Kiếm Lai

Chương 198: Giấc Mộng (1)




Khi Trần Bình An đeo chiếc sọt bùn đất trèo ra khỏi miệng giếng thì cảm thấy hơi ngơ ngác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên ngoài miệng giếng có một đám người đọc sách mũ cao đai lưng rộng đang đứng, người cầm đầu chính là lão tiên sinh Lễ bộ lúc ấy đứng ở trên cái thang dưới tấm biển của đền thờ, lớn tiếng răn dạy Đốc tạo quan đại nhân, người đứng bên cạnh ông ta chính là đốc tạo quan tiền nhiệm mà trước khi rời chức đã xây dựng cầu hành lang
Tương truyền đây là phụ thân của Tống Tập Tân, vị Tống đại nhân kia, nước da so với khi ở trấn nhỏ đã trắng hơn một chút, năm sáu người còn lại, phần đông là tầm ba bốn mươi tuổi, ai nấy khí độ bất phàm, nhìn còn có vẻ nhà quan hơn với Tống đại nhân
Thật ra không riêng gì Trần Bình An đang đực mặt ra, mà đám quan viên Lễ bộ thân phận thanh quý nhất trong lục bộ nha môn Đại Ly này, khi nhìn thấy một vị đại tài chủ duy nhất của trấn nhỏ, kẻ sở hữu được ba túi tiền đồng kim tinh kia thì cũng rất kinh ngạc
Hóa ra thiếu niên nghèo kiết xác người đầy bụi đất trước mắt, lại nắm trong tay tài phú tương đương nửa kho tiền của hoàng đế Đại Ly
Sau đó vung tiền như rác, một hơi mua cả thảy năm ngọn núi bao gồm cả Lạc Phách sơn
Nguyễn Cung không xuất hiện, mà là thiếu nữ áo xanh Nguyễn Tú cùng huyện lệnh Long Tuyền Ngô Diên đứng sóng vai
Tiểu Ngô đại nhân mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, sắc mặt hờ hững, mắt hơi nhìn xuống, làm người ta cảm thấy chỗ dựa lớn đến dọa người này đang bực bội với đám lão gia Lễ bộ kia, dù sao ở trên địa bàn của mình, cho một đám người ngoài cắt đi một miếng thịt béo như vậy, không ai có thể sảng khoái trong lòng được
Trong trận sóng gió đó xảy ra ở dưới lầu đền thờ kia, cuối cùng chính Ngô Diên đã ngoài dự đoán của mọi người mà lui bước đến cùng, để Lễ bộ Hữu Thị Lang Đổng Hồ dập chữ toàn bộ mười sáu chữ, cho dù có một vị Luyện khí sĩ tầng bảy đảm nhiệm bí mật hỗ trợ, chắc chắn những chữ trên các tấm biển đó đã hoàn toàn không còn tinh thần khí, không cần lấy thêm giấy Phong Lôi Tiên quý giá ra nữa, nhưng Đổng thị lang vẫn khăng khăng đòi làm, giống như hận không thể dỡ luôn tấm biển kia xuống mang đi, ông ta dùng toàn bộ giấy Phong Lôi Tiên mang theo để dập chữ, lúc này mới hài lòng mà dẫn theo đám thuộc hạ Lễ bộ bỏ đi, tới tá túc trong một phủ đệ nhà giàu của ngõ Đào Diệp
Ngô Diên khó khăn lắm mới có được thanh danh trong dân chúng bình thường nhờ vào chuyện trấn nhỏ xây dựng rầm rộ, giờ đây lập tức bị đánh cho hiện nguyên hình
Phố Phúc Lộc và ngõ Đào Diệp vui vẻ nhìn việc này, trở thành đề tài câu chuyện trà dư tửu hậu, phần lớn là vui sướng khi người gặp họa, cảm thấy Ngô Diên chỉ là gối thêu hoa, kẻ chỉ có vẻ ngoài, không được việc gì
Có người nói Ngô Diên hắn nếu dám cứng cổ, bướng đến cùng với đám người của Lễ bộ, thì bọn họ còn có thể bội phục cốt khí của tiểu tử này, bây giờ thì sao, chỉ sợ sau khi làm rùa đen rút đầu ở bên Lễ bộ, về sau chính thức mặc vào bộ quan phục huyện lệnh kia thì sẽ bắt nạt người trong nhà
Trần Bình An đeo sọt bùn đất nhẹ nhàng nhảy xuống miệng giếng, đứng ở trước mặt các quan viên Đại Ly đó
Trên mặt Thị lang Đổng Hồ tràn đầy ý cười, vuốt râu cười nói: “Ngươi tên Trần Bình An à, lão phu họ Đổng, làm quan ở Lễ bộ Đại Ly chúng ta, lần này tìm ngươi cũng không phải là vì việc công gì, chỉ là lão phu nhất thời nổi hứng, muốn xem xem chủ nhân của năm ngọn núi dáng bẻ thế nào, bây giờ đã được như ý nguyện, không uổng chuyến đi này.”

