Kiếm Lai

Chương 210: Cuộc Thi Kết Thúc (5)




Tề Tĩnh Xuân gật đầu nói: "Mượn đá trên núi khác để mài ngọc, đánh bại chấp ngã
Thôi Sàm ánh mắt run rẩy, dừng động tác lắc lắc bầu rượu lại
Tề Tĩnh Xuân thở dài nói: "Kết quả tốt nhất là học vấn của ngươi lấn áp được tiên sinh và Tề Tĩnh Xuân ta, được thiên địa nhân thần tán đồng, nhưng mà thực đáng tiếc ngươi không làm được
Tiếp theo, là ngươi hy vọng chi văn mạch này của tiên sinh sẽ đoạn tuyệt ở trên tay ta, sau đó sẽ được ngươi tiếp nhận lấy, cho dù không có được địa vị cao ở trong Văn miếu như tiên sinh, nhưng vẫn hơn ngàn vạn lần cái gọi là quốc sư Đại Ly
Cuối cùng, chính là lấy người nào đó làm bóng của mình, sau đó chân thân nhập định, Phật gia quan tưởng, nếu người nọ có thể thủ vững bản tâm, như vậy sẽ bằng với ngươi thủ vững bản tâm trước một chiếc hố sâu, cuối cùng trở thành cơ hội đại đạo để ngươi một lần nữa từ mười lầu đăng cao tiến vào lầu mười một
Tề Tĩnh Xuân lắc lắc đầu nói: "Thôi Sàm, có phải người đang cảm thấy vụ mua bán này của bản thân, dù thế nào cũng là có lời không sợ lỗ hay không
Ta biết, ngươi đã sắp xếp chuẩn bị mọi thứ về sau, cho dù Trần Bình An vẫn như trước có thể bảo trì tâm cảnh thuần triệt kiên định, ngươi vẫn sẽ sắp xếp chuẩn bị cho phía sau, ví dụ như tận dụng mọi khả năng phóng đại khuyết điểm của những mông đồng này, không ngừng hao tổn tâm cảnh Trần Bình An, như lấy đá chà lên kính, khiến cho mặt kính sần sùi không tả xiết, cuối cùng bể thành mảnh nhỏ, như vậy nếu Trần Bình An chính là mầm mống đọc sách sinh sôi không ngừng do ta lựa chọn, ngươi sẽ có thể đại công cáo thành, thu được toàn bộ khí vận văn mạch của tiên sinh và Tề Tĩnh Xuân ta, so với loại thủ đoạn thứ ba, thành quả cuối cùng của Phật gia quan tưởng sẽ lớn hơn rất nhiều
Thôi Sàm sắc mặt xanh mét
Tề Tĩnh Xuân cười nói: "Nếu ngươi nguyện ý lựa chọn hiện tại buông tay, ta có thể đồng ý cho ngươi đạt thành loại kết quả thứ ba, tuy tương đối kém cỏi nhất, nhưng mà đối với Thôi Sàm ngươi mà nói, rốt cuộc đã là chuyện tốt to lớn, nhiều năm kết bè xu nịnh tính kế lẫn nhau như vậy, cuối cùng đã được đền bù như mong muốn
Thôi Sàm đứng lên, cười lạnh nói: "Tề Tĩnh Xuân, ngươi là thứ sắp hồn phi phách tán, nửa người nửa quỷ
Cũng xứng nêu điều kiện với ta
Tề Tĩnh Xuân sắc mặt như thường, "Cho ngươi một cơ hội cuối cùng
Thôi Sàm sắc mặt dữ tợn nói: "Ngươi dám phá hư tâm cảnh của ta?
