Kiếm Lai

Chương 186: Nằm Mơ (2)




Tiếp theo Trần Bình An bỏ ra thời gian ba bốn ngày, đi vòng quanh Thần Tú sơn và Hoành Sóc phong, cuối cùng chọn ba ngọn núi
Tiên Thảo sơn, Bảo Lục sơn và Thải Vân phong, Tiên Thảo sơn nhỏ, Bảo Lục sơn lớn, Thải Vân phong cao
Trong đó Bảo Lục sơn khiến Trần Bình An tốn thời gian nhất, thật sự có thể nói là núi cao sông dài, trong rất nhiều ngọn núi mà Trần Bình An đã đi qua, quy mô gần bằng Phi Vân sơn và Thần Tú sơn
Có điều Trần Bình An có chút thắc mắc, một địa bàn lớn như Bảo Lục sơn lại ở gần Hoành Sóc phong, huống hồ ngay cả Trần Bình An không thạo tu hành cũng có thể cảm nhận được ngọn núi này rất là non xanh nước biếc, Nguyễn sư phụ vì sao không bỏ qua Điểm Đăng sơn để lựa chọn Bảo Lục sơn
Trần Bình An tính toán một chút, ba ngọn núi mà mình lựa chọn, đại khái sẽ tiêu phí khoảng bốn mươi lăm đồng kim tinh, Chân Châu sơn tất nhiên sẽ dùng một túi tiền Nghênh xuân, vậy còn lại chừng ba mươi bốn đồng, đủ để Trần Bình An ra tay rộng rãi mua ngọn núi to đúng nghĩa đen tiếp theo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù sao Nguyễn sư phụ cũng đã nói, ngay cả núi to hàng đầu như Khô Tuyền sơn mạch, Hương Hỏa sơn và Thần Tú sơn cũng chỉ mất hai mươi lăm đến ba mươi đồng tiền kim tinh
Nguyễn sư phụ còn tiết lộ thiên cơ, nói là tương lai trong phạm vi ngàn dặm, triều đình Đại Ly sẽ sắc phong một đại thần sơn nhạc, ba vị sơn thần và một vị hà bá, đối với việc này ngày hôm sau Nguyễn Tú cũng đã giải thích tỉ mỉ, cái gọi là sơn thần, chính là nha môn Lễ bộ triều đình sẽ chọn ra một nhân vật được lựa chọn thích hợp, có thể là nhân vật lịch sử có tiếng ở địa phương, cũng có thể là võ tướng công huân chết trận tuẫn quốc, sau đó hoàng đế Đại Ly sẽ công nhận khâm điểm làm sơn thần, dùng một cây bút son đặc thù chính thức viết vào gia phả núi sông, sau đó dâng hương tế điện, ngụ ý là thay trời tuần thú nhân gian, đã báo lên thượng thần, bình thường mà nói thì được coi là xong việc
Sau đó chính là Khâm thiên giám chế tạo ra một kim khoán ngọc điệp tức giấy gia phả hoàng tộc, giao cho quốc sư tự tay viết sắc văn, phái người chôn ở chân núi
Cuối cùng mới sai quan phủ mời người đắp nặn một tượng đất vàng, cung phụng trong miếu sơn thần, vị sơn thần đó có thể quang minh chính đại hưởng thụ hương khói bách tính, che chở cho sinh linh trong địa giới một núi, trấn áp, hàng phục hoặc là xua đuổi âm tà vật quỷ mị các lộ dám vượt qua ranh giới
Trần Bình An không hy vọng xa vời ba ngọn núi gần Thần Tú sơn mà mình chọn có thể xuất hiện một vị sơn thần tọa trấn, giúp giữ nhà giữ cửa, mà đặt hy vọng vào ngọn núi to mà mình bỏ ra nhiều tiền nhất, như vậy gia nghiệp chủ chốt trong ba trăm năm sẽ được Nguyễn sư phụ che chở, ngọn núi trơ trọn xa nơi này nhất, nếu có thể mời đến một vị sơn thần, chắc chắn sẽ khiến Trần Bình An rất yên tâm
Về phần Chân Châu sơn nhỏ xíu chỉ mất một đồng tiền Nghênh xuân, chắc trừ Trần Bình An ra thì không ai để ý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An lúc này ngồi trên vách đá đỉnh Thải Vân phong, trước người bày đồ án địa hình Long Tuyền Đại Ly vừa vẽ, thiếu niên đã nhớ rõ vị trí địa lý và tên núi, nhưng vẫn chưa hạ được quyết tâm mua ngọn núi nào cuối cùng
Thiếu niên giày rơm hai tay ôm má, người nhẹ nhàng đung đưa
Suy nghĩ của thiếu niên đã bay xa vạn dặm
Mua núi rồi thì có thể làm gì nữa, Trần Bình An kỳ thật không rõ
Nhưng chỉ cần vừa nghĩ tới trong ba trăm năm, mình trước sau vẫn là chủ nhân trên danh nghĩa của năm ngọn núi, cái này đã là chuyện khiến bản thân mình rất hạnh phúc rồi
Có thể trước tiên cưới một cô vợ, thành gia lập nghiệp, sau này truyền cho con cái, con cái lại truyền cho cháu chắt
Thì ra chuyện cưới vợ tuy rằng không phải việc cấp bách, nhưng cũng cần phải suy tính
Vừa nghĩ đến đây, Trần Bình An đang cười ngây ngô đột nhiên hoàn hồn, có chút thẹn thùng
Trần Bình An ngả về phía sau, có chút mệt mỏi, lại muốn chợp mắt một chút, không biết qua bao lâu, sau khi mở mắt, Trần Bình An lập tức đau hết cả đầu, đang giữa ban ngày ban mặt mình cũng có thể nằm mơ à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thì ra đây là lần thứ ba mình gặp được người áo trắng kia
Một lần ở trên cầu hành lang, một lần ở dưới đáy cầu đá vòm, cộng với lần này trên đỉnh núi
Người áo trắng tắm mình trong hào quang trắng muốt, lần này ngồi xếp bằng, cách Trần Bình An chỉ hai trượng, nhưng Trần Bình An lại không thể thấy rõ dung mạo của đối phương
Trần Bình An cảm thấy cứ hốt hoảng lo sợ thế này cũng không ổn, mới bạo gan, rụt rè mở miệng nói: "Lão tiền bối..
