Kiếm Lai

Chương 225: Mưa to xối xả (2)




Một mình A Lương bước đi theo hướng trên sườn núi, trời mưa đất trơn, thiếu chút nữa lảo đảo ngã sấp xuống, vội vàng làm bộ làm tịch bày ra vài chiêu quyền cước, coi như đang làm nóng người để xuất kiếm
Kết quả bóng người A Lương vừa biến mất ở tầm nhìn, bất ngờ trời mưa to lên, không chút dấu hiệu, làm người ta không kịp trở tay
Trần Bình An mở mắt ra, nhìn thấy con lừa dưới cây cách đó không xa, nghĩ một chút, đứng dậy nói: “Ta đi tìm A Lương.”

Chu Hà cũng đứng dậy theo, “Ta đi cùng ngươi, thời tiết này rất dễ dàng xảy ra chuyện.”

Trần Bình An lắc đầu nói: “Không cần, lúc ở trong núi đốt than hái thuốc, ta từng nhiều lần gặp phải trời mưa như vậy, không cần lo lắng, với lại nơi này cũng cần Chu bá bá chiếu cố, ta mới có thể yên tâm.”

Chu Hà suy nghĩ một lát, gật gật đầu, “Trần Bình An, vậy ngươi phải cẩn thận đó.”

Trần Bình An xoa xoa đầu Lý Bảo Bình, dịu dàng nói: “Ta đi một chút rồi về.”

Chẳng những phải đích thân theo dõi xây dựng nha sở phía đông trấn nhỏ, còn phải lo chuyện tuyên chỉ Văn Xương các Võ Thánh miếu, quan phụ mẫu Ngô Diên suốt ngày bận vắt giò lên cổ
Bốn họ mười tộc trừ sáu họ tộc đã dời cả tộc khỏi trấn nhỏ, còn lại tám họ tộc, Lễ bộ Hữu Thị Lang Đổng Hồ mượn chuyện dập chữ ở tấm bia đền thờ, rồng qua sông chèn ép địa đầu xà, danh tiếng đã lấn lướt Ngô Diên
Hôm nay những kẻ lão làng sinh trưởng ở địa phương trên phố Phúc Lộc và ngõ Đào Diệp đang xem Ngô Diên hắn như thằng hề, nhưng hắn vẫn tới bái phỏng từng nhà từng hộ một, Ngô Diên bận rộn tới mức cuối cùng môi khô nứt, cổ họng cũng sắp bốc khói rồi, vừa về đến sở quan nha đốc tạo, liền ngồi xụi lơ trên ghế, kéo kéo cổ áo, nhìn chằm chằm xà nhà khắc hoa, mặt sắc âm trầm bất định
Bên cạnh có vị văn bí thư lang xuất thân hào phiệt kia đang đứng
Hôm nay hắn cùng Ngô Diên đi bái phỏng gia chủ các đại hộ, không đến mức bị sập cửa vào mặt, nhưng cũng đụng phải cả đống uất ức, đùn đẩy lẫn nhau, người này nói núi gốm cũ có thể xây dựng Văn Xương các hay không, phải đi hỏi lão gia Lưu gia, người kia nói mộ thần tiên thì Ngụy gia diện tích nhiều nhất, chỉ có lão gia tử Ngụy gia gật đầu mới có thể ngồi xuống đàm phán, sau đó Lưu gia Ngụy gia còn nói những sự việc to lớn đề cập cơ nghiệp tổ tông này, nhất định cần mọi người tụ tập lại thận trọng thảo luận, nếu không sẽ bị hàng xóm láng giềng bắt bẻ chỗ thiếu sót
Vị bí thư lang này cũng nhịn đầy bụng bực tức, nhưng từ nhỏ mưa dầm thấm đất, đối với quy củ quan trường đã quá quen thuộc, biết làm quan không dễ, quan phụ mẫu làm chủ công việc hành chính của một phương thì càng cực kỳ không dễ dàng, cho nên không tỏ thái độ mấy
Hắn nhẹ nhàng lắc đầu với mấy vị đồng nghiệp nghe tin chạy tới xung quanh, ra hiệu bọn họ tạm thời đừng đổ thêm dầu vào lửa, để Ngô đại nhân được yên tĩnh một lát
Ngô Diên đột nhiên cười nói: “Yên tâm, ta không sao, lúc này lại thấy hơi thèm rượu của kinh thành chúng ta.”

Vị thế gia tử kia lúc này mới ngồi xuống, tiếc nuối nói: “Tiếc là Lý gia đã dọn tới kinh thành, bằng không có thể bảo gia chủ bọn họ Lý Hồng giúp đỡ làm trung gian
Có một số việc có thể âm thầm nói chuyện, sẽ dễ xử lý hơn rất nhiều
Nhà chúng ta có quan hệ không tệ với Lý gia ở kinh thành, bên đó lên tiếng, Lý thị trấn nhỏ nơi này chắc chắn phải nể mặt.”