Tề Tĩnh Xuân thần sắc thương cảm, nhẹ giọng nói: "Thôi sư huynh
Thôi Sàm đột nhiên cầm bầu rượu trong tay đập xuống đất, bước ra một bước về phía trước, đưa tay chỉ hướng Tề Tĩnh Xuân cách đất một cái ao, cách trời một cái giếng trời, tàn khốc nói: "Ta không tin Tề Tĩnh Xuân ngươi có thể thắng ta
Tề Tĩnh Xuân một tay để sau lưng, một tay phất tay áo, những giọt rượu chảy tràn bên chân Thôi Sàm hiện ra thành một màn nước gợn sóng từng trận huyền diệu
Không có gì khác biệt so với Thôi Sàm trước đó
Không hổ là sư huynh đệ đồng môn năm xưa
Nhấc tay nâng chân, đều là phong lưu thoải mái của người đọc sách
Trong màn nước, thiếu niên đeo gùi và tiểu cô nương
Tiểu cô nương áo bông đỏ nghiêng người mà đi đường, đang ngẩng đầu lên hỏi thiếu niên cái này cái kia, hỏi đông hỏi tây
Thiểu niên giày rơm cười kiên nhẫn trả lời một đống câu hỏi kỳ quặc chạy ngang qua đầu, nếu gặp phải câu hỏi khó hiểu, thiếu niên sẽ nói không biết
Thiếu niên không cảm thấy mất mặt, tiểu cô nương cũng không thấy chán nản
Tề Tĩnh Xuân hỏi: "Thôi Sàm, còn chưa hiểu hay sao
Thôi Sàm nhìn chằm chằm những hình ảnh đó, sắc mặt tái nhợt, môi run run, lẩm bẩm nói: "Không thể như vậy được
Cuối cùng hắn ngẩng đầu, thiếu niên quốc sư có nốt chu sa nơi mi tâm, khuôn mặt thanh tú nhăn nhó đến độ dữ tợn đáng sợ, "Tề Tĩnh Xuân, ngươi lại lựa chọn một nữ nhân làm đệ tử đích truyền duy nhất của mình?
Tề Tĩnh Xuân nhìn gương mặt thiếu niên vốn xa lạ kia, cười hỏi ngược lại: "Có gì không thể?
Thôi Sàm hít sâu một hơi, khóe miệng nhếch lên, "Nhưng mà thiếu niên tâm tính không thay đổi, cùng lắm thì ta triệt hồi toàn bộ chuẩn bị phía sau, ngược lại còn dọc theo đường đi giúp hắn tìm đá mài dao, ta cũng có thể thắng
Chỉ là thắng nhẹ mà thôi
Như thế nào, Tề Tĩnh Xuân, chẳng lẽ vì cản trở đại đạo của ta, lại muốn quay đầu lại làm hại đến Trần Bình An
Thôi Sàm sắc mặt điên cuồng, đắc ý đến cực điểm, "Ha ha, ta cùng với thiếu niên ngõ Nê Bình, vậy mà lại vinh nhục cùng hưởng, quan hệ tương quan tương thích, Tề Tĩnh Xuân, ngươi định đấu thế nào với ta?
