Kiếm Lai

Chương 181: Đưa Lưng Vào Nhau (1)




Nguyễn Cung chẳng những không tức giận thiếu niên giày rơm không biết tốt xấu, ngược lại vui mừng nói: "Không đắc ý vênh váo, rất tốt, sau khi trở về ngõ Nê Bình thì nghĩ cho kỹ đi, tranh thủ ngày mai cho ta một câu trả lời, để lâu tất sinh biến, đây không phải là ta lừa gạt ngươi đâu, sự thật là vậy đấy
Trần Bình An rời khỏi lò rèn, cho tới khi đi đến bên cầu đá vòm vẫn còn chưa bình tĩnh lại
Thiếu niên trước kia chưng từng nghĩ đến ngày mà mình có tiền
Ví dụ như nói có thể cách vài ba bữa lại được ăn bánh bao thịt, mứt quả, cửa sân nhà mình có câu đối xuân, môn thần và tranh chữ, tu sửa tổ trạch thành nhà ở, khi tới viếng mộ cha mẹ có thể xách thêm một bình rượu ngon, một gói đồ ăn điểm tâm, vân vân..
Trần Bình An có chết cũng không nghĩ tới mình có một ngày, có thể có một ngọn thậm chí là mấy ngọn núi lớn
Trần Bình An tới gần cầu đá vòm, nuốt nước miếng, không dám tiếp tục đi nữa, sau một phen đấu tranh tinh thần thì dọc theo suối nước tiếp tục đi lên trên, tới khu vực suối nước hẹp nhất thì chạy lấy đà rồi nhảy qua, lúc này mới bước về phía Lưng Trâu Xanh
Trần Bình An không biết, mình vòng đường xa, vừa vặn để vuột mất cơ hội không gặp được Nguyễn Tú, thiếu nữ áo xanh xách một bình rượu Hoa đào xuân thiêu chạy vội qua cầu, lần này đi mua rượu ở trấn nhỏ, khi thiếu nữ đi qua cửa hàng Áp Tuế, cúi đầu bước nhanh qua, sợ lại bị những món điểm tâm khiến hoa cả mắt mất cả hồn phách, bởi vì nàng ta muốn bắt đầu tích góp tiền riêng
Trần Bình An đi tới nhà Lưu Tiện Dương, đốt đèn rồi xách đèn đi một lượt lần trong phòng ngoài phòng, sau khi xác định không mất đi tài sản lớn nhỏ nào thì mới tắt đèn khóa cửa, quay về ngõ Nê Bình
Đi qua căn nhà cũ thủng một lỗ đó, Trần Bình An thở phào, trọng trách trên vai vẫn còn, nhưng so với lúc trước khi rời khỏi ngõ Nê Bình thì đã nhẹ đi rất nhiều, Trần Bình An không nhịn được mừng thầm, cảm giác trong túi có tiền thật không tồi
Trần Bình An đời này chỉ thấy qua bạc vụn, mà nén bạc nặng trịch thì chưa thấy bao giờ, càng đừng nói tới là vàng mà thần tiên cũng thích
Trần Bình An trở lại tổ trạch của mình, cẩn thận mở cửa phòng, chạy tới xác định là đã buộc cửa sân, sau khi vào nhà thì rụt rè châm đèn, dưới ánh đèn mờ mờ, chiếu sáng vách tường đất vàng lạnh băng
Trần Bình An từ góc chân tường lấy ra vại gốm đựng ba túi tiền, tiền Nghênh xuân, tiền Cung dưỡng, tiền Áp thắng, lần lượt chứa hai mươi lăm, hai mươi sáu và hai mươi tám đồng tiền
Tổng cộng là bảy mươi chín đồng
Liên quan tới những đồng tiền lai lịch không tầm thường này, Ninh Diêu đã giải thích qua, chúng là loại cao cấp của tiền bạc thế tục, sở dĩ có giá trị liên thành là vì chúng rất hiếm, đương nhiên nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là người từ ngoài vào trấn nhỏ cần tiền đồng làm tín vật
Về phần tồn tại của quy củ bất thành văn này thì có từ lâu lắm rồi, Ninh Diêu không phải là người của Đông Bảo Bình châu, tất nhiên không thể biết được căn nguyên
Ba loại tiền đồng, Trần Bình An lần lượt lấy ra mỗi thứ một đồng, đặt lên bàn, tiền Nghênh xuân khắc bốn chữ điềm lành "tân niên đại cát", chạm rỗng, mây lành bay lượn, có một thần nhân mặc giáp đang gõ trống
Chính diện tiền Áp thắng khắc ngũ độc, rắn rết thằn lằn và cóc, mặt trái trừ đúc bốn chữ "thiên trung ích tà” ra thì còn có đồ án rùa rắn quấn quanh thanh kiếm
Tiền Cung dưỡng chính diện là bốn chữ "tâm thành tắc linh", mặt kia là "thần tiên tại thượng", cũng không có hoa văn tinh mỹ, hình thức đơn giản nhất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An cầm lấy một đồng tiền Nghênh xuân, lật đi lật lại xem, thiếu niên thật sự rất khó tưởng tượng một đồng tiền nhỏ như vậy có thể mua được cả ngọn Chân Châu sơn, Trần Bình An biết núi nhỏ mà Nguyễn sư phụ nói này là thế nào
