Kiếm Lai

Chương 119: Giằng Co (2)




Thật ra đối phó lão viên của Chính Dương sơn như thế nào, thiếu niên thiếu nữ lúc đó thương nghị việc này tại cầu hành lang, lúc đầu là quyết định tự ai nấy làm, Trần Bình An chỉ nói thiếu nữ chờ hắn quay về trấn nhỏ tìm ba người, thế nhưng sau đó thiếu niên đột nhiên thay đổi chủ ý, trước khi Ninh Diêu đi xuống hướng bắc cầu hành lang thì đã đi vượt qua Ninh Diêu
Khi đó hai người đã xuất hiện bất đồng khá lớn, thiếu nữ mang đao và  kiếm ngay từ đầu đã rất kiên định, Trần Bình An ngươi không phải là người trong tu hành, thậm chí ngay cả quyền kỹ cũng không biết, ở một bên xem kịch vui là được rồi, cùng lắm thì hỗ trợ phất cờ hò reo, để cho nàng ấy đi chém lão viên, báo thù cho Lưu Tiện Dương, phát tiết mối hận trong lòng
Thế nhưng khi Trần Bình An hỏi nàng chém giết lão viên như thế nào, Ninh Diêu chết sống không muốn nói, chỉ nói nàng có bản lĩnh áp hòm, hành tẩu thiên hạ, lên núi xuống núi, đại đạo độc hành, không có đòn sát thủ gia truyền thì làm sao được
Trần Bình An không đồng ý
Lúc này mới có chuyện Trần Bình An ba lần tìm người
Trần Bình An đứng lên, vặn vặn lưng, hầu như không có trở ngại, đứng dậy nói: "Ta nghỉ ngơi xong rồi
Ninh Diêu kinh ngạc nói: "Đồ của cửa hiệu Dương gia hữu dụng như vậy sao
Trần Bình An xuất hiện ánh mắt buồn bã chốc lát, chỉ là rất nhanh thôi liền gật đầu cười nói: "Rất hữu dụng
Ninh Diêu hỏi: "Lão viên có thể trực tiếp nhìn thấu tuyến đường chạy trốn của ngươi hay không
Trần Bình An suy nghĩ một chút, cẩn thận đáp: "Nói không chừng có thể
Ninh Diêu dùng vỏ đao vẽ một hình tròn và một đường thẳng trên mặt đất, hỏi: "Đây là tuyến giữa của miếu nhỏ và phố Phúc Lộc, cung gỗ của ngươi giấu ở bên kia
Trần Bình An ngồi xổm xuống, vẽ một vòng, "Tới gần đông, là ở đây không khác biệt lắm, cách ngõ Nê Bình không quá xa
Ninh Diêu gật đầu nói: "Được, dù cho lão viên trực tiếp tới miếu nhỏ bên này, ta cũng sẽ kéo chậm bước chân của lão, tranh thủ đủ thời gian cho ngươi
Trần Bình An ở giữa bức tranh, dùng ngón tay vẽ ra một đường, "Nếu quả thật là loại tình huống tồi tệ này, Ninh cô nương, cô có thể dẫn lão ta đến đây hay không
Cũng là chỗ vào núi lúc trước của ta, như vậy ta lấy được cung gỗ đi qua, không tốn nhiều thời gian
Thiếu nữ dùng đao chống đất, ngạo nghễ nói: "Nói không chừng đến lúc đó ta mang theo đầu của lão viên, đi đến chỗ của ngươi
Trần Bình An lắc đầu nói: "Đừng cậy mạnh, phải cẩn thận
Ninh Diêu hận không thể lấy đao dùng sức gõ cái đầu này một phát, rốt cuộc là ai cậy mạnh
Nàng ấy trừng mắt nói: "Này
Người đứng ở trước mặt của ngươi lúc này, là Ninh Diêu, đệ nhất kiếm tiên tương lai của toàn bộ thiên hạ, có được chưa hả?
