Phía tây vang lên một tiếng niệm Phật, thương xót mở miệng: "Tề thí chủ, niệm kinh tĩnh tâm, nhanh về cõi Phật.”
Tề Tĩnh Xuân trầm giọng nói: "Sau chiến dịch Trảm Long, trấn nhỏ có thể hưởng thụ ba ngàn năm đại khí vận, con cháu đời sau anh tài xuất hiện lớp lớp, đơn giản là thủ đoạn ứng vay xài trước, nhưng đây đã là quy củ do bốn vị thánh nhân ký kết lập ra, những tu sĩ đầu tiên lựa chọn cắm rễ ở Ly Châu động thiên cũng không có ý kiến gì dị nghị, Tề Tĩnh Xuân ta tất nhiên không có tư cách khoa tay múa chân trong chuyện này
Hôm nay thiên đạo muốn trấn áp phương thiên địa này, đến đi, đơn giản là đổi thành một mình Tề Tĩnh Xuân ta, thay dân chúng trấn nhỏ hứng chịu trận kiếp nạn này, thiên đạo và quy củ cũng không mất đi mục tiêu, vì sao các vị lại ngăn cản
Tiên Nhân đưa tay gạt biển mây ra một cái lỗ thủng lớn tùy ý cười to, "Ha ha, họ Tề, ngươi thật sự không hiểu nguyên do, hay là giả ngây giả dại
Tề Tĩnh Xuân không biết khi nào đã đưa một bàn tay ra, nắm hờ hạt châu chứa tiểu động thiên kia
Có lẽ bên trong lòng bàn tay, trong động thiên, trong trấn nhỏ, đã từ quang cảnh huyền diệu ban ngày chợt biến thành đêm tối
Lúc này, bàn tay trắng như tuyết bảo vệ Ly Châu động thiên nọ, giống như gặp phải một cỗ thế công vô hình từ bốn phương tám hướng mà đến, liên tục rung động, phía trên mu bàn tay không ngừng bắn ra hồ quang màu trắng, không ngừng có "bông tuyết" bay múa, nhìn như nhỏ nhưng thực ra lớn như đỉnh núi, bóc ra từ mu bàn tay Tề Tĩnh Xuân, rơi xuống nhân gian, chỉ là không đợi rơi xuống đất, đã tan thành mây khói
Tiên nhân ngồi gần lỗ thủng trên biển mây lên tiếng cười khẩy nói: "Nho sĩ nho nhỏ, phản nghịch đại đạo, không biết tự lượng sức mình
Để bản tọa chơi với ngươi trước
Nếu là từ nơi cực xa Đông Bảo Bình Châu đưa mắt nhìn lại, hơn nữa có thể phá vỡ pháp trận che lấp do tiên nhân liên thủ tạo nên, sẽ có thể nhìn thấy một màn vô cùng đồ sộ, giữa lỗ thủng phá vỡ biển mây, đầu tiên là lộ ra một điểm đen, thẳng tắp hạ xuống, sau đó là một đoạn mũi kiếm, cuối cùng rốt cuộc hiển lộ ra toàn cảnh, là một thanh phi kiếm "Tụ trân" dài cỡ ngón tay pháp tướng của Tề Tĩnh Xuân
Thanh thứ nhất vừa mới hiện thế, thanh thứ hai đã theo đuôi sau, từ nơi khác hạ xuống, thanh thứ ba thứ tư, theo thứ tự từ biển mây trên trời giáng xuống nhân gian, tổng cộng mười hai thanh phi kiếm
Sắp xếp thành một hàng, lơ lẳng ở trời cao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Như thiết kỵ bố trận, bị người ghìm dây cương, chỉ chờ một tiếng ra lệnh, liền có thể xung phong tạc trận
Phía trên biển mây, một người khổng lồ màu vàng tùy ý ngồi xếp bằng, mở to đôi mắt màu vàng thật lớn, hai bàn tay đặt trên đầu gối, nắm tay phải chậm rãi gập ngón trỏ, búng ra một cái
Một thanh phi kiếm dẫn đầu bắn nhanh về hướng cánh tay đang nắm thành quyền kia của Tề Tĩnh Xuân
Tốc độ phi kiếm hạ xuống nhanh như điện xẹt, trên quỹ tích, kéo ra một cái đuôi mây liên miên không dứt
Phi kiếm nháy mắt xuyên thấu cánh tay pháp tướng Tề Tĩnh Xuân, ở thời điểm cách mặt đất chỉ gang tấc, chợt ngừng lại
Phía trên biển mây, người khổng lồ màu vàng ngón trỏ tay phải nhẹ nhàng xoay tròn, phi kiếm vẽ ra một đường cong, trở về trời cao, đồng thời khẽ búng ngón tay trái, một thanh phi kiếm vốn đang treo ở không trung ầm ầm hạ xuống, lại một lần nữa đâm thủng cánh tay Tề Tĩnh Xuân
Hai ngón tay liên tục lên xuống
Mười hai thanh phi kiếm hạ thẳng xuống rồi vòng về
Lên lên xuống xuống, lặp lại nhiều lần
