Trần Bình An gật gật đầu
Nguyễn Cung nghiêm mặt đi đến gần giếng nước, ném lại một câu rồi xoay người bỏ đi, Trần Bình An, ngươi theo ta đến đây
Trần Bình An ngỡ ngàng đứng dậy, Nguyễn cô nương lúc trước nói cha nàng ta đã đồng ý chuyện cho mình vay tiền, có điều phải đợi khoảng một tuần, chẳng lẽ là đổi ý à
Thiếu nữ áo xanh có chút chột dạ, cũng đi theo Trần Bình An
Nguyễn Cung ngồi trên ghế trúc, bọn Trần Bình An ngồi xuống cái ghế mà lúc nãy Ngô Diên ngồi
Nguyễn Tú ho khan một tiếng, cười nói: "Cha, hai cái ghế này là Trần Bình An làm đấy, không tệ nhỉ
Nguyễn Cung nghiêm mặt nói: "Ta và Trần Bình An nói chính sự, Tú Tú con đừng có lắm lời
Trần Bình An vội vàng ngồi thẳng, "Nguyễn sư phụ cứ nói
Nguyễn Cung từ trong tay áo lấy ra một thỏi bạc vụn, khoảng chừng ba bốn lượng, "Tới bên ngõ Kỵ Long trấn nhỏ mua một bình rượu đào hoa loại ngon nhất, chỗ tiền lẻ còn lại thì con tự mua bánh ăn đi
Nguyễn Tú có vẻ không muốn đi
Nguyễn Cung giả vờ cất bạc đi, Vậy con tới phòng đúc kiếm trông lửa lò đi, một canh giờ là được
Nguyễn Tú giật tiền bỏ chạy
Đợi cho khuê nữ nhà mình chạy xa rồi, Nguyễn Cung đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Trần Bình An, có phải ngươi có ba túi tiền đồng kim tinh không
Sắc mặt Trần Bình An vẫn bình tĩnh như thường, gật đầu nói: "Phải
Nguyễn Cung dường như rất hài lòng với sự thành thực của thiếu niên, sắc mặt cũng tốt hơn mấy phần, "Bách tính trong tay có ba túi tiền đồng kim tinh giống như ngươi ở trấn nhỏ không tìm ra được người thứ hai đâu
Cho dù là bốn họ mười tộc ngõ Đào Diệp phố Phúc Lộc, Tống thị có nhiều nhất cũng chỉ được hai túi, còn lại thì chỉ có một túi
Ngoài ra, gia đình nhà nghèo trấn nhỏ có tám hộ dùng bảo bối nhà mình để đổi lấy một đồng tiền kim tinh
Trên cơ bản vật cổ đáng tiền của trấn nhỏ đều chảy ra ngoài rồi, hiện giờ chỉ còn khoảng bảy tám kiện, phẩm tướng tàm tạm
"Sau này sẽ càng lúc càng nhiều người ngoài tới trấn nhỏ, đương nhiên, ngươi không phải lo về tính mạng, sở dĩ ta nói thẳng với ngươi là hy vọng ngươi có thể dùng ba túi tiền đồng kim tinh trong tay một cách khôn khéo, đừng cất mãi mà cũng đừng tùy tiện tiêu hết
Trấn nhỏ mỗi sáu mươi năm trước khi có ta sẽ mở cửa một lần, đại khái là cho hai mươi ba mươi người vào trấn nhỏ, mặc cho họ tìm kiếm cơ duyên
Từ nay về sau, sẽ không còn quy củ như vậy nữa, sẽ càng lúc càng giống như trấn nhỏ Đại Ly bình thường, cho nên ba túi tiền đồng kim tinh của ngươi sẽ rất gây chú ý, chung quy sẽ mang tới rất nhiều phiền nhiễu không cần thiết
Con người của ta lại rất sợ phiền phức, đến lúc đó khó tránh khỏi lại ra mặt vì ngươi, nhưng Nguyễn Cung ta cứ ba ngày hai bận lại đi so chiêu với một đám trẻ con thì mất mặt lắm
Cho nên ta sẽ cho ngươi một đề nghị, sau khi nghe xong thì tự ngươi quyết định xem có theo hay không
"Trước khi nói đề nghị, phải nói rõ một điểm với ngươi, sắp tới là lúc tiền đồng kim tinh có giá trị nhất, lại không phải ai cũng có thể tiêu được, ngoài bốn họ lớn, chỉ sợ là mười tộc lớn cũng không ngoại lệ, bởi vì hoàng đế Đại Ly định ngoài Phi Vân sơn ra thì sẽ giở bỏ lệnh cấm cho sáu mươi mốt tòa núi, bán cho các môn phái và thế lực lớn giao hảo với Đại Ly
