỏ nhấp nháy điên cuồng
Sau đó, nó xé ra một lỗ và chui vào giữa mu bàn tay Dương Gian
Lạnh lẽo, đau đớn là cảm giác hiện tại bao phủ toàn thân của hắn
Dương Gian ngã trên mặt đất, hắn run rẩy vì đau đớn, đau như bị lột da rút gân, đau đến nỗi cứ như linh hồn bị nghiền nát
Nhưng trong lúc giãy dụa vì đau đớn, Dương Gian phát hiện được xung quanh đã thay đổi
Bóng tối ở xung quanh đã không còn như trước
Mình đã thấy..
Mình có thể thấy được mọi thứ xung quanh
Giống như là mình có khả năng nhìn ban đêm vậy
Đau đớn đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh
Khoảng 3 phút sau, Dương Gian sắp bắt đầu quen với đau đớn thì nó rút lui giống như thuỷ triều vậy
Hắn mất hết sức lực, nằm run rẩy trên mặt đất vì cơn đau vừa rồi, thở phì phò từng ngụm từng ngụm
- Chuyện gì đang xảy thế này
Phải mất một lúc sau, Dương Gian mới khôi phục lại được một chút sức lực sau khi tìm đường sống trong chỗ chết, hắn cố gắng ngồi dậy
Nhưng sau khi nhìn thấy rõ ràng xung quanh, mắt hắn bỗng co lại vì sợ hãi
Trước mặt hắn là một thân cây
Một thân cây trắng xám, nó giống như một bộ xương, cái cây rất là lớn
Vỏ của thân cây lộ ra bên ngoài, lớp vỏ giống như da người bị rách vậy, hơn nữa trên thân cây còn treo mảnh vải hôi thối, còn có một cái đầu lâu treo trên thân cây và cành cây nhưng nó thật kỳ lạ...
Càng làm cho hắn sợ hãi chính là bên trên thân cây có một người cao khoảng 4 mét
Không, không phải là người
Mà đó chỉ là một cái bóng màu đen, nó chỉ là giống với hình dạng của con người, nó giống như được bóng tối ngưng tụ lại với nhau mà thành vậy
Cái bóng đen không có nhúc nhích, nó vẫn giữ tư thế treo ngược trên thân cây, đầu nó hướng xuống đất
Nhìn kỹ lại, trên ngực của cái bóng có một cây đinh, cây đinh to bằng cánh tay được làm từ sắt
Không, đúng ra mà nói, theo cách gọi của dân gian là đinh đóng quan tài
Cái đinh kia không biết đã đóng trên thân cây này bao nhiêu năm, trên mình nó có những vết loang lổ giống như sắp gãy tới nơi
"Tí tách, tí tách…
Máu chảy ra từ bóng đen kia, máu cũng có màu đen mà chảy từ chỗ bị cây đinh kia đâm
Trước đó, trên đường chạy tới đây, tiếng nước rơi mà hắn nghe thấy lại chính là máu của cái bóng màu đen này
Thế nhưng, khi Dương Gian nhìn đến đầu của cái bóng màu đen, lập tức cả cơ thể như rơi vào hầm băng vậy
Cái đầu của bóng đen kia, không có đầy đủ các bộ phận của một gương mặt bình thường
Chỉ có một lỗ bị lõm vào, cái lỗ này nằm ở chỗ con mắt của bóng đen, thứ phát ra ánh sáng màu đỏ trước đó giống như là tròng mắt của nó
Dương Gian nhìn xuống mu bàn tay của mình
''Uc ục''
Da mu bàn tay bị rách ra một chút, bên trong lộ ra một con mắt màu đỏ, đồng thời, điều kỳ lạ đã xảy ra, hắn giống như có một con mắt mới
Hắn lại có thể nhìn thấy mặt của chính mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giống như hắn có thể nhìn thấy mọi thứ bằng con mắt nằm trên mu bàn tay vậy
Đúng là kỳ dị, quái lạ hoặc là một loại năng lực nào đó chăng
Dương Gian nhìn thấy một cái cây màu trắng bằng xương cốt, vỏ cây lại không khác gì da người, bên trên cây còn có một thi thể bị đinh đóng dính lại
- Nơi này thật là kỳ lạ, mặc kệ cái cây này là thứ gì đi chăng nữa, tốt nhất vẫn nên rời khỏi trước đã
Hắn có cảm giác, thi thể bị đinh đóng ở trên thân cây còn đáng sợ hơn lão già lúc trước
Hơn nữa hắn có cảm giác cái hốc mắt trống rỗng của thi thể màu đen trên thân cây kia đang nhìn mình chăm chú
Một cảm giác muốn dựng tóc gáy đang trào ra trong lòng hắn
Nhìn con mắt đang lộ ra ở trên mu bàn tay, một sự lo lắng hiện lên trong lòng hắn, không kìm nén được
Hiện tại cũng không phải là lúc suy nghĩ về cái hốc mắt này
Hiện tại xung quanh cũng không còn bị bóng tối bao phủ nữa, Dương Gian có thể thấy rõ mọi thứ xung quanh
Ở khoảng không màu đen xung quanh, không hề có một cái gì hết, có chăng cũng chỉ là cái cây màu trắng mà thôi
Giống như đây là một thế giới khác chứ không phải trường học của mình nữa nữa rồi.