Kiếm Lai

Chương 103: Độc Hành (1)




Trần Bình An cười khổ nói: "Cũng không phải là chuyện tiền nong, ta sẽ nói thẳng với cô vậy, Lưu Tiện Dương bị người ta đánh bị thương nặng ở bên kia cầu hành lang, lão chưởng quầy cửa hàng Dương gia nhìn thấy nhưng cũng đàm bó tay
Trĩ Khuê vẻ mặt ngơ ngác, "Sao ta không nghe thấy chuyện này, Lưu Tiện Dương chọc phải ai vậy
Trần Bình An bất đắc dĩ nói: "Là một người bên ngoài, đến từ một nơi tên là Chính Dương sơn
Trĩ Khuê dò hỏi: "Vậy ngươi muốn nhờ quan hệ cửa sau, để tìm cho Lưu Tiện Dương một mảnh phong thủy bảo địa để hạ táng
Như vậy không khó, ta có thể nói công tử nhà ta nói một tiếng với bên Đốc tạo quan, rồi sẽ để quản sự môn phòng nha thự ra mặt, đi tới ngõ Đào Diệp mời Ngụy lão đầu kia tìm chỗ, chỉ cần không phải là ở trên đỉnh núi mà triều đình phong cấm kia, ta nghĩ cũng không khó
Khuôn mặt Trần Bình An vốn đã ngăm đen, lúc này lại càng đen
Có lẽ Trĩ Khuê cũng nhận thấy mình nói chuyện xui xẻo, theo thói quen cười lên, lộ ra hàm răng đều đặn sáng như tuyết, cô tựa vào vách tường, tươi cười thích thú hỏi: "Trần Bình An, vậy là ngươi muốn ta báo đáp ân cứu mạng của ngươi
Nhưng mà ta chỉ là một nha hoàn, lão chưởng quầy cửa hàng Dương gia còn không có cách nào, ta có thể làm gì được chứ
Trần Bình An sau suy nghĩ xong thì chậm rãi nói: "Vương Chu, ta biết cô không phải người bình thường, năm ấy tuyết lớn, ta nhìn thấy cô trước cửa nhà, đã biết cô không giống với bọn ta
Sau đó cô cũng là người đầu tiên nhìn ra xà đảm thạch không tầm thường, hiện tại hồi tưởng lại, năm đó ánh mắt cô nhìn hàng xóm láng giềng bọn ta, về bản chất không hề khác với những người bên ngoài này nhìn bọn ta
Cô gái nhếch miệng cười, "Thật ra là có
Ta khinh thường không chỉ đám phàm phu tục tử các ngươi, mà đối với những tiên gia tu sĩ kia cũng vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng qua những lời này, Trĩ Khuê cũng không nói ra
Có những đạo lý, ở chỗ cô vốn là thiên kinh địa nghĩa, nhưng ở chỗ người khác, sẽ thành không coi ai ra gì, kiệt ngạo khó thuần
Trần Bình An hỏi: "Ta tìm cô, là muốn hỏi cô một chút, rốt cuộc cô có khả năng cứu được Lưu Tiện Dương hay không
Ta đã dùng một chiếc lá hòe, lúc này chỉ có thể miễn cưỡng giữ lại một hơi cuối cùng của Lưu Tiện Dương, tuy tác dụng không lớn, nhưng ít nhất là chỗ hữu dụng, cho nên ta muốn hỏi, bên này cô có lá hòe hay không, nhất là lá hòe dư không dùng đến
Cô gái chỉ chỉ mũi mình hỏi: "Ngươi muốn hỏi Tống Tập Tân công tử nhà ta có lá hòe hay không, hay là ta, một tiểu tỳ nữ không cha không mẹ
Trần Bình An nhìn thẳng vào cô gái, gọn gàng dứt khoát nói: "Tống Tập Tân cho dù có, hắn cũng sẽ không cho ta
Ta đang hỏi cô, Vương Chu
Nếu có, cô có bằng lòng cho ta mượn hay không, nếu không có, ngươi có biết các nào khác để cứu Lưu Tiện Dương hay không
Cô gái vẫn luôn được gọi là Vương Chu, một bàn tay xoa cằm, một bàn tay nhẹ nhàng vỗ bụng, lắc đầu nói: "Không có, thực sự không có, ta không lừa ngươi, nếu ngươi đến sớm, nói không chừng còn lại mấy lá hòe
Về phần biện pháp khác, đương nhiên không có, ta cũng không phải thần tiên, nào hiểu được thủ đoạn làm cho người ta cải tử hồi sinh, xương trắng mọc thịt tươi, đúng không
Trần Bình An, ngươi cũng không thể làm khó người ta như vậy, ài, ta thật sự là nhìn lầm ngươi, nghĩ ngươi cũng không có giống như bọn họ, không phải loại giúp người đòi báo đáp này chứ
Trần Bình An không từ bỏ ý định, "Thực sự không có
Mặc kệ ta có làm được hay không, cô có thể nói thử xem
Trĩ Khuê lắc đầu, nói như đinh đóng cột: "Ta không có thật mà
Trần Bình An cười cười, "Ta biết rồi
