Kiếm Lai

Chương 202: Ta Có Một Kiếm (3)




“Nếu xa phu hỏi, ta có thể bảo người bên này nói cho hắn biết, nói ta có thói quen ra ngoài tản bộ
Còn nữa, chính là chuyện các ngươi đi vòng đường xa, chờ lúc xa phu đến ngõ Nê Bình nhà ta, hẳn là hắn sẽ phát hiện, đương nhiên ở ngoài mặt hắn có thể sẽ không nói gì, nhưng mà sau đó, các ngươi sẽ thật sự gặp nguy hiểm.”

Trần Bình An nhìn thấy Lý Bảo Bình còn có chút do dự, trầm giọng nói: “Hãy tin ta, nếu người nhà các ngươi đều đã chuyển đi, như vậy trấn nhỏ chỉ còn lại có nơi này an toàn.”

Lý Bảo Bình hỏi: “Ngươi rất tín nhiệm Nguyễn sư phụ rèn sắt ở nơi này?”

Trần Bình An lắc đầu nói: “Ta càng thêm tin tưởng ‘quy củ’ Tề tiên sinh từng nói.”

Lý Bảo Bình cười rạng rỡ, “Ta hiểu rồi!”

Lý Bảo Bình một khi hạ quyết tâm thì trong tích tắc sẽ bùng nổ sức quyết đoán kinh người, “Ngươi đã tin tưởng Nguyễn tỷ tỷ kia, vậy ta sẽ để tỷ ấy đưa ta đi dẫn Thạch Xuân Gia và Lâm Thủ Nhất tới đây, sau đó tìm chỗ ẩn nấp, ngươi sẽ an tâm nói chuyện ứng phó với tên xa phu xấu xa kia, trước tiên xem trong hồ lô của hắn rốt cuộc bán thuốc gì rồi nói.”

Trần Bình An cười nói: “Được đó.”

Trần Bình An mang theo Lý Bảo Bình đi ra khỏi phòng đúc kiếm, vì tránh bị nghi ngờ, Nguyễn Tú ngồi ở ngoài cửa xa hơn một chút, ngồi ở trên một cái ghế trúc nhỏ màu xanh biếc, lắc trái lắc phải giết thời gian
Đợi tới sau khi Trần Bình An nói xong yêu cầu của mình, Nguyễn Tú không chút do dự nói: “Không thành vấn đề.”

Sau đó Nguyễn Tú ngồi xổm xuống, quay đầu nhìn về phía tiểu cô nương áo bông đỏ, ý bảo cô bám vào trên lưng mình
Lý Bảo Bình không bằng lòng nói, “Muội chạy nhanh lắm!”

Nguyễn Tú cười nói: “Chắc chắn là ta chạy nhanh hơn.”

Tiểu cô nương tức tối quay đầu nhìn phía Trần Bình An, hiển nhiên là hy vọng hắn có thể chứng minh mình chạy nhanh thật
Trần Bình An vừa định nói chuyện, Nguyễn Tú nghiêm mặt nói với một lớn một nhỏ này: “Ta chạy qua chạy lại ba lượt có khi ngươi và Trần Bình An còn chưa chạy đến trên trấn nhỏ.”

Lý Bảo Bình bĩu môi, “Ta biết trên đời này có thần tiên quỷ quái, nhưng tỷ cho rằng thần tiên dễ làm như vậy à.”

Trần Bình An giải quyết dứt khoát, “Nghe lời Nguyễn tỷ tỷ, nhanh!”

Lý Bảo Bình thở dài, chỉ đánh ngoan ngoãn tựa vào trên lưng Nguyễn Tú, chiếc lưng mềm mại êm dịu khiến tiểu cô nương mệt rã rời ngủ gà ngủ gật
Nguyễn Tú nói với Trần Bình An trước khi đi: “Nếu có chuyện, có thể tìm cha ta.”

Trần Bình An gật gật đầu
Vù một cái
Tiểu cô nương áo bông ôm lấy cổ Nguyễn cô nương, đột nhiên bị dọa lông tóc toàn thân dựng thẳng, cảm giác được bên tai có gió lớn gào thét mà qua
Nàng quay đầu nhìn xuống dưới, sao căn phòng trở nên nhỏ như phiến đá trên phố Phúc Lộc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dòng suối kia thì nhỏ như sợi dây thừng
Trên mặt đất, Trần Bình An ngây ra như phỗng, trơ mắt nhìn Nguyễn cô nương cõng Lý Bảo Bình đột ngột từ mặt đất lao lên, chợt lóe rồi biến mất
Thiếu niên thầm nghĩ thì ra Nguyễn cô nương và Ninh cô nương giống nhau, đều là thần tiên
Trong một căn nhà u tĩnh an tường của ngõ Nhị Lang, Thôi Sàm đứng ở bên bờ ao, thiếu niên chất phác im lặng ngồi ở trên băng ghế nhỏ
Thôi Sàm thấp giọng phân phó: “Đi lấy một chén nước đến đây.”

