Bà lão thở phào, nịnh nọt: "Cẩn tuân pháp chỉ của đại tiên
Bên Lưng Trâu Xanh, có người nói với vẻ đầy khâm phục, "Tiền bối thật là thần thông quảng đại, không ngờ có thể tự mình sắc phong Hà bà một phương, mấu chốt là còn có thể không lo quấy nhiễu thiên đạo
Dương lão nhân vẫn giữ tư thế ngồi ban đầu, chẳng thèm quay đầu, cười lạnh nói: "Hà bà và Hà thần, chỉ khác có một chữ, nhưng ý nghĩa lại khác nhau một trời một vực
Người đọc sách như ngươi có hiểu không
Người tới chính là hạt giống đọc sách lớn nhất của thư viện, Thôi Minh Hoàng, có lẽ hắn là người xứ khác cuối cùng rời khỏi nơi này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vị thư sinh anh tuấn phong thần ngọc lãng này cười nói: "Đúng là nghe rợn cả người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên con đường bị chặn đầu tự dưng rẽ ra một lối tắt, bút tích cỡ này thật sự khiến vãn bối bội phục
Dương lão nhân lạnh lùng hỏi: "Tiểu tử, ngươi biết thân phận của ta à
Thôi Minh Hoàng lắc đầu cười nói: "Trước đó Sơn chủ chẳng nói gì, nhưng ta miễn cưỡng đoán ra được một chút manh mối
Dương lão nhân bực mình nói: "Đi đi, tiểu tử ngươi vẫn chưa đủ tư cách nói chuyện với ta, đổi thành Sơn chủ của các ngươi thì còn được
Thôi Minh Hoàng chẳng những không đi, ngược lại còn ngồi lên Lưng Trâu Xanh, trước khi ngồi xuống, không quên đưa tay ra cầm lấy ngọc bội bên hông, để tránh nó va vào đá, hắn ta ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, nói khẽ: "Để bảo vệ tòa Ly Châu động thiên này không bị thiên đạo thẩm thấu, có một thân tu vi thông thiên nhưng không muốn sử dụng, đến cuối cùng chỉ có thể dựa vào hai chữ bản mạng, thật sự chống đỡ tới cùng
Dương lão tiên sinh, ngươi nói thử xem vị Tề tiên sinh này rốt cuộc muốn làm gì
Lão nhân chỉ hút thuốc, thần sắc âm trầm
Thôi Minh Hoàng lẩm bẩm nói: " Nếu chỉ là vì “lựa chọn vận mệnh cho dân chúng”, vậy thì quá thiệt thòi rồi. Hắn là Tề Tĩnh Xuân, Sơn chủ thư viện Sơn Nhai, đệ tử đắc ý của đệ tứ thánh Nho giáo, một cái mạng của hắn đổi lấy kiếp sau của năm sáu ngàn phàm phu tục tử, liệu có lời không
Ta thấy là không, đổi lại là ta tuyệt đối sẽ không làm đâu
Dương lão nhân nhả một hơi khói, "Những lời này của ngươi chỉ có thể lải nhải với ta thôi, nếu để truyền ra ngoài, cả đời ngươi cũng đừng hòng làm Sơn chủ thư viện
Nể tình ngươi trước đó nói vài câu lọt tai, chúng ta tán gẫu một chút nhé
Người đọc sách mỉm cười nói: "Vậy thì tốt quá, vãn bối cầu còn không được
Lão nhân nhìn mặt nước, "Có điều trước đó ta muốn hỏi ngươi một câu
Thôi Minh Hoàng gật đầu nói: "Tiền bối cứ hỏi
Lão nhân chậm rãi nói: "Từng bước bức Tề Tĩnh Xuân tới tuyệt cảnh có phải là thủ đoạn của ngươi không
Thôi Minh Hoàng đầu tiên là ngây ra, rồi lập tức cười khổ, cuối cùng cười tự giễu: "Có phải là tiền bối coi trọng ta quá không
Dương lão nhân không quay đầu, một luồng khỏi lượn lờ bốc lên trước người lão nhân, "Ta chẳng có bản lĩnh gì, nhưng nhìn lòng người thì cũng tạm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho nên ngươi không nên tới nơi này
Thôi Minh Hoàng cười giải thích nói: "Cứ tính lùi thử đi, khi vị trí trong Văn miếu của thánh nhân thứ tư Nho gia bị hạ xuống cũng là chuyện của tám mươi năm trước rồi, ta hiện giờ chẳng qua chỉ khoảng ba mươi tuổi, vậy nói thế nào cho hợp lý đây
Lão nhân quay đầu, cười tủm tỉm nói: "Ý của ngươi là bản thân ngươi chỉ vừa khéo đúng dịp tới đây lấy ngọc khuê trấn quốc, lại vừa hay gặp phải tai nạn này mà thôi, giống như bùn vàng rơi vào trong đũng quần, không phải phân cũng trở thành phân
