Kiếm Lai

Chương 183: Vào Núi (1)




Một nén nhang, mười lăm phút, một canh giờ
Trừ hơi lạnh ra thì Trần Bình An không nhận thấy được bất kỳ điều gì khác thường
Trần Bình An hai tay chống lên mặt cầu, lắc lư cái chân, nhìn về phía xa xa, khi còn nhỏ, hắn luôn tò mò không biết suối nhỏ cuối cùng là chảy đi đâu
Trần Bình An ngơ ngơ ngẩn ngẩn
Lưu Tiện Dương, Cố Sán, Ninh cô nương, Tề tiên sinh, Diêu lão đầu, đều đi rồi
Trần Bình An chưa bao giờ giàu có như vậy
Nhưng thiếu niên cũng chưa bao giờ cô đơn thế này
Bên kia cầu đá mà thiếu niên giày rơm hướng lưng vào, một thân hình cao lớn quần áo trắng muốt, vừa giống thần tiên lại giống quỷ mị, cũng hai tay chống xuống mặt đá, hai chân đong đưa, ngửa đầu nhìn trời
Chỉ là một màn này, đừng nói là Trần Bình An đã bắt đầu lẩm bẩm tự nói chuyện, ngay cả Dương lão nhân và Nguyễn Cung cũng không thể phát hiện
Sau khi Nguyễn Tú chạy về tới lò rèn thì phát hiện dưới mái hiên chỉ có một mình phụ thân mình đang ngồi trên ghế trúc, nàng ta đưa bình rượu qua rồi ngồi xuống ghế còn lại, "Cha, hai người bàn xong việc chưa
Nguyễn Cung mở bình rượu, không uống chỉ ngửi, vẫn thấy có chút đau đầu, là rượu hoa đào không sai, nhưng đây đâu phải là rượu hoa đào thượng đẳng giá hai lượng bạc, rõ ràng là loại rượugiá rẻ nhất chỉ tám văn tiền một bình, Nguyễn Cung liếc khuê nữ có tật giật mình nhà mình, hai tay đang vê chéo áo, ánh mắt không ngừng dao động, rõ ràng đang sợ mình vạch trần, Nguyễn Cung thở dài trong lòng, đành phải làm bộ như không phát hiện, ngửa đầu uống một ngụm đầy uất nghẹn rồi chậm rãi nói: "Bàn xong rồi, cũng tàm tạm, lát nữa ta sai người tới Diêu vụ nha, tìm tới quan viên Đại Ly tên là Ngô Diên kia, lấy hai bản đồ địa thế núi sông, chắc sau khi Trần Bình An bình tĩnh lại sẽ tới đòi ta đấy
Nguyễn Tú như trút được gánh nặng, cười một tiếng, hai chân đang co lại vươn thẳng, thoải mái duỗi lưng, tựa vào lưng ghế trúc
Nguyễn Cung nhĩ tới mình sắp phải khai mở cục diện ở đây, vạn sự khởi đầu nan, điềm báo không tồi, tâm tình cũng tốt hơn mấy phần, rất hiếm có nói lời hay về Trần Bình An, "Tiểu tử Ngõ Nê Bình đó tính tình đơn giản thì đơn giản nhưng kỳ thật không ngu
Nguyễn Tú cười nói: "Cha, cái đó gọi là đại trí giả ngu đấy, có đúng không
Nguyễn Cung cười ha ha không đáp
Nam nhân chỉ là oán thầm ở trong lòng, ta hiểu đại trí giả ngu cái búa
Nguyễn Cung nhìn dòng suối nhỏ ở xa xa, hai ngón tay kẹp bình rượu, lắc khẽ, "Có một số lời, cha không tiện nói thẳng với hắn, để tránh hắn nghĩ sai, ngược lại thành khéo quá hóa vụng, sáng mai con đi gặp hắn rồi nói
Nguyễn Tú tò mò hỏi: "Chuyện gì
Nguyễn Cung trầm mặc một lát, cầm bình rượu lên uống một ngụm rồi nói: "Con cứ nói với hắn đừng có hy vọng gì về Long Tích sơn, cho dù một số người lên tới Ngũ cảnh không có nền móng cũng không dám mở cái cửa này, một khối Trảm Long đài lớn như vậy, Phong Tuyết miếu và Chân Võ sơn đã bỏ ra khí lực không nhỏ, cộng với thân phận hiện giờ của cha mới miễn cưỡng ăn được, thế mà vẫn có không ít người đỏ mắt thèm, trốn ở phía sau màn vụng trộm nghiến răng nghiến lợi
Đương nhiên con cũng không cần giải thích những cái này với Trần Bình An, cứ gọn gàng dứt khoát nói rõ với hắn, đừng nghĩ về Long Tích sơn nữa
Lai thêm lần này triều đình bán núi với giá thấp, dẫu sao tổng cộng là hơn sáu mươi tòa nhưng Trần Bình An hắn nhiều nhất chỉ có thể mua năm ngọn thôi, nhiều hơn thì ta cũng khó mà bảo vệ được hắn và núi của hắn được chu toàn