Thiếu niên đứng lên, cúi đầu kiểm tra hai cái túi bên hông một chút, để ngừa lỡ như lần thứ hai lại rớt, ngẩng đầu cười nói: "Biết rồi biết, cho nên, như thế nào cũng đừng để chết tại chỗ nhỏ như vậy, bằng không thì uổng phí
Sau này chờ cô thành đại nhân vật, là bạn bè, ta cũng được hưởng lây
Ninh Diêu cảm khái: "Trần Bình An, ngươi lề mề không quả quyết như thế, khuyên ngươi sau này hay là đừng cưới vợ, tùy tiện tìm một nữ tử gả đi cho rồi
Thiếu niên bật cười một tiếng, cũng không phản bác, vừa muốn đi ra miếu, Ninh Diêu nói: "Ta đưa ngươi đến bên kia suối nhỏ, rồi ta sẽ đi hướng tây bắc một đoạn, phòng ngừa lão viên lo lắng an nguy của bé gái, đi ra rừng trúc không bao lâu, kết quả vì không  phát hiện tung tích của ngươi nên quả quyết bỏ cuộc, quay đầu trở về trấn nhỏ
Trần Bình An suy nghĩ một chút, không từ chối
Thiếu niên thiếu nữ cùng nhau đi đến hướng dòng suối nhỏ, thiếu nữ vô hình trung hít thở như sông lớn suối lớn, nước sâu yên lặng, nước ngầm cuộn trào
Thiếu niên thì hít thở như nước chảy trong khe, dòng nhỏ chảy dài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khí tượng khác nhau
Ninh Diêu đột nhiên không nhịn được hỏi: "Loại thảo dược bôi trên mũi tên của cung gỗ mà ngươi nói, có thật hữu dụng không
Thiếu niên đáp: "Đối với lợn rừng hơn hai trăm cân thì hữu dụng, đối với lão viên kia hẳn là cũng vậy
Ninh Diêu không nói gì thêm
Hai người tới gần dòng suối nhỏ, chính là chỗ lúc đó thiếu niên giày rơm lên bờ, thiếu niên thiếu nữ hầu như đồng thời dồn hết sức xuống hai chân, bật cao lên, phóng qua bờ bên kia
Thiếu nữ sau khi đáp xuống đất cầm lấy vỏ kiếm, thả chậm bước chân, thiếu niên thì như đang chạy lấy đà, phóng qua sông, đáp xuống đất mà chạy, động tác liền mạch lưu loát, trong nháy mắt đi sát qua vai thiếu nữ, Trần Bình An vừa muốn quay đầu, thiếu nữ liền nói: "Ngươi đi trấn nhỏ trước, không cần để ý đến ta
Thiếu niên tiếp tục chạy về phía trước, vừa chạy vừa quay đầu nhắc nhở nói: "Ta sẽ đi đường vòng, chọn một ngõ yên lặng để vào trấn nhỏ, có thể sẽ hơi trễ một chút
Ninh Diêu gật đầu, sau khi bóng người của Trần Bình An biến mất, tay cô cầm chuôi kiếm, bắt đầu chậm rãi bước đi về hướng tây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không bao lâu, thiếu nữ dừng lại, đưa mắt nhìn về phía thượng du của dòng suối
Một cái bóng to lớn bất chờ từ trong dòng suối nhảy thẳng lên bờ, đáp xuống trước người thiếu nữ cách khoảng hai mươi bước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão viên có chút nghi hoặc, bốn phía không có khí tức ẩn nấp của thiếu niên, vô ý liếc mắt nhìn trường kiếm bên hông thiếu nữ, cười nói: "Tiểu cô nương, người lúc trước đến phố Phúc Lộc quấy rối, chính là cô
Thiếu nữ hai tay đè lại chuôi đao chuôi kiếm, im lặng không lên tiếng
Lão viên hiếu kỳ hỏi: "Tiểu cô nương, trước đó trên đường tới trấn nhỏ, tuy rằng cô vẫn giấu đầu giấu đuôi, nhưng ta biết cô lai lịch không đơn giản, không giống hai tên phế vật của thành Thanh Phong thành Lão Long, chỉ là ta rất thắc mắc, giữa ngươi và ta, có ân oán gì, để làm như vậy
Hoặc là nói gia tộc sư môn của ngươi, từng có ân oán với Chính Dương sơn
Ninh Diêu không nói một lời, đao kiếm bên hông đồng thời ra khỏi vỏ, thân hình chợt lóe rồi biến mất
Hiệp đao tới trước, đánh xuống đầu vị hộ sơn lão tổ của Chính Dương sơn, lão viên chỉ tùy tiện vung tay, cánh tay hất văng phong mang của đao ra
Thiếu nữ dựa thế thân hình xoay tròn, một kiếm quét ngang, chém về hướng cổ lão viên
Lão viên cũng lấy cánh tay đập lùi kiếm phong
Thiếu nữ thấy hai chiêu không thể thực hiện được, cũng không dây dưa, tách ra một khoảng với lão viên, chậm rãi di chuyển
Lão viên với thân thể mạnh mẽ vô cùng, sau khi giám định trình độ sắc bén của hai thanh binh khí, căn bản không nhìn vết máu bị cắt trên cánh tay, cười nói: "Binh khí thật không tệ, hơn nữa dám tùy thân mang theo hai thanh, vừa nhìn liền biết là đệ tử thế gia ngàn năm trên núi, bằng không cũng là đệ tử đích truyền của hào phiệt hạng nhất dưới chân núi, ta thiếu chút nữa đã nghĩ rằng cô là một kiếm tu của Phong Lôi viên trốn từ một nơi bí mật gần đó
Lão viên theo bước chân nhìn như không hề lo lắng của thiếu nữ, dời tầm mắt khỏi thân thể của nàng, trầm giọng nói: "Tiểu cô nương, biết cô dù cho lát nữa phải chịu nhục nhưng vẫn sẽ không từ bỏ ý định, vậy lão phu cho cô một cơ hội cuối cùng, cho cô báo ra thân thế sư môn, nếu không cô bị lão phu đánh chết rồi, Chính Dương sơn cũng sẽ không nhận sai, lại càng không quan tâm ngươi đến từ phương nào, là học trò của ai
Ninh Diêu nghe như gió thoải bên tai, từ đầu đến cuối đều đang tìm điểm yếu chí mạng của con vượn già này
Nàng ấy dù sao không phải vị Đại Ly phiên vương đã mò tới cánh cửa của đệ thập cảnh, có thể chính diện chống lại một con vượn Bàn Sơn
Lão viên tự nhận đã thoái nhượng rất nhiều cười lạnh nói: "Không biết điều như vậy, thế thì cứ làm theo ý của cô."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.