Tiểu cô nương bện tóc sừng dê giơ tay như đo độ dài ngắn, vẻ mặt chán ghét nói: "Lá hòe thôi mà, có phải là thần khí gì đâu, đêm qua cha ta cho ta một cái bàn tính vàng, to thế này này
Chỉ tiếc tiểu cô nương áo bông đỏ đã hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình, căn bản không quan tâm tới bàn tính vàng gì cả, cô bé tiếp tục vung vẩy lá hòe trước mặt bạn học, cái cằm nhỏ hếch lên, chỉ vào Trần Bình An ở phía trước, nói: "Hắn tặng ta đó, trong túi của ta vẫn còn nữa
Tiểu cô nương tết tóc sừng dê thở dài, từ ngày đầu tiên quen Lý Bảo Bình cho tới bây giờ, cô bé vẫn giữ cái nết khiến người ta ghét bỏ này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô bé áo bông đỏ chỉ nói những gì mình muốn nói, chỉ nghe những gì mình muốn nghe, chỉ làm những việc mà mình muốn làm
Nếu không phải là ở ngõ Kỵ Long không có bạn bè cùng trang lứa thì tiểu cô nương tết tóc sừng dê cũng chẳng buồn chơi với cô nhóc này
Rất nhiều lúc, ngay cả Tề tiên sinh cũng đành bất lực với Lý Bảo Bình, bởi vì Lý Bảo Bình luôn hỏi những câu kỳ quái, thế mà Tề tiên sinh mỗi lần đều sẽ trả lời rất nghiêm túc, chỉ tiếc là thường xuyên không đưa ra được đáp án khiến Lý Bảo Bình tin phục, có đôi khi Tề tiên sinh hứng trí bừng bừng nghĩ thông một vấn đề, ngày hôm sau định giải thích nghi hoặc cho Lý Bảo Bình, kết quả Lý Bảo Bình lại quên mất ngày hôm qua đã hỏi gì, chỉ nghĩ tới muốn đi câu cá, bắt dế, thả diều rồi nhanh chân chạy đi, cứ vậy vứt lại Tề tiên sinh ở phía sau
Trần Bình An hai vai khiêng cành hòe, không tiện quay đầu, chỉ có thể lớn tiếng hỏi: "Học thục hiện tại có bao nhiêu người
Lý Bảo Bình đang ra sức đổi vai khiêng cành hòe, lúc trước đã đổi rất nhiều lần, đau rát cả hai vai rồi
Tiểu cô nương xòe một bàn tay, trả lời: "Hiện giờ chỉ còn lại năm thôi, ta, Lý Bảo Bình, Lý Hòe, Lâm Thủ Nhất, Đổng Thủy Tỉnh
Cô bé vốn cũng đang rảnh rỗi, thế là một hơi kể ra tình trạng của học thúc, "Lúc trước Tề tiên sinh đã hứa sẽ dẫn bọn ta ra ngoài du học, cuối cùng muốn tới thư viện Sơn Nhai đọc sách, lúc ấy học thục của bọn ta có mười bốn mười lăm người, người lớn trong nhà cũng đã đồng ý
Về sau, những người này phần lớn là con cái nhà có tiền ở phố Phúc Lộc và ngõ Đào Diệp, đầu tiên là mượn cớ ốm không đến học thục
Sau đó lại nghe Lý Bảo Bình nói, bọn họ trực tiếp rời khỏi trấn nhỏ, nói là tới nhà thân thích bà con xa nương tựa
Lúc trước khi nghe nói được tới thư viện Sơn Nhai, nhóm người này rất vui vẻ, ta cũng không biết bọn họ vui vì điều gì, phải đi theo Tề tiên sinh đi xa như vậy mà không mệt à
Tiểu cô nương kể chuyện đầy vẻ non nớt, nhưng trật tự rõ ràng, có vẻ khôn ngoan trước tuổi và tính tình ôn hòa, giống như người lớn
Trần Bình An tự dưng lại nghĩ tới Cố Sán, chỉ có điều như con sên và con nhím vậy, vẫn không thể giống nhau
Trần Bình An cười hỏi: "Ngươi tên gì
Tiểu cô nương tết tóc sừng dê lạnh lùng nói: "Ta tên là Thạch Xuân Gia, cho nên ngươi có thể gọi ta là Thạch cô nương
Trần Bình An chẳng biết nói lại thế nào
Lý Bảo Bình trêu: "Ngươi gọi cô ta là hòn đá nhỏ cũng được
Thạch Xuân Gia giống như con mèo nhỏ xù lông, sắc mặt giận dữ nói với Lý Bảo Bình: "Không được gọi là hòn đá nhỏ
Lý Bảo Bình ngươi cũng không được gọi vậy
Lý Bảo Bình thích cả ngày nghĩ ngợi lung tung, lúc này suy nghĩ của cô bé sớm đã chuyển dời từ biệt hiệu của đám bạn cùng lứa sang chỗ khác rồi, cho nên căn bản quan tâm tới sự phản bác của Thạch Xuân Gia