Thôi Minh Hoàng vẻ mặt thản nhiên, cười nói: "Thế sự vô thường, không khéo đã chẳng thành sách
Dương lão nhân cười ha hả, ngoài cười nhưng trong không cười
Thôi Minh Hoàng không muốn tiếp tục lãng phí thời gian, đi thẳng vào vấn đề: "Vãn bối quan tâm tới tòa Phi Vân sơn đó, hy vọng biến nó thành chỗ sở tại của thư viện mới, vãn bối tới đây là khách, nhập gia tùy tục, về tình về lý thì đều nên báo một tiếng với Dương lão tiền bối
Không biết tiền bối có yêu cầu gì không
Dương lão nhân nhăn mặt, không nói gì
Thôi Minh Hoàng dường như cũng không dám tự tiện hối thúc lão nhân, chậm rãi đứng dậy, nói khẽ: "Tiền bối yên tâm, chỉ cần tiền bối một ngày chưa gật đầu, thư viện của vãn bối sẽ không dám phá thổ động công
Nếu ngày nào đó tiền bối cảm thấy việc này khả thi, cứ nói bên nha thự Diêu vụ đốc tạo chuyển lời cho Thôi Minh Hoàng là được
Dương lão nhân ừ một tiếng, không hề cự tuyệt người từ ngoài vạn dặm
Thôi Minh Hoàng thở dài cáo từ
Bất kể quân cờ nhỏ bà lão Hà bà, có thể thật sự trở thành thần vị hay không, hoặc là Quan Hồ thư viện có muốn tìm kiếm một mảnh đất trong vương triều Đại Ly để chơi cờ, nên lựa chọn tòa Phi Vân sơn, thật ra lão nhân cũng không bận tâm lắm
Chuyện duy nhất lão nhân để ý là đêm đó Tề Tĩnh Xuân đến cầu hành lang đã nói gì với Nguyễn Cung, cuối cùng ông ta một mình ngồi ở cầu hành lang một đêm, sau khi hừng đông mới đứng dậy về trấn nhỏ, trong lúc đó, Tề Tĩnh Xuân rốt cuộc đã nói gì, làm gì
Lão nhân cầm ống thuốc đứng dậy, thấp giọng mắng: "Chẳng kẻ nào khiến cho người ta bớt lo cả
Trong học thục, bốn đứa trẻ ngơ ngác nhìn nhau
Bọn nhỏ không nhìn thấy Tề tiên sinh, ngược lại thấy ông cụ quét rác quanh năm suốt tháng thay một thân nho sam giống như trang phục của Tề tiên sinh, bên hông giắt một chiếc ngọc bội, tóc bạc trắng bó lại, đầu đội mũ cao, lão nhân ngồi trên vị trí của Tề tiên sinh, nói với bốn đứa nhỏ rằng Tề tiên sinh đã thôi làm tiên sinh dạy học và Sơn chủ thư viện, cho nên sau này sẽ do lão dạy học
Chuyện ra ngoài đi xa, Tề tiên sinh đã nói với bọn nhỏ từ trước, trưởng bối nhà chúng cũng đã gật đầu đáp ứng
Lão nhân không còn vẻ hiền lành trước kia, khí thế uy nghiêm, hỏi: “Lý Bảo Bình đâu
Vì sao chưa tới trường
Lý Hòe ma lanh quỷ quyệt, bình thường luôn xích mích với bé gái áo bông đỏ, hắn lập tức tố giác: "Trên đường đến trường, Lý Bảo Bình nghe nói cây hòe già bị đổ, thế là chạy tới góp vui, con không cản được nó, tính tình nó rất rất nóng nảy, con khuyên như thế nào cũng không nghe, còn muốn ra tay đánh người nữa
Ba đứa còn lại đều oán thần, Lý Hòe đúng là giống mẹ nó, có năng lực trợn mắt nói dối hơn người
Lão nhân quay đầu nói với tiểu cô nương tết tóc đuôi ngựa, nói: "Ngươi đi gọi Lý Bảo Bình về, hôm nay chúng ta sẽ rời khỏi trấn nhỏ
Tiểu cô nương dạ một tiếng, có phần không cam lòng, đứng lên chạy ra khỏi học thục
Lý Hòe tuổi chưa lớn nhưng miệng lưỡi điêu ngoa, không quên lửa cháy đổ thêm dầu, lên mặt cụ non nói: "Lão Mã à, loại học sinh bất hảo như Lý Bảo Bình nhất định phải quản thúc cho nghiêm, bằng không sẽ không thành tài
Nếu Tề tiên sinh không ở đây, lão Mã ông phải gánh trọng trách này..
Lão nhân trừng mắt, Lý Hòe sợ tới mức câm như hến, ngoan ngoãn ngậm miệng, chỉ không ngừng thầm mắng Mã lão nhân vô tình vô nghĩa, hổ không có ở núi thì khỉ lập tức xưng vương
Trước kia Lý Hòe rất ghét quy củ của Tề tiên sinh, hiện giờ lại hoài niệm Tề tiên sinh vẫn tốt hơn
Sát vách lớp học là gian nhà của Tề Tĩnh Xuân, Thôi Minh Hoàng của Quan Hồ thư viện ngồi sau bàn, nhìn bốn phía, nở nụ cười điềm đạm, có chút thất vọng nói khẽ: "Sách cũng chẳng có được bao nhiêu."