Thiếu niên lập tức đứng lên, hai tay bưng tới một chén nước lạnh
Thôi Sàm cầm lấy chén nước, cổ tay rung lên, hắt bừa chén nước về phía cái ao, biến thành một màn nước mỏng manh màu xanh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thôi Sàm khẽ động ý niệm, trong màn nước theo đó xuất hiện hình ảnh chiếc xe trâu và xe ngựa kia trước sau tiến vào trấn nhỏ, người và vật hiện ra toàn bộ
Thôi Sàm khép hai tay vào trong tay áo, toàn thân tỏ ra rất nhàn hạ thoải mái, mũi chân và gót chân lần lượt phát lực, cả người tựa như con lật đật, lắc lư trước sau
Sự khẩn trương nôn nóng khi hoàn toàn không có chút cơ hội chứng đạo nào đến mà một vị Luyện khí sĩ nên có
Khi Thôi Sàm nhìn thấy tiểu cô nương áo bông đỏ cáo biệt với hai bạn cùng lứa tuổi má hồng, nhảy xuống xe ngựa, lao vội trên con đường, sau đó xa phu kia bị hai thiếu niên lừa đi ngõ Hạnh Hoa
Vị này Đại Ly quốc sư chậc chậc nói: “Lúc trước ta còn châm chọc đám tình báo Tống Trường Kính nuôi là ăn phân mà lớn lên, không ngờ tình báo ta dạy dỗ cũng không khác mấy, là uống nước tiểu mà lớn lên.”

Nhưng Thôi Sàm rất nhanh thôi đã cảm thấy thoải mái, màn nước luôn xuất hiện bóng người Lý Bảo Bình chạy đi, lẩm bẩm: “Đứa nhỏ nơi này vốn thông minh, nhất là Tống Tập Tân Triệu Diêu đám người này, tuổi hơi lớn, tiếp nữa chính là đám thứ hai bao gồm tiểu nha đầu này, địa linh nhân kiệt mà, khôn lanh từ rất sớm, khai khiếu cũng nhanh, thật sự là không thể khinh thường.”

Khi nhìn thấy tiểu cô nương áo bông đỏ chạy về phía cầu đá hình vòm, hào quang trong ánh mắt Thôi Sàm nổi lên từng đợt gợn sóng kích động, như sóng lớn vỗ đá
Thôi Sàm thoáng dời đi tầm mắt, không nhìn chằm chằm màn nước nữa, nhắm mắt thư giãn chút, đợi tới sau khi mở mắt, tiểu cô nương đã chạy qua cầu đá hình vòm
Thôi Sàm nhíu mày, “Là vì thủ đoạn của hoàng thất Đại Ly quá mức tanh máu tàn nhẫn, cho nên rước lấy cây kiếm điều kia thiên nhiên phản cảm
Dẫn tới đối với người phò tá hoàng thượng Đại Ly như ta cũng theo đó mà sinh ra một ít cảm xúc căm hận
Nhưng theo lý thuyết, lịch sử chân tướng về cây kiếm điều này tuy đã không có chứng cứ để tra cứu nữa, chỉ có một chút tin vỉa hè hư vô mờ mịt, nhưng đã là cổ kiếm, như vậy có cảnh tượng chém giết cỡ nào chưa từng trải qua, sẽ không đến mức keo kiệt như thế chứ?”

- Giải thích, Kiếm điều là bảo kiếm chưa được lắp bảo vệ tay và cân xứng trọng lực
Hết giải thích
Cảnh tượng màn nước càng lúc càng tới gần cửa hàng rèn kia
Chén nước tạo nên màn nước, đột ngột nổ tung vỡ vụn không chút dấu hiệu
Vô số giọt nước bắn tung tóe ra bốn phương tám hướng, sau khi va chạm ở cửa sổ vách tường, xà nhà cột hành lang trong phòng đã đục ra vô số lỗ thủng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng hạt châu bắn nhanh về phía Thôi Sàm và thiếu niên, như là đánh vào trên một bức tường đồng vách sắt vô hình, nháy mắt nứt thành những giọt nước nhỏ bé hơn
Một thanh âm của Nguyễn Cung từ chỗ giếng trời rơi xuống, “Ngươi đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước!”

Thôi Sàm ngẩng đầu lên cười vui vẻ nói: “Thánh nhân nhỏ nhen quá, không xem thì không xem, có chuyện gì từ từ nói
Nơi này dù sao cũng là tổ trạch Viên gia, về sau ta trở lại kinh thành bị người ta tính sổ chuyện cũ thì làm sao bây giờ?”

Thôi Sàm lẩm bẩm: “Di dân hình đồ của Lô thị vương triều cũng nên đến rồi nhỉ.”

Thôi Sàm cúi đầu liếc xéo thiếu niên, sau khi thu hồi tầm mắt, ngón trỏ trái phải giấu ở trong tay áo nhẹ nhàng gõ, thấp giọng nói: “Để ngừa vạn nhất, để ngừa vạn nhất.”

Khi Lý Hòe và Đổng Thủy Tỉnh mang theo xa phu kia tìm được Trần Bình An, người sau đang cùng mọi người xây dựng một gian nhà
Lý Hòe lấm la lấm lét, tròng mắt đảo như rang lạc
Đổng Thủy Tỉnh sắc mặt như thường, rất có phong độ của đại tướng
Trần Bình An một thân tro bụi đi đến ba người trước mặt, nghi hoặc nói: “Các ngươi tìm ta hả?”

Xa phu đó dung mạo rất bình thường, nhìn như là anh nông dân chân chất thành thật, xoa xoa tay đi tới trước người Trần Bình An, nhỏ giọng nói: “Có thể đi tới nơi khác nói chuyện không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.