Cánh tay của Tề Tĩnh Xuân sau khi bị từng đợt phi kiếm dày đặc bắn trúng đã trở thành thương tích khắp người, xuất hiện vô số lỗ thủng màu đen, so với pháp tướng ban đầu nguy nga lấp lánh ánh bạc, lúc này đây nhìn thấy mà ghê người
Tề Tĩnh Xuân vẫn giữ được thần sắc tự nhiên, mắt thấy lại sắp có một đợt phi kiếm đâm tới, triển khai một đợt chém giết mới
Thật sự là khí thế bức người
Tề Tĩnh Xuân lạnh nhạt nói ra bốn chữ: "Xuân phong đắc ý
Một thanh phi kiếm vẫn như cũ đâm thẳng về phía cánh tay Tề Tĩnh Xuân, chỉ là lúc này đây còn chưa chạm vào tay, đã giống như lá thông bị một trận gió thổi bay nghiêng đi, không chỉ một thanh phi kiếm này, mười một thanh phi kiếm sau không có ngoại lệ, công cốc mà quay về, quay xung quanh ở bốn phía pháp tướng Tề Tĩnh Xuân, chậm rãi bay lượn tuần hoàn theo quỹ tích định trước, thân kiếm rung rung, đợi thời cơ mà động, tạo nên những đợt rung động rất nhỏ
Không chỉ như thế, từng đợt gió xuân tràn ngập trong thiên địa còn không lộ dấu vết đỡ lấy biển mây đang hạ xuống
Người khổng lồ màu vàng nọ để ngực trần, đầy vẻ phóng túng, từ trên cao nhìn xuống, mắt thấy mười hai thanh phi kiếm kia thế mà không tìm ra sơ hở gì, có chút kinh ngạc, "Ồ
Đối với tu sĩ nhân gian thì những phi kiếm tập kích này có uy lực vô song, nhưng Tề Tĩnh Xuân thì lại không quá để tâm, trước sau vẫn nhìn thẳng nắm tay đang nắm hờ kia
Thế gian có câu hoa tàn ít bướm, hạt châu Ly Châu động thiên lơ lửng ở trên không Đông Bảo Bình Châu này, cũng đã ba ngàn năm tuế nguyệt, vốn lẽ sáu mươi năm sau trong tay thánh nhân đời kế tiếp là Nguyễn Cung, lớp vỏ ngoài bao phủ che chở hạt châu, sẽ hoàn toàn tan vỡ, giống như một món đồ sứ, lớp men bên ngoài sẽ bị bong ra hết
Đến lúc đó thiên đạo nghiền áp tới, thế như chẻ tre, tuy sẽ không chết người ngay lại chỗ, nhưng mà mọi người trấn nhỏ đều sẽ mất đi kiếp sau, Tề Tĩnh Xuân vì chuyện này mà thường xuyên lật xem kinh Phật, thậm chí suy đoán ra một cái hậu quả đáng sợ, hơn sáu ngàn người trấn nhỏ này bị dùng làm "kẻ chết thay", phải gánh chịu thiên uy mênh mông cuồn cuộn, có khả năng đời đời kiếp kiếp rơi vào cõi ngạ quỷ của Tây phương Phật quốc, vĩnh viễn không thể siêu thoát
Tu sĩ Binh gia, chú kiếm sư Nguyễn Cung, thân là vị thánh nhân tọa trấn bốn phương cuối cùng của Ly Châu động thiên, đến lúc đó chức trách của ông cũng không phải là bảo vệ sự an nguy cho dân chúng trấn nhỏ, mà là không cho một người nào trốn thoát khỏi thiên đạo trách phạt này
Người khổng lồ màu vàng tiếng như nổi trống, đùng đùng truyền khắp bầu trời, cười to nói: "Có người nói Tề Tĩnh Xuân ngươi không đơn giản, có được hai chữ bản mạng, ngoài chữ Xuân ra, còn có một chữ Tĩnh phá vỡ quy củ, đến đi đến đi đến đi, để cho bản tọa mở mang tầm mắt
Người khổng lồ nói ra mỗi một chữ đến đi, là dùng nắm tay nện ở trên đầu gối một lần
Ba lượt qua đi, biển mây đã dâng trào kịch liệt như nước sôi trong nồi
Nơi đáy biển mây, từng trận gió vốn mắt thường không thể nhận ra, cũng lay động, ánh sáng hỗn loạn, sáng tối đan xen
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người khổng lồ nói: "Ngươi có gió xuân, bản tọa có một trận phi kiếm pháp vũ, dội từng gáo nước lạnh cho ngươi
Lời vừa dứt, vô số sợi tơ màu vàng đã xuyên thấu qua biển mây, thấm vào gió mát
Nếu dùng thân hình người khổng lồ để so sánh, sợi tơ màu vàng này, giống như chiếc kim thêu nhỏ dài bằng móng tay, nhưng lại chi chít hàng ngàn hàng vạn, sau khi hội tụ thì thanh thế lớn đến kinh tâm động phách.