Sáu mươi mốt ngọn núi này, vì to nhỏ khác nhau nên giá cũng cao thấp khác nhau, ngoại giới sở dĩ đổ xô vào là vì hiện giờ đại trận của Ly Châu động thiên vỡ tan, trở thành tồn tại giống như phúc địa nơi nhân gian, tuy linh khí giảm sút, nhưng so với những núi lớn tầm thường thì vẫn cao hơn một bậc, không hề kém hơn những sơn mạch mà sơn thần chính thống tọa trấn, huống hồ hoàng đế Đại Ly hứa rằng tương lai nơi này sẽ được sắc phong một sơn nhạc đại thần, ba vị sơn thần và một vị hà bá, như vậy núi sông có chính thần tọa trấn, khiến cho phạm vi ngàn dặm sau sáu mươi năm vẫn sẽ phong sinh thủy khởi, linh khí dư thừa, cho nên hiện tại vụ làm ăn "mua một ngọn núi' sẽ kiếm được khá đấy
Trần Bình An hỏi: "Nếu ta hôm nay mua núi, sau đó ngày mai chết thì sao
Vấn đề này là một châm thấy máu
Nguyễn Cung phá lệ cười rất vui, "Đầu tiên, chỉ cần ngươi thành thành thật thật làm việc ở trấn nhỏ, làm người giữ khuôn phép, chắc chắn sẽ không chết bất đắc kỳ tử một cách không rõ ràng, ví dụ những kẻ như Bàn Sơn viên tìm ngươi gây phiền phức, hiện giờ trấn nhỏ đã không phải dè chừng có vỡ nát hay không nữa, cái mà Tề Tĩnh Xuân lo thì ta lại không lo
Thứ Tề Tĩnh Xuân phải tuân thủ thì ta lại không cần tuân thủ
Cho nên có thể ra tay giúp ngươi xử lý, bởi vì tới hiện tại đây là chuyện hợp tình hợp lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếp theo, chuyện triều đình Đại Ly bán núi là để kiếm tình hương khói, thuộc về bán lỗ lấy tiếng, sau khi đáp ứng mua bất kỳ một ngọn núi nào, trong vòng ba trăm năm, cho dù là người mua núi chết rồi, thậm chí không có con nối dòng, Đại Ly trong ba trăm năm tuyệt đối sẽ không tự tiện thu hồi mà để mặc nó hoang phế
Cuối cùng lần này chính là ta dẫn đầu lấy ba ngọn núi, ví dụ như nếu ngươi không có sức khai thác núi kiếm lời, cho dù chỉ cho ta thuê ba trăm năm, mỗi năm ngươi cũng được chia hoa hồng, ngồi mát ăn bát vàng, hậu thế của ngươi cũng như vậy
Đây là phú quý nước nhỏ chảy mãi, bao nhiêu hào thế tộc khát khao mơ ước
Nguyễn Cung không thích tự khoe khoang, thế nên không thèm nói trắng ra
Trần Bình An tò mò hỏi: "Nguyễn sư phụ, giá của những ngọn núi này thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nguyễn Cung thuận miệng nói: "Ngọn núi nhỏ nhất chỉ có một đỉnh mà thôi, được triều đình Đại Ly gọi là Chân Châu sơn, ra giá một đồng tiền kim tinh, có điều phải là tiền Nghênh xuân
Trần Bình An kinh ngạc nói: "Chỉ cần một đồng thôi à
Nguyễn Cung cười nói: "Nơi to bằng cái rắm, nói hay ho thì là núi, kỳ thật chẳng bằng một mỏm, một đồng tiền Nghênh xuân là đủ rồi, đây cũng là vì Đại Ly thật sự không thể ra giá nửa đồng tiền kim tinh
Trần Bình An nói thầm nói: "Một đồng tiền mà thôi, núi có nhỏ đến mấy, năm trăm năm, cả ba trăm năm thuộc về riêng mình, tính thế nào cũng thấy có lời
Nguyễn Cung tiếp tục nói: "Đỉnh núi trung đẳng như Huyền Lý sơn, Đại Nhạn sơn, Liên Đăng phong, bên Đại Ly định giá mười đến mười lăm đồng tiền kim tinh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một dãy núi nhỏ và hai ngọn núi lớn nhất còn lại, Khô Tuyền sơn mạch và Hương Hỏa sơn, Thần Tú sơn, đều có giá hai mươi lăm đến ba mươi đồng kim tinh
Đây còn là bởi vì không có ai cạnh tranh, xét đến cùng, Đại Ly muốn để lại không phải là một đống kim tinh, mà là bốn họ mười tộc, cùng với nhân mạch của bọn họ ở Đông Bảo Bình châu, hy vọng tài chủ chân chính sau lưng bọn họ có thể trồi lên mặt nước, chủ động tiếp xúc với Đại Ly
Trần Bình An nhíu mày nói: "Nguyễn sư phụ, vào lúc này ta chiếm nhiều lợi ích như vậy, không phải là quá gây chú ý à
Sẽ không bị người ta ghi hận trong lòng chứ
Nguyễn Cung cười ha ha nói: "Ngươi cũng có chỗ dựa mà, xa cuối chân trời nhưng lại gần ngay trước mắt
Trần Bình An gãi gãi đầu, không lập tức nhận lời.