Nhìn Trần Bình An đi rồi
Thạch Xuân Gia liếc Lý Bảo Bình bên cạnh, cười nói: "Hắn là người hại ngươi gãy mất một chiếc răng à
Lý Bảo Bình đột nhiên đi đến phía sau Thạch Xuân Gia, hai tay nắm lấy hai búi tóc của nàng ta rồi xách lên, "Tin ta đi, lần này chắc làm được
Thạch Xuân Gia sợ tới mức vội vàng ngồi xổm xuống, mắt nhắm lại, hai tay giơ lên đầu vung vẩy, để tránh mình lại bị Lý Bảo Bình tóm tóc giật lên như nhổ cỏ
Lý Bảo Bình ngồi xổm bên cạnh cô nương chỉ nhỏ bằng nửa người mình, tràn đầy tự tin nói: "Hòn đá nhỏ, không đau đâu, ngươi chưa thử lần thứ hai thì làm sao có biết là được hay không chứ
Thạch Xuân Gia sợ tới mức oa oa khóc lớn
Người gác cổng không đành lòng, để giải vây cho tiểu chưởng quầy của cửa hàng Áp Tuế ngõ Kỵ Long này, bèn nói: "Mới rồi Mã tiên sinh của học thục bảo Lý Hòe chuyển lời, nói là phủ ta chuẩn bị trước một chiếc xe ngựa, tiểu thư cô cầm theo hành lý tới học thục rồi sau đó rời khỏi trấn nhỏ, cùng Thạch tiểu thư tới thư viện Sơn Nhai du học
Đương nhiên là trước khi tới trường, tiểu thư có thể tiện đường qua ngõ Kỵ Long một chuyến để lấy đồ của Thạch tiểu thư luôn
Lý Bảo Bình đành phải tạm tha cho Thạch Xuân Gia, vẻ mặt thất vọng, khi cùng vào cửa lớn còn không quên cảm thấy đáng tiếc thay cho Thạch Xuân Gia
Tiểu cô nương tết tóc sừng dê sống sót sau đại nạn thầm hạ quyết tâm hôm nay sẽ tháo bím tóc ra
"Hả
Lý Bảo Bình đột nhiên thốt lên kinh ngạc, ngẩng đầu
Thạch Xuân Gia thuận theo ánh mắt cô bé mà nhìn, bực bội nói: "Không phải là sắp mưa chứ
Một đám mây đen lướt qua trấn nhỏ
Từ bắc tới nam
Thiếu niên giày rơm vừa ra khỏi phố Phúc Lộc cũng ngẩng đầu nhìn
Khoảnh khắc đó, thiếu niên sợ hãi không thốt nên lời
Nào có phải là mây đen, rõ ràng là phi kiếm chi chít đầy trời, vô số tiên nhân đang ngự kiếm lăng không
Thiếu niên chậm rãi xoay cổ, tầm mắt nhìn theo mây kiếm đang nam hạ
Đột nhiên
Có một điểm đen lại từ nam tới bắc, đi ngược với các tiên nhân phi kiếm đó
Điểm đen này càng lúc càng to
Cuối cùng, thiếu niên giày rơm nhãn lực tốt vô cùng trợn mắt lên, giống như là ban ngày gặp quỷ, trên vùng trời phía nam trấn nhỏ có một người đạp phi kiếm bay xuống, khi cách mặt đất của trấn nhỏ còn chừng hơn trăm trượng thì dừng lại, người ngự kiếm cúi đầu quan sát trấn nhỏ, ánh mắt tuần tra tứ phương, sau đó thì hướng về bên phố Phúc Lộc
Trong chớp mắt, ngự kiếm phi hành ngày đi vạn dặm, kéo theo một tiếng như sét đánh dừng ở trước người Trần Bình An
Kiếm bồng bềnh cách mặt đất nửa trượng, trên thân kiếm là một thiếu nữ anh khí mặc trường bào màu xanh sẫm, hai chân cũng lơ lửng đứng trên thân kiếm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiếu nữ phong trần mệt mỏi nhoẻn miệng cười, hai tay khoanh trước ngực, bừng bừng phấn chấn nói: "Ta cảm thấy nên nói với ngươi một câu tạm biệt, cho nên ta mới tới đây
Chỉ là không đợi thiếu niên đang khiêng cành hòe nói gì, thiếu nữ ngự kiếm tâm ý khẽ động, mũi kiếm lập tức xoay hướng, nghiêng về phía trước rồi biến mất
Thiếu niên theo bản năng giơ tay ra, chỉ là thiếu nữ và phi kiếm đã không còn tung tích
Thiếu niên lúng túng rụt tay lại, gãi gãi đầu, đi về phía ngõ Nê Bình, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn
Thiếu niên giày rơm lúc ban đầu thì cảm thấy có chút mất mát, nhưng rất nhanh thôi đã trở nên vô cùng vui vẻ, thì ra Ninh cô nương là thần tiên
Thế cho nên khi Trần Bình An đi qua một cửa hàng ở ngõ Kỵ Long, lần đầu tiên bỏ tiền ra mua một xâu mứt quả, vừa đi vừa ăn
Thế nhưng thiếu niên không biết vì sao lại cảm thấy có chút trống trải
Thiếu niên rất dụng tâm suy nghĩ, chẳng lẽ là do tiếc tiền ư
Trần Bình An ăn mứt quả đã gần mười năm rồi chưa được thử mùi vị, khiêng cành hòe quay về ngõ Nê Bình, đi qua một căn nhà còn rách nát hơn cả tổ trạch nhà mình, Trần Bình An trong lòng mang áy náy, nghĩ có phải nên mượn Nguyễn sư phụ ít bạc trước để sửa lại căn nhà này một chút, tuy từ nhỏ đã sống ở ngõ Nê Bình này, nhưng Trần Bình An chưa bao giờ thấy căn nhà đó có người ở
