Ngô Diên xuất thân hàn tộc, bản thân vốn không mời nổi thư ký lang, những thư ký lang này đều là triều đình cấp cho, có điều huyện Long Tuyền trên bản đồ Đại Ly chẳng qua chỉ là huyện lớn, chưa đủ để coi là quận, vốn chỉ có thể phân phối cho văn võ thư ký lang mỗi bên một người, nhưng hai võ thư ký lang vỏ đao quấn tơ vàng kia rõ ràng là cao thủ quân đội Đại Ly công huân trác tuyệt, nếu không thì căn bản không có tư cách đeo đao này
Kỳ thật Ngô Diên có thể xuất nhiệm làm quan phụ mẫu đầu tiên của huyện Long Tuyền Đại Ly cũng đã tự chứng tỏ được nhiều vấn đề
Ân sư thụ nghiệp của Huyện lệnh trẻ tuổi này là quốc sư Đại Ly có tên hiệu "Tú Hổ"
Nhạc phụ tương lai của hắn là một vị thượng trụ quốc nửa đời ngồi trên lưng ngựa chinh chiến ở biên cảnh Đại Ly
Sau khi vui đùa, Ngô Diên nghiêm mặt nói: “Bốn kiến trúc này, khối lượng công trình đã rất lớn rồi, huống hồ chọn vị trí ở mộ thần tiên và núi sứ cũ, bên trấn nhỏ từ thánh nhân Nguyễn sư đến bốn họ mười tộc phố Phúc Lộc ngõ Đào Diệp, giống như đều hiểu ngầm ứng phó qua loa, hiển nhiên thời gian tới sẽ không được thuận lợi, có va chạm
Nhưng chuyện lớn phiền toái thật sự chính là tiếp theo đây Lễ bộ triều đình, Khâm Thiên giám và thư viện, ba phương này sẽ tề tụ ở đây, tiến hành phong sơn thần hà bá, nếu không phải chuyện sơn nhạc chính thần gặp phải lực cản quá lớn, khiến bệ hạ cũng có chút do dự, nếu không ngay cả bệ hạ cũng sẽ ngự giá đích thân tới huyện Long Tuyền chúng ta đấy
Ngô Diên nhìn thấy sắc mặt của bọn họ ai nấy đều nghiêm trọng, liền lấy lương khô ra ăn, thoải mái trêu ghẹo: "Tòa đại miếu sơn nhạc đại thần này, cuối cùng có thể xây trên Phi Vân sơn ở cảnh nội chúng ta quản hạt, có thể trở thành bắc nhạc mới của Đại Ly hay không thì không phải là chuyện mà chúng ta có thể nhúng tay vào
Chúng ta chỉ là tôm tép trong huyện nha, cho nên đừng có bận tâm nhiều
Tâm trạng của những người xung quanh trở nên tốt hơn một chút
Ngô Diên lặng lẽ ăn lương khô, nói: "Có tin mới, vừa là tin tốt vừa là tin xấu
Sau khi vương triều Lô thị bị tiêu diệt, an trí cho những di dân mất nước này như thế nào vẫn là vấn đề lớn, huyện Long Tuyền chúng ta tiếp theo sẽ tiếp nhận năm ngàn đến một vạn hình đồ, ngư long hỗn tạp, tam giáo cửu lưu đều có, cho nên quân đội Đại Ly sẽ giám sát nghiêm mật, phụ trách di chuyển đám hình đồ này tới đây
Điều này đối với chúng ta mà nói thì vừa có lợi vừa có hại, lợi là huyện Long Tuyền cuối cùng cũng có chút sơ hình của huyện lớn, chỗ hại chính là chướng khí mù mịt, khiến cho chúng ta vốn đã không quen nhân sinh địa càng không thể xuống tay, không thể không ra sức lôi kéo những địa đầu xà lựa chọn ở lại trấn nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Giải thích, hình đồ nghĩa là kẻ có tội hình
Hết giải thích
Người trẻ tuổi xuất thân thế gia lại làm thư ký lang hỏi: "Có chia ra để trị những đại tộc này không
Ngô Diên không chút do dự lắc đầu: "Khó lắm
Vừa mới tới thì ai chịu tin chúng ta chứ
Ngô Diên trầm giọng nói: "So với khéo quá hóa vụng, đánh rắn động cỏ, chẳng thà cứ từ từ mà tiến, chúng ta đi tới địa phương phức tạp có lịch sử cực kỳ sâu xa này, chư vị tất nhiên là theo Ngô Diên ta cùng tranh giành tiền đồ cẩm tú, nhưng chúng ta cũng phải làm rõ một việc, tôi luyện dưới đại khốn cảnh mới có thể đổi lấy đại phú quý, cho nên trong các ngươi nếu ai muốn một hai năm đã thăng quan phát tài, ta cảm thấy hiện tại có thể quay đầu trở về rồi đấy, lộ phí Ngô Diên ta sẽ lo liệu
Sáu vị văn võ thư ký lang thần sắc kiên nghị, không ai có tâm tư sợ khó lùi bước
Ngô Diên nói khẽ: "Nhớ lấy, chớ có làm việc một cách nóng vội