Tề Tĩnh Xuân bình thản nói: "Ta khuyên ngươi hiện tại hãy chấm dứt những hệ lụy này, hiện tại thu tay lại còn kịp, nhiều nhất là từ lầu mười ngã xuống lầu sáu, coi như vẫn ở lại trung ngũ cảnh
Thôi Sàm sắc mặt âm trầm nói: "Tề Tĩnh Xuân, ngươi phát điên rồi sao
Tề Tĩnh Xuân liếc nhìn Thôi Sàm, thở dài, vươn ra đồng thời khép hai ngón tay lại, lắc nhẹ một cái
Thiếu niên giầy rơm và tiểu cô nương áo bông đỏ trong hình ảnh không hề phát hiện, nhưng mà Thôi Sàm trơ mắt nhìn trên đầu thiếu niên, đột nhiên có thêm một cây trâm ngọc bích, lặng yên cài giữa búi tóc
Thôi Sàm vẻ mặt dại ra, khiếp sợ cùng sợ hãi, đưa tay ra, run rẩy chỉ hướng Tề Tĩnh Xuân, "Tề Tĩnh..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn thậm chí chết sống cũng không nói ra được một chữ Xuân cuối cùng
Trong khoảnh khắc đó
Thôi Sàm đạo tâm thất thủ gần như sụp đổ, thất khiếu đổ máu
Ngã ngồi trở lại ghế, Thôi Sàm nhanh chóng hai tay kết Bảo Bình ấn trước người, khàn khàn nói: "An hồn định phách
Tề Tĩnh Xuân ngẩng đầu, nhìn phía sân nhà, không nhìn Thôi Sàm đang vô cùng thê thảm, nói: "Chịu thiệt thì phải nhớ rõ, trong vòng một giáp, nếu ngươi còn dám lén lút ngáng chân, ta sẽ luôn có biện pháp khiến ngươi từ Luyện khí sĩ lầu thứ năm ngã xuống thành phàm phu tục tử
Đương nhiên, với tính tình đụng tới tường nam cũng phải đụng cho vỡ của ngươi chắc chắn là không tin, không vấn đề gì, tin hay không dù sao cũng do ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lần đầu tiên từ rất xưa, ta muốn ngươi đừng mất niềm tin với tiên sinh, ngươi không tin, kết quả ngã cảnh, trước khi ta đến Ly Châu Động Thiên, muốn ngươi đừng ra tay với thư viện Sơn Nhai, ngươi vẫn không tin
Cho nên lúc này đây, vẫn là do ngươi
- Giải thích, Tường Nam chỉ tường Ảnh Bích, là vách tường dùng che tầm mắt trong kiến trúc truyền thống thời Hán
Cửa lớn kiến trúc Hán đều mở hướng nam, trước đây những người có địa vị cao, thế lực lớn đều dùng tường Ảnh Bích, cho nên ra ngoài sẽ đi sang trái hoặc phải, đi thẳng chắc chắn sẽ đâm vào tường nam
Không đụng tường nam không quay đầu là so sánh hành vi cố chấp, không nghe những ý kiến khác
Hết giải thích
Tề Tĩnh Xuân rời khỏi tổ trạch Viên gia ngõ Nhị Lang, hành tẩu nhân gian một lần cuối cùng, trước tiên đến học thục, rồi đi đến cầu đá hình vòm, lại đi mộ phần sư đệ Mã Chiêm, cuối cùng Tề Tĩnh Xuân còn lên trời một chuyến
Cuối cùng của cuối cùng
Tề Tĩnh Xuân trở lại mặt đất, lặng yên đi bên cạnh thiếu niên giày rơm và tiểu cô nương áo bông đỏ, sóng vai cùng bọn họ đi về phía trước
Chỉ là bọn hắn không biết mà thôi
Mỗi một bước của ba người, bóng người vị Tề tiên sinh sẽ tiêu tán một phần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rốt cuộc hắn dừng lại bước chân, nhìn bóng lưng hai hài tử nam hạ, người đọc sách này có lo lắng, có tiếc nuối, có không nỡ, có vui mừng, có kiêu ngạo
Hắn nhẹ nhàng phất tay, không tiếng động mà cáo biệt
Cứ như vậy
Rất tốt
"Ồ
Như thế nào mà trên đầu ngươi lại cài một cây trâm ngọc vậy?
"A
Ta không biết nha
"Chuyện từ khi nào vậy
Trần Bình An
Thật ra ngươi là kẻ có tiền, đúng hay không
"Thực sự không phải
Ít nhất hiện tại là không phải, ta chỉ có tiền mấy ngày trước đó thôi.”

"Được rồi
Vậy trong gùi của ngươi có một cây kiếm gỗ ló ra, là sao đây?”

"Ta cũng không biết
"Trần Bình An
Ngươi còn như vậy, hôm nay ta thật sự không thích ngươi
"Ta không biết thật mà..
"Quên đi quên đi, ngày mai mới không thích ngươi được chưa
Non xanh nước biếc sơn thiếu niên lang, bên cạnh là một tiểu cô nương đi theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.