Phương Kính quay đầu hét:
- Còn không qua giúp tôi, nhất định phải đẩy nó vào ngăn chặn con quỷ trong toilet, nếu không con quỷ đó ra đây thì cả bọn đều toi hết, muốn sống phải hy sinh 1 người, ngoài ra không còn cách nào khác
Lấy đại nghĩa ép người quả nhiên hiệu quả, dưới uy hiếp của lệ quỷ, vì mạng sống, lại đưa thêm cái lý do chính đáng thì chuyện gì mà chẳng làm được
Lập tức có ba nam sinh xông đến với vẻ mặt hoảng sợ, tóm lấy Dương Nhàn
Bốn đứa cùng dồn sức đẩy cậu, đổi lại là người khác cũng không chống lại được
Lập tức Dương Nhàn lui về phía sau, rất nhanh đã bị đẩy đến cửa toilet
15 phút sau, bàn tay thò ra từ trong bóng tối kia đáp trên vai cậu, đồng thời ngón tay dùng sức, lạnh lẽo mà cứng ngắc ấn lấy cậu
Một sức mạnh khủng bố kéo lấy Dương Nhàn lôi vào trong bống tối vô tận của toilet
- Dương Nhàn, đi vào cho tôi, lần này cậu chết chắc rồi, kiếp sau học khôn một chút
Phương Kính không ngừng đẩy mạnh, thét to
Dương Nhàn phẫn nộ chồng chất, hắn đã cảm thấy cả cái vai đều mất đi tri giác, dường như đã bị cái tay lạnh lẽo trắng nhách kia đè cho nát bấy vậy, đồng thời một luồng hơi lạnh thấu xương bao lấy toàn thân, máu huyết lúc này cơ hồ như bị đông cứng lại
- Bọn tồi tệ này, học chung một thời mà lại muốn hại chết tôi, nếu đã như vậy bọn cậu cũng đừng mong dễ chịu, có chết, tôi cũng phải kéo mấy đứa cậu làm đệm lót lưng
Nói xong, cậu cũng không phản kháng nữa, bàn tay sống chết tóm lấy vai hai đứa bạn học, sức kéo khủng ở sau lưng khiến cho mấy người không ngừng bị kéo vào trong
Phương Kính đã phát hiện ra không đúng, vội vàng lùi ra, không để Dương Nhàn tóm lấy
- Không, đừng mà, thả tôi ra, Dương Nhàn cậu thả tôi ra
- Xin cậu đấy, tôi ko muốn chết mà, cậu đừng túm tôi, cậu túm đứa khác đi
Hai đứa bị tóm kia càng thêm sợ hãi, mở miệng khóc lóc xin tha
Dương Nhàn cho là mình chết đến nơi rồi, trái lại không có thấy sợ hãi như vậy, cảm giác được xung quanh mình bị bóng tối bao trùm, cậu lạnh lùng nói:
- Bọn cậu đừng kêu nữa, nếu bọn cậu đã muốn hại chết tôi thì tôi cũng muốn bọn cậu cùng tôi chết chung, Phương Kính, cậu đừng đắc ý, nếu như tôi chết có thể biến thành quỷ chắc chắn sẽ không tha cho cậu..
"Rầm~ ! "
Một tiếng vang lớn, cánh tay trắng bệch thu về bóng tối, cửa toilet nháy mắt đóng sầm lại
Dương Nhàn, cộng thêm hai học sinh hãm hại cậu cùng biến mất ngay trước mắt
Cánh cửa đóng chặt, sau đó không có động tĩnh gì
Thấy tình cảnh này Phương Kính mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt vẫn chưa hoàn hồn nặn ra một chút ý cười
Dương Nhàn, cuối cùng thì cậu cũng tiêu rồi
- Phương Kính, cậu, đúng là cậu đã hại chết Dương Nhàn, các cậu.....
bên cạnh, những người khác thấy cảnh này run rẩy nói
Vẻ mặt Phương Kính dữ tợn nói :
- Câm mồn, lúc nãy không có tôi, con quỷ kia mà ra được thì cả bọn đều chết hết, còn ngẩn ra ở đây làm gì, muốn sống mau đi theo tôi, ba người họ không kéo dài được bao nhiêu thời gian, một khi con quỷ giết chết họ sẽ đi ra tiếp, đến lúc đó kẻ chết là chúng ta
Nói xong, cậu ta không thêm lời nào nữa, quay đầu đi lên
- Phương Kính, sao cậu quay lại
- Nếu tiếp tục đi xuống thì chỉ có đường chết, ai biết lại gặp phải thứ gì, quay lại có lẽ có thể gặp được Chu Chính, nếu ông ta còn chưa chết có thể sẽ cứu chúng ta
Phương Kính nói
Trong lòng cậu ta cũng sợ hãi cực độ
Bởi vì người chết trong quỷ vực càng nhiều, quỷ vực càng đáng sợ, có lẽ không còn nhiều thời gian để trốn nữa rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
…
Lạnh lẽo, tăm tối, cùng với tiếng nước nhỏ tí tách, tí tách, như vòi nước chưa vặn kỹ
Dương Nhàn cùng với hai học sinh bị cánh tay trắng bệch kia kéo vào trong cái buồng vệ sinh không có chút tia sáng này
- Ra ngoài, mau ra khỏi đây
Đoạn Bằng và Trịnh Phi giãy thoát ra khỏi Dương Nhàn, sợ hãi chồng chất, vội vàng mò tứ tung theo bốn bức tường, ý đồ mở cửa chạy khỏi nơi này
Bức tường lạnh ngắt loang loang lổ lổ, nhiều chỗ lồi lõm tản ra mùi mục rữa
Buồng vệ sinh vốn không rộng, bình thường nhắm mắt cũng có thể sờ thấy cánh cửa để rời khỏi rồi nhưng hai đứa mò tứ tung bốn phía nhưng trước mắt chỉ thấy toàn là tường
Bên trái là tường, bên phải cũng là tường..