Lúc trước khi cùng Bàn Sơn Viên đuổi đánh trên nóc nhà, cố ý lừa nó đến đây, khiến cho nóc nhà bị vượn già giẫm cho thủng một lỗ to, Trần Bình An cảm thấy phải gánh trách nhiệm này, nếu không sau này khó tránh khỏi tội bị gió thổi nắng chiếu, có thể là tòa nhà vốn còn có thể chịu đựng thêm được hai ba mươi năm thời gian nữa, hiện tại chỉ sợ ngay cả vài ba năm cũng không chống đỡ nổi, cột nhà phòng ốc mục nát nhanh quá
Cái này cũng giống như thân thể Trần Bình An bị Thái Kim Giản mạnh mẽ "chỉ điểm" vậy, đều là hoàn cảnh tám mặt hở toác, cho nên Trần Bình An càng nghĩ làm sao có thể nhanh chóng tu sửa lại căn nhà này
Không cần phải gọn gàng khí phái, chỉ cần chắc chắn không dễ sập là được rồi
Trần Bình An không phải không nghĩ tới việc bỏ ra một đồng kim tinh, đổi thành bạc trắng hoặc là tiền đồng, ví dụ như đổi cho Dương lão nhân cửa hàng Dương gia, hoặc là Nguyễn sư phụ của tiệm rèn
Nhưng Trần Bình An có một loại trực giác, đồng tiền kim tinh này chính là thứ có thể gặp chứ không thể cầu, mỗi lần dùng một đồng lại bớt đi một đồng, về phần tiền bạc, đến đâu cũng đổi được, chẳng gì ngoài xuất lực nhiều hay ít mà thôi
Cho nên Trần Bình An quyết định hỏi mượn Nguyễn sư phụ trước, nếu không mượn được thì dùng đồng tiền kim tinh để giải quyết nan đề, xót của thì chắc chắn rồi, nhưng đã gặp vấn đề lửa sém lông mày thì vẫn phải làm
Đã lù lù trước mặt rồi, không thể giả bộ như không thấy, Trần Bình An sợ nhất là nợ người khác
Trần Bình An quay về nhà, đặt cành hòe tiểu cô nương tặng vào góc tường sân, khối đá mài kiếm vô giá kia vẫn nằm trong gùi, có điều đương nhiên không thể quang minh chính đại để trong sân, đã được Trần Bình An chuyển vào trong nhà, nếu không phải thời gian cấp bách, Trần Bình An hận không thể đào một cái hố sâu cả trượng trong sân rồi cất đá mài kiếm vào xong lấp lại, Trảm Long đài, chỉ nghe cái tên này thôi đã cảm thấy quý hơn ba túi tiền kim tinh rồi
Trần Bình An nghe thấy tiếng gà gáy ở vườn nhà bên cạnh, khi Tống Tập Tân và Trĩ Khuê rời khỏi trấn nhỏ, không để ý tới lồng gà mái già và đám gà con, chắc lúc này chúng đói lắm rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An vào trong nhà lấy chùm chìa khóa, rồi lại từ trong nhà mình cầm ra một vóc gạo, đi tới cửa sân nhà cách vách, mở lồng gà, ngồi xổm xuống cho gà ăn
Trần Bình An lại mở cửa phòng bếp, muốn xem có lương thực dư như thóc lúa gì hay không, để tránh lại mốc meo thì phí của
Kết quả vào nhà bếp, khiến Trần Bình An thật sự đại khai nhãn giới, một chum to gạo, chỉ mở nắp nhìn thôi Trần Bình An đã thấy no rồi, trong tủ cũng đầy bát đĩa, cái gì cần có đều có, chỗ vách tường còn treo một dãy chân giò hun khói và cá khô, tất cả được sắp xếp gọn gàng sạch sẽ
Trần Bình An đột nhiên bị một đống củi ở gần kệ bếp hấp dẫn ánh mắt, đến gần rồi ngồi xuống nhìn, quả nhiên là người gỗ mà Trĩ Khuê dùng dao thái để chặt, nàng ta căn bản không biết đốn củi, lúc ấy chặt cả nửa ngày mà hiệu quả rất nhỏ
Nếu đổi là Trần Bình An thì chỉ cần hai ba phát là bổ nhỏ ra ngay
Lúc này, Trần Bình An ngồi cúi đầu, phát hiện người gỗ này là lạ, trên người khắc rất nhiều chấm đỏ, trải khắp toàn thân, lấm ta lấm tấm, có một số nơi thì tụ nhiều lại với nhau, có nơi thì cách xa nhau giống như là chu sa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An cầm lấy tay của người gỗ nhìn kỹ, bên cạnh mỗi một điểm đỏ không ngờ còn khắc chữ nhỏ rất nhỏ màu mực, điểm đỏ vốn là chỉ bằng hạt gạo, những chữ nhỏ này vẽ càng nhỏ đến không thể nhìn ra, cũng may là Trần Bình An chứ đổi thành nhãn lực của người bình thường, chỉ sợ là chỉ thấy những điểm đỏ và điểm đen mà thôi.