Trần Bình An vẻ mặt hoảng hốt đi ra khỏi phòng, đi tới tiểu viện, ngẩng đầu nhìn, mặt trời đã nhô cao, tầm mắt rất rõ ràng, bầu trời giống như phôi sứ màu men trơn bóng
Trần Bình An vô tình nhận thấy hô hấp có chút đình trệ, thế là liền ngồi ở cửa, nín thở ngưng thần, hai tay mười ngón kết ấn thành kiếm lô
Sau thời gian một nén nhang, Trần Bình An lúc này mới cảm thấy khí tức vững vàng thông thuận, vừa định đứng lên thì dư quang ở khóe mắt quét qua, đặt mông ngồi lại cửa, trợn mắt nhìn sang, không biết từ khi nào ở góc vườn đã có một tảng đá đen nằm đó, đá mài kiếm Trảm Long đài tốt nhất thế gian
Điều này khiến cho Trần Bình An sợ hãi, tuy Ninh cô nương thích nói mạnh miệng, nhưng tất cả ngôn ngữ lạnh lùng của nàng ấy tuyệt đối không hề giả, nàng ta nói là Trảm Long đài vô cùng kiên cố, chỉ có thể kiếm tiên phải trả một cái giá đắt mới có thể bổ ra được
Trần Bình An tất nhiên là tin
Như vậy khối Trảm Long đài này tự mọc chân, sau đó một đường chạy thẳng đến nhà Trần Bình An hắn à
Hiện giờ Trần Bình An đã biết trên đời qua thực sự có thần tiên quỷ quái, còn có vô số ma núi yêu tinh, nhưng tảng đá thành tinh, chắc khả năng không cao đâu nhỉ
Hơn nữa nó chạy đến nhà ai thì cũng có thể hưởng phúc, chạy đến nhà mình, trừ chịu khổ ra thì còn được gì nữa, có hòn đá thành tinh nào ngu như vậy à
Trần Bình An hỏi thử: "Ê, ngươi có thể nói chuyện không
Hay là nghe hiểu ta nói gì không
Đương nhiên là không thể
Thiếu niên nghi thần nghi quỷ lắc lắc đầu
Đại khái là cảnh tượng trong mơ lúc trước rõ ràng quá, Trần Bình An kỳ thật cho đến bây giờ vẫn chưa bình thường lại, dẫn tới hiện tại nhìn cái gì cũng thấy cổ quái
Rất nhiều chuyện nhỏ mà năm đó không nghĩ kỹ, hiện giờ xâu chuỗi lại với nhau, giống như một phát thông suốt hết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những gì Tề tiên sinh nói trên đời này đích xác là có thật, Ninh Diêu cũng từng nói những điều lạ lùng ở trời đất bên ngoài
Cho dù là Diêu lão đầu kỳ thật cũng đã nói rất nhiều thứ, chuyện vào núi rất đơn giản cũng có rất nhiều thứ phải chú ý, ví dụ như gốc cây rất bình thường này có khả năng là ghế ngồi của sơn thần, không ngồi lên được đâu
Còn nói núi ở trên thế gian này, bất kể là lớn hay nhỏ, kỳ thật đều là chung nguồn cội, chẳng qua là có phân ông cháu mà thôi
Trần Bình An lúc này đột nhiên thấy rất hiếu kỳ, rất muốn biết rốt cuộc là làm thế nào mới thấy được toàn cảnh Ly Châu động thiên chứa trấn nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có phải là chỉ trèo lên đỉnh núi còn cao hơn so với Phi Vân sơn mới có thể nhìn được hết không
Trần Bình An thu hồi suy nghĩ, cúi đầu nhìn tảng đá màu đen, định đem nó tới lò rèn, Ninh cô nương chắc chắn sẽ dùng được khối đá mài kiếm này
Về phần đến lúc đó Ninh cô nương sẽ xử trí tảng đá này như thế nào, lựa chọn giữ lại nó để mài kiếm của mình hay là giao cho Nguyễn sư phụ, coi như là lễ tạ đã đúc kiếm giúp nàng, Trần Bình An cũng không quan tâm, hắn chỉ rất tò mò rốt cuộc đá mài kiếm này sẽ mài kiếm như thế nào, có phải là giống như mình mài dao hay không
Trần Bình An làm việc trước giờ rất dứt khoát, sau khi đã quyết định thì lập tức động thủ, đưa tay cầm đá mài kiếm lên, có thể nâng được cách mặt đất hơn một tấc, hơi nặng, nhưng vẫn chưa đến mức không khiêng được, Trần Bình An liền đi vào trong nhà tìm một cái sọt
Rất nhanh sau đó, thiếu niên liền khiêng sọt đi khỏi ngõ Nê Bình, dùng một bộ quần áo trùm lên đá mài kiếm