mò mãi không thấy tận cùng của bức tường chặn trước mặt họ
Cánh cửa đã biến mất..
- Cửa, cửa đâu
Cửa ở đâu, lúc nãy còn ở chỗ này mà, Trịnh Phi cậu có tìm thấy không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đoạn Bằng nói như sắp khóc, giọng run rẩy
- Chỗ tôi cũng không có
Trịnh Phi nói với giọng hoảng sợ
Bọn họ điên cuồng mò mẫm vách tường, lòng bàn tay không bỏ sót một tấc nào, ý đồ tìm ra cái cửa toilet thân thuộc kia
Nhưng dù bọn họ có mò thế nào cũng không thể tìm ra được cánh cửa ra khỏi nơi này, chỉ có mặt tường lạnh lẽo loang lổ
Hoặc là nói, ở đây căn bản là không có cánh cửa đó
Chính trong lúc bọn họ đang tìm cửa để đi khỏi, tình cảnh của Dương Nhàn càng thêm không tốt
Bởi vì hắn có thể cảm giác thấy cánh tay lạnh lẽo kia cứ tóm lấy vai mình, hơn nữa lúc đầu chỉ có vai mất đi tri giác, giờ thì nguyên cánh tay cũng mất hết cảm giác rồi, theo thời gian trôi qua, chỗ bị mất tri giác càng lúc càng nhiều..
nếu như lan ra toàn thân, Dương Nhàn có thể khẳng định mình sẽ thành một thi thể lạnh ngắt
Toàn thân Dương Nhàn toát mồ hôi lạnh, hắn dùng hết sức lực toàn thân để giãy ra
Không có tác dụng gì, nơi bị túm lấy kia giống như là đinh sắt đóng lại vậy, không mảy may nhúc nhích
Dùng hết các kiểu giãy dụa, cũng không có chút tác dụng gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Chẳng lẽ mình phải chết ở đây sao
Lúc này trong đầu chỉ có một ý nghĩ này thôi
Cuối cùng, có lẽ là chấp nhận thôi
Ngược lại trong lòng cậu lại không sợ hãi, chỉ nghĩ dù sao mình cũng sắp chết, trước khi chết gọi điện thoại cho người nhà để lại trăn trối cũng tốt
Dương Nhàn khóe miệng lộ ra cười khổ, chịu đựng cái lạnh và tê dại toàn thân, mò ra cái điện thoại cố gọi điện cho người nhà
Nhưng khi khi cậu mở điện thoại lên, màn hình vừa sáng, liền hiện ra giao diện của câu chuyện lúc trước cậu xem trong diễn đàn kia
Chính là trang cuối của câu chuyện, có một file dạng âm thanh đăng trên diễn đàn
Lúc Dương Nhàn chợt nhìn thấy file âm thanh kia có hơi sững lại, bỗng dưng liên tưởng đến âm thanh lúc ông lão kia đứng bên ngoài cửa lớp gõ cửa
- Đợi, Đợi đã, nếu như ông lão kia đúng là dùng tiếng gõ cửa để giết người, thế thì âm thanh này chắc không chỉ có tác dụng với con người, cũng có tác dụng với quỷ, Chu Chính từng nói, có thể đối phó với quỷ chỉ có quỷ
Cậu nghĩ đến đây, con ngươi lập tức sáng lên, toát ra mấy phần hy vọng sống sót
Không hề do dự, lúc này một cánh tay khác của Dương Nhàn vẫn có thể cử động, cậu mở đoại ghi âm kia ra
"Cộc, cộc, cộc
m thanh gõ cửa trầm muộn lại vang lên, vang vọng trong không gian hắc ám này
Nhưng mà chuyện không ngờ tới lại xảy ra
Cái tay trắng nhách tóm lấy vai Dương Nhàn kia giống như bị bỏng, nhanh chóng rụt lại, biến mất vào trong bóng tối, cảm giác lạnh lẽo, cứng đờ nhanh chóng rút khỏi thân thể.