Đây cũng không phải là Ngô Diên nói suông, mà là vừa tiến vào trấn nhỏ chưa được bao lâu hắn đã ăn phải quả đắng, lúc ấy xuất ra thế lực quan phương của Đại Ly để trấn áp vị luyện khí sĩ Tử Yên hà kia, là Ngô Diên hắn khư khư cố chấp, chấp nhận mạo hiểm bị triều đình trách hỏi, quyết đoán tiền trảm hậu tấu, ý đồ dùng cái này để phá vỡ cục diện bế tắc, trước tiên giành lấy hảo cảm của Nguyễn sư, tiện đà mượn thế của thánh nhân để ép bốn họ mười tộc của trấn nhỏ
Sự thật chứng minh bên hoàng đế không truy trách, nhưng phản ứng của thánh nhân Nguyễn sư lúc ấy lại khiến Ngô Diên mồ hôi ướt đẫm, hận không thể tự tát cho mình một cái
Có người tò mò hỏi: "Những hình đồ di dân này là dùng để làm công cho các luyện khí sĩ, giúp đỡ khai phá núi hoang à
Ngô Diên gật đầu nói: "Ngoài ra, quan phương triều đình còn có thể để luyện khí sĩ đưa hai con Kim Tuyến viên nhỏ tuổi tới đây, cộng với giáp sĩ dỡ núi và khôi lỗi phá núi của đạo môn Phù Lục phái, tranh thủ trong mười năm mở mang hơn sáu mươi ngọn núi, chùa miếu đạo quan, đình đài lâu các, cái gì cần có đều có
Những người trẻ tuổi bên cạnh Ngô Diên toàn bộ đều lộ vẻ khát khao
Bên trấn nhỏ, bình địa nơi nào cũng là nhà cao, trong thâm sơn đầy rẫy những tòa phủ đệ thần tiên
Mọi người nhìn nhau cười hiểu ý
Bọn họ là một tốp quan lại thượng đẳng trong lịch sử huyện Long Tuyền, đã định trước là sẽ được ghi vào trong sử sách, nào dám không ra sức đồng lòng, trung thành cống hiến cho Ngô Diên đã định trước là tiền đồ rộng lớn
Đỉnh Phi Vân sơn, thiếu niên giữa trán có nốt ruồi vung tay áo, biển mây giữa sườn núi bị gạt sang hai bên, nhìn ra xa, nơi tầm mắt tầm mắt xuất hiện một chiếc xe bò và một chiếc xe ngựa
Hắn cười khoái trá: "Đánh cược thì đánh cược
Tề Tĩnh Xuân, ta muốn cược thắng trận này, như vậy hai nén hương khói ngươi khổ tâm để lại sẽ triệt để đoạn tuyệt
Đáng thương đáng thương
Giữa hai ngón tay thiếu niên kẹp một con dấu, khắc bốn chữ "Thiên hạ nghênh xuân"
Thiếu niên đang cười tủm tỉm đột nhiên phát lực, con dấu nứt vỡ, hóa thành bột mịn, nhanh chóng tiêu tán trong thiên địa
Sở dĩ dễ dàng bóp nát con dấu như vậy, nguyên nhân là ở chân ý của bốn chữ bên trong, như lòng người đã lạnh, thất vọng đến cực điểm, cho nên sớm tự động tiêu tán
Hắn nhanh chóng thu hồi tầm mắt, cuối cùng nhìn thấy một thiếu niên lưng đeo gùi, một mình chạy về trấn nhỏ
Sau khi Trần Bình An rời núi, trước tiên tới lò rèn, đi qua cầu đá vòm, hai tay thiếu niên chắp thành chữ thập, cúi đầu bước nhanh mà đi, thần sắc vô cùng trang trọng thành khẩn, miệng thì thầm: "Lão thần tiên có gì thì từ từ nói, ngàn vạn đừng đánh người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu có thỉnh cầu gì, có thể buổi tối báo mộng cho ta, tốt nhất đừng báo giữa ban ngày ban mặt, ta thật sự sợ lắm
May mà khi đi tới đầu kia cầu đá, Trần Bình An vẫn bình yên vô sự, thiếu niên lập tức mặt mày hớn hở, hối hả chạy đi tìm Nguyễn sư phụ và Nguyễn Tú
Thiếu niên không biết tư vị của nỗi buồn
Nguyễn Cung vẫn tiếp Trần Bình An ở dưới mái hiên, mỗi người ngồi trên một cái ghế trúc, Nguyễn Tú thì đứng ở phía sau cha cô, vẻ mặt vui sướng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nguyễn Cung thấy thiếu niên giày rơm người đầy bụi đất, rụt rè thả gùi xuống trước người, rồi nhẹ nhàng từ dưới đống thảo dược chất đầy nửa cái sọt, lấy ra hai bức bản đồ địa thế sông núi, khi đưa cho hắn thì áy náy nói: "Khi tới Thiêu Đăng sơn, sơn đạo bị một thác nước lớn cản lại, bèn tìm một nơi ở gần đầm sâu dưới thác nước để giấu cái gùi, còn dựng một cái giá gỗ nhỏ để che gió che mưa, không ngờ đi đến thác nước không được bao lâu thì trời đổ mưa to, mưa thật sự quá to, chờ ta xuống tới nơi thì giá đỡ bị sập, chiếc gùi và bọc hành lý bị mưa làm ướt, cũng may hai tấm bản đồ được bọc bằng giấy mỡ bò khá kín, sau khi mưa tạnh ta lấy ra xem, bản đồ chỉ bị ướt ở góc, nhưng sau khi phơi khô vẫn để lại vết..."