Thiếu niên xoay người bước đi, bóng người gầy gò nhanh chóng biến mất khỏi ngõ Nê Bình
Cô gái đứng ở cửa nhà trong ngõ nhỏ, nhìn bóng lưng thiếu niên càng lúc càng xa, thần sắc phức tạp, vừa có một tia tức giận lại vừa có một tia không biết làm sao, bực bội nói: "Thật vất vả mới lấy được lá hòe tới tay, cứ như vậy bị ngươi dùng mất sao
Vậy ngươi có thể cùng đi chết với Lưu Tiện Dương đi, dù sao chết sớm đầu thai sớm, nếu như được may mắn, kiếp sau tiếp tục làm huynh đệ chung hoạn nạn
Còn đỡ hơn mấy kẻ đáng thương còn không có kiếp sau. "Cô gái trở vào nhà, lúc bước qua cửa, không cẩn thận lại ợ no một cái, cười khẩy nói: "Ăn hơi no
Cô thình lình nhanh bước chân hơn về phía trước, một cước giẫm mạnh xuống, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào con thằn lằn màu vàng đất đỉnh đầu mọc sừng nọ, trách mắng: "Mượn thì dễ trả thì khó, năm tiểu súc sinh các ngươi, về sau nếu còn dám can đảm quỵt nợ, xem ta có lột da rút gân các ngươi hay không!"Con thằn lằn dưới bàn chân tỳ nữ ra lực giãy giụa, phát ra từng đợt rú rít rất nhỏ, tựa như đang đau khổ cầu xin khoan dung
Sau khi rời khỏi ngõ Nê Bình, Trần Bình An chạy thẳng một mạch đến học thục, kết quả bị một vị lão nhân phụ trách dọn dẹp học thục báo cho biết, Tề tiên sinh ngày hôm qua đã cùng ba vị khách từ bên ngoài đến cùng đi tới núi sâu bên ngoài trấn nhỏ, nói là muốn tham u tầm kỳ, một chuyến qua lại ít nhất cần ba ngày
Trần Bình An đầy cõi lòng mất mát, thời điểm xoay người rời đi, lão nhân cầm chổi đột nhiên nhớ tới một chuyện, kêu thiếu niên lại nói: "Đúng rồi, Tề tiên sinh trước khi đi, có dặn dò ta, nếu ngõ Nê Bình có người tìm, thì nói cho thiếu niên kia, đạo lý người đã nói rồi, mặc kệ hôm nay người có mặt ở học thục hay không, cũng sẽ không thay đổi kết cục
Thiếu niên giống như đã biết từ trước sẽ là kết quả như vậy, ánh mắt ảm đạm không ánh sáng
Tâm trạng nặng nề, không có sức sống
Nhưng mà thiếu niên vẫn xoay người cảm tạ: "Cảm ơn lão tiên sinh
Lão nhân vội vàng bước ra vài bước, đứng ở một bên, xua tay cười nói: "Không thể gánh nổi hai chữ 'tiên sinh' này
Lão nhân nhìn thiếu niên chậm rãi rời đi, sau khi đi một đoạn đường, giống như đưa cánh tay lên lau mắt
Lão nhân nhẹ nhàng lắc đầu, nhớ tới hai vị mầm mống đọc sách khác cũng cùng lứa tuổi, Tống Tập Tân và Triệu Diêu, nhìn lại vị này, gặp gỡ trong cuộc đời, cách biệt một trời một đất
Thực là có người xuân phong đắc ý, có người lại là rối loạn không yên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An về ngõ Nê Bình, cầm lấy một túi tiền đồng cuối cùng giấu ở trong lọ sứ, mang theo ba túi tiền, đi vào phố Phúc Lộc, tìm diêu vụ đốc tạo nha thự
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người gác cổng sau khi nghe giới thiệu thì hơi ngơ ngác, hàng xóm Tống Tập Tân ở ngõ Nê Bình, muốn tìm Tống Tập Tân và Đốc tạo quan Tống đại nhân
Trần Bình An lén đưa cho hắn một đồng kim tinh đã chuẩn bị sẵn, cũng không nói gì, người gác cổng cúi đầu xem xét, hơi suy nghĩ, hai ngón tay vuốt nhẹ, trong lòng hiểu ngầm nhưng cũng không vội bày tỏ thái độ
 Thiếu niên nhanh chóng đưa tiếp một đồng tiền màu vàng, người gác cổng nở nụ cười, nhưng không nhận lấy mà nói: "Cũng là người hiểu chuyện, ta cũng yên tâm tiến cử giúp ngươi, nếu không ngươi làm ra chuyện gì sai, ta thật sự là gặp oan rồi
Đồng tiền trong tay ngươi thu lại trước đã, nếu quản sự trong phủ đồng ý cho ngươi vào nha thự, ngươi hãy đưa ta cũng không muộn, nếu không đồng ý, ta cũng lực bất tòng tâm, coi như đồng tiền này không có duyên với ta, ngươi cảm thấy thế nào?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.