Thứ ba, cha cũng vừa hạ quyết tâm, muốn đòi ba ngọn núi lấy Thần Tú sơn làm chủ, ngươi bảo khi Trần Bình An xem xét bản đồ địa hình thì lưu tâm Thần Tú sơn một chút, lưu tâm một chút những đỉnh núi lớn nhỏ xung quanh Thần Tú sơn, Thiêu Đăng sơn và Hoành Sóc phong, cha không phải là người không giảng đạo lý, sẽ không để hắn bỏ tiền mua hết xung quanh, chỉ cần hắn lấy ra một nửa đồng kim tinh là được rồi
Nói đi cũng phải nói lại, nếu hắn thật sự thông minh, mua thêm một số đỉnh núi xung quanh hai núi một đỉnh của cha ngươi mới là chính đồ
Cuối cùng, con có thể nói với hắn, nếu có thể giữ lại mấy đồng thì hãy mua mấy cửa hàng ở trấn nhỏ, chắc trong thời gian sau này sẽ có rất nhiều cửa hàng tốt muốn sang tay, bởi vì rất nhiều môn hộ trấn nhỏ có quan hệ với bên ngoài hơn phân nửa sẽ dời đi, cho nên giá nhất định là không đắt, cùng lắm cũng chỉ một đồng tiền thôi
Nguyễn Tú hỏi thử: "Cha, hay là cha mua luôn cửa hàng Áp Tuế đi
Chỗ con có hai túi tiền đồng, không phải bị cha thu rồi sao, cha trả trước cho con một túi đi, một túi thôi, được không
Nguyễn Cung khí ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Chỗ tiền đồng đó con đừng có mơ tưởng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng rồi, con có thể bảo Trần Bình An bỏ tiền mà, hiện tại hắn mới là đại tài chủ của trấn nhỏ chúng ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nguyễn Tú không chút do dự nói: "Như vậy sao được, hắn nghèo lắm, mười mấy lượng bạc cũng phải mượn của cha mà
Khóe miệng Nguyễn Cung giật giật, thật sự không nhịn được nữa, quay đầu hỏi: "Ồ, tiền của cha thì không phải là tiền, còn tiền của Trần Bình An thì phải đúng không
Nguyễn Tú cười nói: "Con chỉ là không thân với hắn quá mà thôi
Nguyễn Cung thiếu chút nữa thì phun cả máu, thế còn không thân à
Không thân mà con có thể vứt bỏ lương tâm để cha mình phải uống loại rượu cỏ, sau đó thì đứng giữa kiếm lời bỏ vào túi rồi cho tên vương bát đản đó vay à
Khuê nữ, con cảm thấy rốt cuộc thân tới thế nào mới tính là thân đây
Nguyễn Cung hậm hực uống một ngụm rượu vị như rượu trắng, đứng lên, "Dù sao những gì nên nói cha cũng nói gì, tự con chọn những lời nên nói rồi ngày mai nói lại với Trần Bình An đi
Nam nhân đi rất nhanh, kỳ thật dùng mông để nghĩ cũng biết, cái gì nên nói, cái gì không nên nói ngày mai khuê nữ cũng sẽ nói tuốt
Nguyễn Cung càng nghĩ càng thấy uất nghẹn, không mắng được khuê nữ nhà mình, cũng không phạt được cái thằng nhóc cầm cuốc đào góc tường kia, nam nhân đành phải thấp giọng chửi một câu rồi đi tới vùng vắng lặng, ném bình rượu khó uống đó xuống, thân thể đột ngột bay lên, trong nháy mắt đã xuất hiện ở trước cửa hàng bán rượu hoa đào, lúc này cửa hàng đương nhiên đã đã đóng cửa, ông ra sức gõ cửa, rất nhanh có một vị phụ nhân mắt lèm nhèm buồn ngủ từ hậu viện ra mở cửa, miệng lầm bầm nói cái gì "vội đi chết để đầu thai à", "nửa đêm rồi còn đòi uống rượu, sao không đi uống nước đái đi, còn đỡ mất tiền", "dám nửa đêm nửa hôm gõ cửa nhà quả phụ, không sợ lão nương cắt phăng cái chân giữa của nhà ngươi à?'
Nguyễn Cung đứng ở cửa, sắc mặt âm trầm, không nói gì
Nhìn thấy là Nguyễn sư phụ của lò rèn, phụ nhân mượn ánh trắng, nhìn hán tử trung niên cơ tay đang căng cứng, lập tức thay đổi sắc mặt, mị nhãn như tơ, vô cùng nhiệt tình ôm lấy cánh tay hán tử, đúng là cứng như sắt, phụ nhân khô hạn lâu ngày gặp mưa dầm nụ cười càng thắm thiết, khi dẫn đường, giả vờ vấp ngã vào lòng nam nhân, chỉ tiếc hán tử rèn sắt đó không hiểu phong tình, đỡ nhẹ lấy đầu vai nàng ta, cuối cùng thì vứt lại bạc, cầm hai bình rượu rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.