Nói xong lời cuối cùng, lão Thị Lang nhìn xung quanh một phen, đồng thời sang sảng cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trừ Tống đại nhân xuất thân đốc tạo quan nơi lò gốm không chút động tĩnh, những quan viên Lễ bộ còn lại đều theo đó mà cười phá lên, giống như Đổng Thị Lang vừa kể một câu chuyện rất buồn cười
Trần Bình An có chút bối rối, lão tiên sinh ngươi nói nhã ngôn quan thoại Đại Ly, vố ta nghe không hiểu
Khóe miệng Ngô Diên khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ
Tống đại nhân tinh thông tiếng địa phương của trấn nhỏ, thì hoàn toàn không có ý muốn giải vây giúp vị thượng quan nha môn này
Bởi vì hai người chia ra thuộc về đỉnh núi khác nhau, hơn nữa trước đó không lâu hai bên đã hoàn toàn xé rách da mặt, nếu không phải hoàng đế bệ hạ khâm điểm Tống Dục Chương hắn phải đi theo nam hạ thì công việc béo bở lần này tuyệt đối không có phần của hắn
Nha môn Lễ bộ mà, đều là người đọc sách, còn là hạt giống đọc sách xuất thân từ thiên quân vạn mã cầu độc mộc chém giết mà ra, cho nên trận chiến khua môi múa mép trong nha môn này, thật sự là tuyệt diệu văn nhã, đặc sắc vô cùng
Cũng may Tống Dục Chương vốn là một quái nhân ở trấn nhỏ cũng có thể ở thành quen, sau khi trở lại kinh thành, lẳng lặng không hé răng làm việc là được, cũng không cảm thấy có gì nghẹn khuất phẫn uất
Đổng thị lang tu hành cửa nhà quan hơn nửa đời người, hầu như có quan hệ với tất cả nha môn Lễ bộ, mà Lễ bộ làm một nha môn duy nhất của triều đình Đại Ly có thể chống lại Binh bộ, Đổng Hồ làm tới vị trí đứng thứ ba rồi, hiển nhiên là lão hồ li tâm tư sâu sắc, lập tức ý thức được mình thất sách, muốn tìm cái bậc thang cho mình bước xuống, liền quay đầu cười nhìn về phía người con gái duy nhất kia của Nguyễn sư, hy vọng cô có thể truyền lời giúp mình
Chỉ là Đổng Hồ hầu như trong nháy mắt đã đánh tan ý niệm
Một vị thánh nhân binh gia Phong Tuyết miếu ngay cả hoàng đế bệ hạ cũng phải tôn sùng là thượng khách, mình chỉ là một tên Lễ bộ Thị Lang, đã dám phiền con gái Nguyễn sư làm cái này làm cái kia, nếu thiếu nữ kia là nhân vật khó chơi không hiểu lễ nghĩa, cảm thấy mình đối xử với cô không thỏa đáng, sau này đi tìm phụ thân để tố cáo mình, sau đó thánh nhân Nguyễn sư chỉ cần nhẹ nhàng đưa đôi câu vài lời về phía kinh thành thì có lẽ một quan tòng tam phẩm vẫn có thể lăn lộn sống được, nhưng tuyệt đối sẽ không dễ chịu gì cho cam
Tâm trạng lão già thay đổi không ngừng, thật ra chỉ là chuyện trong một cái chớp mắt, Thị Lang đại nhân quyết định thay đổi dự định ban đầu, mỉm cười nhìn về phía thiếu nữ, vừa muốn hỏi một câu Nguyễn tiểu thư ở bên này đã quen chưa, có cần Lễ bộ kiếm giúp một tòa nhà thanh lịch sạch sẽ ở phố Phúc Lộc hoặc là ngõ Đào Diệp của trấn nhỏ hay không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng ngay sau đó, chuyện làm người ta trợn mắt cứng lưỡi đã xảy ra
Con gái Nguyễn sư ở trong cảm nhận của toàn bộ quan viên Lễ bộ vốn là cao không thể với tới kia lại vội vàng đi đến bên cạnh thiếu niên chân đất, nói lại cho hắn nghe những lời của Đổng Thị Lang, mà thiếu niên đó vẫn giữ biểu cảm bình thường khi nghe thiếu nữ nói, thật sự khiến cho những quan viên Lễ bộ này chấn động không thôi
Trần Bình An nào biết đâu chút việc nhỏ như vậy có thể đủ để cho các đại nhân vật kinh thành thân phận tôn quý này tâm tư bay xa đến ngàn dặm vạn dặm
Sau khi nghiêm túc nghe xong Nguyễn Tú truyền lời, Trần Bình An cười nói với nàng: “Tú Tú, làm phiền cô nói với vị lão tiên sinh này, ta chính là thợ làm gốm của lò gốm, hôm nay làm việc vặt ở cửa hàng thợ rèn, sở dĩ có thể mua được những đỉnh núi đó, phải cảm tạ Nguyễn sư phụ.”

Thiếu nữ áo xanh sau khi nghe được xưng hô “Tú Tú” này, cười đến mức một đôi mắt thu thủy nheo lại thành hai vầng trăng non, cuối cùng cô vui vẻ dùng lời nhã ngôn chính thống của Đông Bảo Bình Châu để nói một lần với vị lão Thị Lang Đại Ly kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.