Thạch Xuân Gia lại là người có tính tình tích cực, lại không ngại bám lấy đề tài này, chỉ để thoát khỏi cái biệt danh "Hòn đá nhỏ" mà cô bé không thích chút nào này, bởi vì Thạch Xuân Gia biết, nếu tương lai tới tòa Sơn Nhai thư viện đó của Tề tiên sinh, chỉ cần Lý Bảo Bình mở miệng gọi mình là hòn đá nhỏ một lần thôi, như vậy biệt danh này sẽ không bao giờ bỏ đi được
Nghe hai tiểu cô nương phía sau ngươi nói gà ta nói vịt với nhau, khi Trần Bình An tới gần phố Phúc Lộc liền hỏi: "Bên phố Phúc Lộc có rất nhiều nhà của người họ Lý, nhà của ngươi là ở đâu
Trần Bình An nghĩ chỉ cần không phải nhà Lý gia trong bốn họ lớn là được
Dù sao lúc ấy để dụ Bàn Sơn Viên Chính Dương Sơn, hắn đã lợi dụng cây hòe ở phố Phúc Lộc để trèo lên tường của nhà Lý gia, kể ra thì Trần Bình An còn dùng ná bắn vỡ hai cái lọ cho chim ăn nhà Lý gia
Thạch Xuân Gia tức giận nói: "Cô ta á, chính là nhà mà có cây hòe ngoài tường ý, trước kia mỗi lần người trong nhà không cho cô ta ra ngoài, sợ cô ta lêu lổng, cô ta sẽ lén lút bắc thang lên tường, rồi dọc theo cây hòe nhảy xuống phố Phúc Lộc
Có lần cha mẹ cô ta nổi điên lên, thế là dời cái thang đi, muốn cô ta phải vào nhà từ cửa lớn, không ngờ cô ta nhảy thẳng xuống, sau đó thì tháng ấy cô ta không tới trường, hai tháng sau thì phải chống gậy đi học
Lý Bảo Bình không cảm thấy mất mặt xấu hổ, mà nghiêm trang nói: "Về sau ta tỉnh ra rồi, lần đó là do tư thế tiếp đất của ta không chuẩn, không nên cắm thẳng hai chân xuống, cho nên sau khi chân ta khỏi rồi, ta lại thử..
Thạch Xuân Gia thở phì phì nói: "Không phải là lại nghỉ học nửa tháng à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Bảo Bình bĩu môi, "Lần thứ ba thì không sao rồi
Thạch Xuân Gia tức giận nói: "Đó là bởi vì một năm sau, ngươi cao hơn, người cũng chắc hơn, cho nên mới ổn, chẳng liên quan gì tới tư thế tiếp đất của ngươi có đúng hay không cả
Trần Bình An không xen vào việc hai tiểu cô nương cãi nhau, một là đang lo, không biết lúc đến nơi rồi liệu mình có bị người ta nhận ra rồi tức giận đóng cửa thả chó không
Hơn nữa ở sâu trong lòng Trần Bình An rất hâm mộ bọn họ, hâm mộ cuộc sống an ổn hạnh phúc của họ, trong nhà có trưởng bối quản thúc, ở học thục thì được đọc sách
Lo thì có lo, nhưng Trần Bình An vẫn quyết định giúp Lý Bảo Bình đưa cành hòe tới nhà cô bé
Cứ coi như là để đỡ xấu mặt đi, vừa rồi đã nói với tiểu cô nương áo bông đỏ rằng chuyện đã đáp ứng thì phải làm được, thế nên chỉ đành kiên trì tới đại trạch của Lý gia để chui đầu vô lưới
Không biết có phải là ông trời cuối cùng cũng ngủ dậy rồi không, cảm thấy cũng nên đến lượt Trần Bình An đổi vận, người gác cổng không nhận ra hắn, Lý Bảo Bình cũng không nhờ hắn giúp khiêng cành hòe vào phủ, Trần Bình An như trút được gánh nặng đang định xoay người đi thì Lý Bảo Bình đã giao cành hòe mà mình khiêng cho hắn, đây xem như là nàng ta báo đáp lại
Trần Bình An không cự tuyệt thiện ý của tiểu cô nương, đặt lên vai rồi vẫy tay cáo từ
Người gác cổng kia đã quen với tính tình cổ quái của tiểu thư nhà mình rồi, cho dù là xách một đống cành hòe để nhóm lửa cũng không đáng này về thì cũng chẳng lấy làm bất ngờ, chỉ xót cái áo bông của tiểu thư, nó đáng tiền hơn đống cành hòe này nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vị tiểu thư này nhà mình khi chưa đến năm tuổi đã có thể một mình tới suối nhỏ bắt cua, sau khi về nhà vừa chảy nước mắt vừa giơ cao cánh tay lên, trên đó còn nguyên một con cua đang quắp chặt, khiến cho cha mẹ và lão tổ tông của cô bé vô cùng đau lòng
Cho tới bây giờ con cua vỏ đã chuyển thành màu xanh đen, nhưng hai cái càng vẫn đỏ rực, còn được nuôi trong lu cá của cô, tiểu thư không thích đọc sách, khi rảnh rỗi thì lại ngồi nói chuyện với nó.