Kiếm Lai

Chương 132: Hồ Lô Dưỡng Kiếm (1)




Tới gần trấn nhỏ, tu sĩ binh gia Chân Võ sơn buông đầu vai Mã Khổ Huyền ra, Mã Khổ Huyền có chút choáng váng hoa mắt, lắc lắc đầu, hỏi: "Có biết là ai xảy ra vấn đề không
Không phải là cha ta hay đại bá, bảo bối trong nhà bị người ngoài nhắm trúng, một người không muốn cho, một người nhất định đòi, kết quả sẽ như Lưu Tiện Dương, gặp phải phiền toái lớn
Nam nhân đeo kiếm mang theo Mã Khổ Huyền bước nhanh đi tới, lắc đầu nói: "Bàn Sơn viên của Chính Dương sơn sở dĩ hung hãn ra tay, không tiếc phá hỏng quy củ, một phần nguyên nhân là do bản thân bộ Kiếm kinh kia trân quý, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là ân oán năm xưa giữa Phong Lôi viên và Chính Dương sơn, nếu như không phải Trần Tùng Phong và Phong Lôi viên trước sau đến trấn nhỏ, Bàn Sơn viên tuyệt đối sẽ không đến mức ra tay hành hung
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho nên nói trấn nhỏ bên này, người tu hành mặc dù ra tay, cũng không dám quá mức lộ liễu trắng trợn, tọa trấn nơi đây cuối cùng vẫn là Tề tiên sinh..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nam nhân đột nhiên dừng lời nói lại, nhìn phía nóc nhà xa xa, có một con mèo hoang cả người màu đen đang ngồi, sau khi nó thấy Mã Khổ Huyền, lập tức hét ầm lên, đợi khi Mã Khổ Huyền phát hiện nó, mèo hoang đã bắt đầu nhanh chân chạy trốn, chạy về hướng ngõ Hạnh Hoa bên kia
Sắc mặt của Mã Khổ Huyền trong giây lát trở nên tái nhợt, như phát điên đuổi theo mèo hoang trên nóc nhà
Nam nhân đứng ở một bên bấm đốt tay suy nghĩ, thở dài một tiếng, không nhanh không chậm đuổi theo phía sau thiếu niên, từ đầu đến cuối không bị Mã Khổ Huyền bỏ mặc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mã Khổ Huyền một đường chạy về hướng con ngõ quen thuộc đến cực điểm, khi hắn thấy cửa sân mở rộng, thiếu niên có thể nói to gan lớn mật vậy mà lại dừng bước ở ngoài cửa, không dám vượt qua cánh cửa
Thiếu niên biết, cánh cửa nhà mình quanh năm suốt tháng, hầu như sẽ không mở ra lâu như thế, bởi vì bà nội thường nhắc tới một đạo lý, ngõ Hạnh Hoa là nơi mà kẻ nghèo hàn không có tiền đồ ở nhiều nhất, mà còn là loại nhà nghèo chí ngắn ngựa gầy lông nhiều, nhà chúng ta lại dễ làm cho người ta đỏ mắt, cho nên cửa nhà nhất định phải nhớ đóng kỹ, bằng không sẽ bị kẻ trộm nhớ thương
Mã Khổ Huyền đỏ mắt đi vào sân, cửa lớn ở phòng chính cũng không đóng
Mã Khổ Huyền thấy một bóng người gầy yếu quen thuộc nằm trên mặt đất
Con mèo đen kia ngồi xổm trên cánh cửa, kêu lên từng tiếng một, kinh hãi lòng người
"Không nên đi qua đó
Nam nhân đeo kiếm đưa tay đè lại đầu vai của thiếu niên, căn dặn nói: "Việc đã đến nước này, ổn định tâm thần
Mã Khổ Huyền cố nén nước mắt, không ngừng hít sâu, thả chậm bước chân, nhẹ nhàng gọi: "Bà nội
Kiếm tu Binh gia đi tới bên cạnh bà lão, hai ngón tay khép lại đưa lên chóp mũi của lão phụ nhân tìm tòi, đã không còn hơi thở
Con mèo đen kia bị kinh sợ nhanh chóng chạy vào trong phòng, chợt lóe rồi biến mất
Nam nhân đeo kiếm tự định giá, ngẩng đầu trầm giọng nói với Mã Khổ Huyền đứng ở ngoài cửa: "Dừng bước
Ngươi trời sinh dương khí rất nặng, tới gần thêm một bước nữa, một ít hồn phách thừa lại của bà ngươi ngưng lại trong phòng, cũng sẽ bị ngươi làm hại cho tan thành mây khói
Cả khuôn mặt ngăm đen của thiếu niên ra sức nhăn lại, cố nén khiến cho bản thân không phát ra một tiếng khóc