Sau khi ra khỏi ngõ Nê Bình, Trần Bình An phát hiện người đi đường đông đúc, chắc là do trận đêm tối ập xuống bất ngờ đó, khiến cho người ta hoảng thốt, hiện giờ vất vả lắm mới nhìn thấy mặt trời, thế là đều muốn ra ngoài hít thở
Cho nên tuyệt đại đa số bách tính của trấn nhỏ đều ra khỏi nhà, đi trên đường nhao nhao bàn tán, thỉnh thoảng lại có người chạy qua, hô giếng Thiết Tỏa đã khô cạn rồi, ngay cả xích sắt giắt trong giếng không biết bao nhiêu năm rồi cũng bị tên khốn nhà nào lén lút mang về nhà cất rồi
Cũng có những đứa bé chỉ sợ thiên hạ không loạn, tốp năm tốp ba hào hứng nói về biến cố cây hòe già
Thì ra cây hòe già đó "trong một đêm" đã bị bạt tận gốc, ngã xuống đường, cành hòe và lá hòe khô vàng vương đầy đất, lúc ban đầu rất nhiều bách tính ở gần đó cảm thấy phí của liền thuận tay nhặt cành lá về nhóm lửa, một số thanh niên lười biếng thì không muốn bị vợ mình cằn nhằn, cầm dao chặt củi đi chặt những cành hòe to một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng không phải không có ai ngăn cản, những lão nhân trấn nhỏ cả đời sống xung quanh cây hòe già phần lớn đều vô cùng đau lòng, trực tiếp chửi mắng hán tử bà nương những kẻ hôi của thất đức này, cũng có lão nhân tận tình khuyên bảo nói hòe già có ngọn nguồn sâu xa với trấn nhỏ, nói cây này có linh khí, nhiều năm như vậy, ngay cả cành khô rơi xuống cũng chỉ chọn đêm khuya vắng người mà rơi, không muốn để đụng phải đầu ai, lại tới mỗi lần thu hoạch không tốt, hoa hòe như gạo, giúp bao người được no bụng
Không quan tâm
Những nam nhân này hoặc là hờ hững, cứ cắm đầu chặt cây, người nóng tính thì xung đột với lão nhân, đẩy đẩy gạt gạt
Tóm lại là hơi loạn
Sau khi nghe thấy động tĩnh ở chỗ cây hòe già, Trần Bình An lưng đeo sọt, do dự, đi chậm bước chân, đi vài bước lại quay đầu lại nhìn về hướng cây hòe già
Trực giác nói với hắn nên tới đó xem thử, nhưng trong lòng lại có một giọng nói, thúc giục hắn mau chóng tới chỗ lò rèn
Đột nhiên hắn nhìn thấy một bóng người linh hoạt như gió lướt qua cạnh mình, là tiểu cô nương mặc áo bông màu đỏ, điều khiến cho người ta dở khóc dở cười là trên vai tiểu khuê nữ này đang khiêng một cành hòe to như cánh tay thanh niên, dài ngang người, chân tiểu cô nương chạy nhanh như bánh xe, trông rất hoạt bát
Trần Bình An vừa nhìn là nhận tiểu cô nương thích độc lai độc vãng như gió, thích dạo chơi xung quanh trấn nhỏ kia, cô bé và Cố Sán không đánh thì không quen nhau, trước đó không lâu ở Lưng Trâu Xanh đã gặp một lần, cô bé đi theo bên cạnh những nhân vật thần tiên đó, giống như là có quan hệ rất tốt với đạo cô trẻ tuổi kia, Trần Bình An còn tặng cho cô bé một viên Xà đảm thạch làm quà
Trần Bình An vội vàng lên tiếng gọi, tiểu cô nương áo bông đỏ quay đầu, sau khi nhìn thấy là Trần Bình An thì nhếch miệng cười, một đôi mắt có thể nói là như nước mùa thu, giống như ý bảo ngươi có gì thì mau nói đi, ta nghe đây, ta còn vội về giúp kiến chuyển nhà
Trần Bình An nhịn cười, vẫy tay nói: "Ta thương lượng chuyện này với ngươi nhé, cùng lắm phiền ngươi một lát thôi
Tiểu cô nương áo bông đỏ khiêng cành cây chạy tới, hơi nghiêng người, nàng ta ngẩng đầu, có chút nghi hoặc
Trần Bình An hỏi: "Cành cây này là ngươi xách từ chỗ cây hòe già về à
Tiểu cô nương gật đầu, nói với vẻ tiếc nuối: "Không nhanh một chút là bị người ta lấy hết đó
Ta sức yếu, chỉ có thể mang đi được cành lớn chừng này thôi, cho nên ta phải tranh thủ đi thêm mấy chuyến nữa."