Lần đầu tiên Diêu lão đầu dẫn hắn vào núi tìm đất có đi qua đỉnh núi Chân Châu sơn, chất đất có thể phân nặng nhẹ, độ màu mỡ bên trong đủ chủng loại, càng phức tạp hơn là cần phân biệt loại bùn đất nào đó, trời sinh thân cận với một loại nào trong thủy hỏa kim mộc, những thứ phải chú ý rất nhiều, Trần Bình An chỉ học được bảy tám phần học vấn "Ăn đất" của Diêu lão đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tại ngọn núi Chân Châu sơn không bắt mắt ấy, Diêu lão đầu lúc ấy giậm giậm chân, sau đó cúi đầu nói với Trần Bình An đang đào đất rằng, vị đất ở đây là chua nhất, đáng tiếc là vì quá nhỏ, giống như là người co ở trong góc, đầu thò ra thì chạm, chân duỗi ra thì vướng, tục ngữ gọi những nơi như thế này là "Vỏ ốc"
Trần Bình An đặt tiền Nghênh xuân xuống, cầm lấy tiền Áp thắng, chỉ là rất nhanh lại để xuống, sắc mặt có chút buồn bã
Mùng năm tháng năm, ngũ độc đều chạy ra
Thiếu niên lại vừa hay sinh vào ngày này, Tống Tập Tân ở cách vách thậm chí từng nói bên ngoài có rất nhiều nơi coi sinh con vào ngày này là điềm xấu, còn có cả tập tục trực tiếp ném đứa trẻ xuống sông cho chết đuối
Lắc đầu, cầm lấy tiền Cung dưỡng cuối cùng, hai mặt tám chữ vô cùng đơn giản
Trần Bình An đột nhiên nhớ tới một chuyện, lúc trước lần đầu tiên nhìn thấy Ninh cô nương và Phù Nam Hoa Thái Kim Giản, nhớ là khi bọn họ tiến vào cửa lớn của trấn nhỏ, mỗi người đều phải giao cho người trông cửa một túi tiền đồng, vậy những tiền đồng này cuối cùng là rơi vào trong tay ai
Là vào túi riêng của hoàng đế bệ hạ Đại Ly triều à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An thở dài, không nghĩ tới những vấn đề mà dù nghĩ vỡ cả đầu cũng không ra này nữa, bắt đầu thầm tính toán trong lòng, Nguyễn sư phụ nói toà núi nhỏ Chân Châu sơn này chỉ cần một đồng tiền Nghênh xuân, đỉnh núi trung đẳng như Huyền Lý sơn và Liên Đăng phong thì đại khái là mười đến mười lăm đồng, núi to như Khô Tuyền sơn mạch và Hương Hỏa sơn thì cần hai mươi lăm đến ba mươi đồng
Trần Bình An kỳ thật chỉ nghĩ một chút là lĩnh hội ngụ ý của Nguyễn sư phụ
Đầu tiên, vương triều, rất tôn trọng Nguyễn sư phụ, cho nên tặng không cho hắn ba tòa núi
Tiếp theo, nếu Nguyễn sư phụ muốn khai sơn lập phái, hiển nhiên là tốt nhất gộp cả ba ngọn này lại với nhau, nếu không đông một ngọn tây một ngọn thì khẳng định rất kỳ cục, đây chỉ sợ cũng là chỗ thông minh của triều đình, biết rằng Nguyễn sư phụ căn bản không thể chọn ra ba ngọn đáng tiền nhất, cho nên làm bộ như là rất rộng lượng
Cuối cùng, Trần Bình An hắn đương nhiên cần theo Nguyễn sư phụ chọn núi, dĩ nhiên Trần Bình An cảm thấy mình cũng không phải là không thể chọn một hai ngọn núi nhỏ và vừa ở đầu khác, ví dụ như như Chân Châu sơn cũng rất thích hợp, không ai để ý tới, nhưng Trần Bình An đặc biệt để ý, núi có nhỏ tới mấy thì cũng là cả một ngọn, huống chi chỉ một đồng tiền mà thôi, Trần Bình An cảm thấy nhất định phải mua được ngọn núi nhỏ này vào túi mới an tâm
Trần Bình An không phải là không có hứng thú với những đỉnh núi đắt tiến nhất như Khô Tuyền sơn mạch, Thần Tú sơn và Hương Hỏa sơn mà Nguyễn sư phụ đã nhắc tới, hắn muốn tranh thủ mua những ngọn núi so với ba ngọn này thì kém hơn, nhưng lại cũng không kém là bao, dự định là nhiều nhất bỏ ra một túi tiền đồng kim tinh, sau đó thì mua những loại núi nhỏ như Chân Châu sơn, tranh thủ bỏ ra khoảng mười đồng, còn lại thì toàn bộ dùng để đánh cược theo Nguyễn sư phụ, sau khi hắn chọn ba ngọn núi lớn ở đâu thì Trần Bình An sẽ mua ở gần đó!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.