Nam nhân hạ quyết tâm, sau khi cầm miếng hổ phù bên hông, trầm giọng nói: "Tề tiên sinh, việc này không thể khinh thường, ngươi có quy củ của ngươi, ta cũng có cái khổ của ta, hy vọng Tề tiên sinh kế tiếp chớ nhúng tay việc này
Sau khi nói xong những cái này, khí thế của nam nhân đột nhiên biến đổi, tay áo phập phồng, tóc phiêu diêu, sau khi mặc niệm một chuỗi khẩu quyết tối nghĩa khó hiểu, cuối cùng với năm chữ thu quan: "Chân Võ sơn cho mời
Mã Khổ Huyền si ngốc quay đầu nhìn lại
Chỉ thấy một pho tượng kim giáp thần nhân cao hơn cả trượng từ trên trời giáng xuống, song quyền khép trước ngực, âm thanh như sấm, nói: "Chân Võ hậu duệ, có gì phân phó
"Nơi đây thuật pháp cấm tiệt, ta lại không am hiểu việc giam giữ hồn phách, cho nên mời hỗ trợ dò xét thử bốn phía phòng, nếu như phát hiện hồn phách du đãng của vị lão phu nhân này, xin thu nạp lại, nhớ kỹ đừng để bị tổn hại
Kim giáp thần nhân im lặng chốc lát, vẫn là gật đầu nói: "Tuân lệnh
Kim quang tiêu tán, không gặp thần tướng
Diêu Vụ giám, Đốc Tạo nha thự, đệ tử Trần thị ở Long Vĩ quận Trần Tùng Phong đang ở trong phòng vùi đầu lật xem hồ sơ, bên chân là một rương gỗ, hơn phân nửa bên trong cái rương là sách cổ ố vàng
Nữ tử Trần Đối tiện tay lấy một cuốn sách từ rương gỗ, đứng đến khung cửa sổ ở cách đó không xa, chậm rãi lật xem từng trang
Lão quản sự của Nha thự đang ngồi trên ghế uống trà ở trong phòng, kiếm tu của Phong Lôi viên Lưu Bá Kiều ngồi ở đối diện khách sáo hàn huyên với lão nhân, lão quản sự tinh thần quắc thước cười nói: "Cũng may mà có chuyện trùng hợp, Lý Hồng của Lý gia bên kia, tự mình đến cửa nha thự chúng ta, mở miệng muốn hồ sơ của vài chi Trần thị trong trấn nhỏ chúng ta, hơn nữa chỉ cần hồ sơ hộ tịch ba bốn trăm năm gần đây, Vương gia gật đầu đáp ứng rồi, ta mới bảo Lý Hồng cho người ta mang đi bảy tám mươi quyển hương thư trên rương, tịch thư còn lại phía dưới, lịch sử quá lâu đời, vừa vặn là Trần công tử các người muốn, nói đi cũng nói lại, nếu không có mỗi năm nha thự yêu cầu mỗi khi trời vào mùa thu đem sách ra phơi nắng một lần, chỗ sách này đã sớm bị sâu bọ ăn sạch hết lâu rồi
Trần Đối đứng ở trước cửa sổ cũng không ngẩng đầu lên, thản nhiên hỏi: "Nghe nói người của họ Trần trong trấn nhỏ bây giờ, đều làm nô bộc nha hoàn cho bốn họ mười tộc của phố Phúc Lộc ngõ Đào Diệp, có vài người Trần thị, thậm chí đi làm đầy tớ cho đám nhà giàu nhà cao cửa rộng trong trấn, đời đời kiếp kiếp dập đầu trước người, nhìn bách tính trong trấn, còn có thể ngẩng cao đầu
Lão quản sự có chút xấu hổ, vị nữ tử này luôn mồm "Bốn họ mười tộc" hoặc là " Nhà giàu nhà cao cửa rộng", thế nhưng thế tộc hào phiệt chân chính truyền thừa ngàn năm, trưởng tôn Trần thị của Long Vĩ quận, kết quả an vị ở bên kia như một hạ nhân, không nói một tiếng vùi đầu tìm đọc hồ sơ, mà vị nữ tử đồng dạng họ Trần này, dĩ nhiên có thể thoải mái nói chuyện như vậy, như vậy thân phận thực sự của nàng đã được chứng thực rõ ràng, lão quản sự già sắp thành tinh dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết
Tuy nói lão quản sự không nuôi tỳ nữ tạp dịch gì của họ Trần, thế nhưng cùng với những thế gia vọng tộc trong trấn nhỏ người ta, luôn luôn có quan hệ không kém, không muốn vì mình ứng đối chuyện này không ổn mà chọc phải một mãnh long qua sông khí thế hùng hồn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.