Bốp
Trần Bình An lập tức cảm thấy giống như là lúc còn nhỏ bị đuôi bò quất vào mặt, đau rát
Trần Bình An nhưng nằm mơ vừa tỉnh ngồi bật dậy, phát hiện mình vẫn an vị ở vị trí cũ, nhìn quanh bốn phía, cũng không có gì thường, nhưng sờ sờ hai má lại vẫn thấy rát
Thiếu niên có nghĩ vỡ đầu cũng không nghĩ ra nguyên nhân, đành phải ngơ ngẩn vò đầu
Trần Bình An vẫn chưa rời núi thì đã cảm nhận được thay đổi nghiêng trời lệch đất ở trấn nhỏ, ngoại trừ đứng trên đỉnh Địa chân sơn nhìn trấn nhỏ, phát hiện xung quanh bụi đất mù mịt, ở khu vực đỉnh Viễn Mạc phong còn nhìn thấy gần trăm vị thanh tráng, phần lớn là xuất thân thợ làm gốm, thể lực hơn người, chịu khó chịu khổ, đang chặt cây với khí thế ngất trời
Trần Bình An ghé tới, tìm được một người quen, hỏi ra mới biết thì ra trấn nhỏ sắp xây dựng một lượt bốn tòa kiến trúc Huyện nha, Văn Xương các, Võ Thánh miếu và Thành Hoàng miếu, người cầm đầu là một vị quan đốc tạo tân nhiệm tuổi còn trẻ, họ Ngô tên Diên, về phần danh hiệu của Huyện lệnh kia rốt cuộc là quan lại gì, huyện phủ đại nha rốt cuộc là nằm ở đâu, bách tính trấn nhỏ không rõ, cũng không quan tâm, chỉ biết là hiện tại tạm thời có thêm một chiếc bát sắt làm ăn ổn định, tiền công mê người, so với trước kia đến lò gốm nung gốm thì tốt hơn rất nhiều
Lúc trước công việc làm gốm bị đoạn tuyệt, lửa lò đã tắt hết, thợ làm gốm thanh tráng quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chỉ có thể cày ruộng, nuôi gia đình đã không dễ dàng gì rồi, cũng chẳng kiếm được mấy đồng, cho nên hiện giờ trấn nhỏ từ trên xuống dưới lòng người phấn chấn, coi Ngô Diên Ngô đại nhân là thần tài
Vả lại các lão gia phú quý cả ngày ru rú trong nhà của bốn họ mười tộc đối với vị Ngô đại nhân còn trẻ hơn họ một đời, thậm chí là hai đời này tỏ ra rất tôn kính trong hành vi cử chỉ, trong lời nói còn lộ ra vẻ thân cận như quan dân cá nước, về phần ánh mắt thì càng vi diệu hơn, đầy vẻ lấy lòng, bách tính trấn nhỏ mắt không mù, cho dù là ếch ngồi đáy giếng, kiến thức nông cạn thì bản lĩnh quan sát thái độ sắc mặt cũng không kém
Huyện lệnh Ngô Diên hiện tại khiến gia chủ của bốn họ mười tộc phải ra mặt, thuê năm sáu trăm thanh niên khỏe mạnh của trấn nhỏ vào núi đồn củi, khuân vác rời núi, vì thế còn đặc biệt đào ra một khe trượt ở đỉnh Viễn Mạc phong, bởi vì rất nhiều gỗ to làm đòn dông cột hành lang chỉ dựa vào sức người để khiêng xuống núi thì quá tốn thời gian và tốn sức, cho nên có thể để vào khe trượt đó, một cây gỗ lớn sẽ tự trôi xuống chân núi
Có điều vì vậy mà đỉnh núi Viễn Mạc phong trông giống như bị người ta rạch một vết sẹo trên mặt vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.