Ngô Diên trừng mắt khiển trách: “Ngươi bị ngốc à, gia tộc ngươi tích góp được mối quan hệ đó, chứ đó không phải là mối quan hệ của ngươi, mỗi một lần ngươi dùng tới sẽ khiến địa vị của mình ở gia tộc hạ xuống một khoảng lớn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Loại chuyện này, không đơn giản như lúc trước ngươi cầu người ta đề chữ cho tấm biển, cho nên ngươi đừng có xen bừa vào.”

Thế gia tử cười nói: “Là do ta lo lắng Ngô đại nhân để tâm vào chuyện vụn vặt mà thôi.”

Ngô Diên cười xòa, nói: “Nếu ta là người để tâm vào chuyện vụn vặt, ta đã đánh gãy chân người cha vợ Thượng Trụ quốc kia, sau đó mang theo khuê nữ bảo bối của hắn ta cùng nhau bỏ trốn rồi.”

Cả sảnh đường yên tĩnh
Thế gia tử nhịn cười, thấp giọng nói: “Những lời mạnh miệng này, Ngô đại nhân ngồi đây khoác lác với chúng tôi một chút cũng được.”

Ngô Diên thoải mái tựa lưng vào ghế ngồi, không có chút nào xấu hổ khi bị vạch trần chân tướng, ngược lại cười ha ha nói: “Cái đó thì đương nhiên rồi, nếu cha vợ thật sự đại giá quang lâm, lúc này ta đã chạy tới cúi đầu cúi người bưng trà đưa nước, còn phải hỏi Thượng Trụ quốc đại nhân ngài có mệt hay không, cần bóp vai chút hay không.”

Trong đại sảnh của sở nha bốn phía nổi lên tiếng cười
Ngay cả hai vị võ bí thư lang lưng đeo đao tơ vàng ở cửa cũng nhìn nhau cười
Một khắc đó Ngô Diên ngồi thẳng người, mọi người trong đại sảnh đều theo bản năng nín thở ngưng thần
Ngô Diên không nhanh không chậm nói: “Lý thị đã dời ra, Lô gia quyết tâm muốn làm rùa đen rút đầu, mặc kệ mọi chuyện
Triệu thị đùn đẩy lão tổ tông thân thể có bệnh nhẹ, tất cả đều phải đợi thân thể bà chuyển biến tốt mới có thể quyết định
Trấn nhỏ có Tống thị nước sâu nhất, bốn thế gia vọng tộc phố Phúc Lộc này, cộng lại một chỗ có được mười lò nung gốm cỡ lớn, hai lò gốm do Lý thị sở hữu đã chuyển nhượng cho hai nhà Ngụy, Lưu ngõ Đào Diệp.”

“Hôm nay các ngươi đã đem toàn bộ văn kiện rải rác của nha sở gom lại một chỗ, tập hợp thành một phần bản đồ quan hệ liên kết của bốn họ mười tộc, ta lại muốn xem cái ao nhỏ này, là ngư long hỗn tạp như thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói lui một bước, cho dù không có cách nào làm gì mấy đại gia tộc đứng đầu, vậy chúng ta đi tìm gia tộc kém hơn một bậc, trừ mấy họ đội sổ trong mười tộc, còn có Mã gia rất có tiền kia, luôn luôn tuân thủ nghiêm ngặt tổ huấn không chịu dọn tới phố Phúc Lộc ngõ Đào Diệp, bọn họ có được hai lò gốm, bây giờ ta còn kiêm đốc tạo quan của lò gốm, như vậy quy mô lớn nhỏ của những lò nung đó, còn không phải do ta định đoạt
Ta sẽ bồi dưỡng những gia tộc mà ta muốn mượn sức, cùng lúc đó, ta sẽ đập tiền xuống, vét sạch toàn bộ tích góp của nha sở, ta cũng không tiếc
Ta không tin các ngươi giữ được núi sứ cũ, nhưng mộ Thần Tiên là một khu vực lớn như vậy, một khi chia không đều, các ngươi có thể giữ được bao lâu?”

“Nước cạn thì lắm rùa, miếu nhỏ yêu phong lớn
Đợi nước hồ thấy đáy, miếu nhỏ sập, là lúc ta nhìn thấy đám lão hồ ly đó nhận sai với ta như thế nào.”

Huyện lệnh đại nhân nói xong lời cuối cùng, vốn nên khí phách hăng hái mới đúng, nào ngờ ca thán một tiếng, lại xụi lơ trở về, “Như thế này làm sao mà sống nổi đây
Khi nào mới kết thúc?
Tiên sinh nói say nằm gối mỹ nhân mà
Trên dưới nha thự, không phải lão bà thì là con nít, không có một nữ tử tuổi thanh xuân
Còn nói nơi này địa linh nhân kiệt nữ tử xinh đẹp tuyệt trần nữa chứ.”

Ngay lúc này, thiếu niên thanh tú mi tâm có nốt ruồi bị hai tên tùy tùng đưa tay ngăn ở ngoài cửa
Thiếu niên mỉm cười nói: “Ngô đại nhân, bằng không ta viết thư giúp ngươi hỏi thăm Viên thượng trụ quốc ở kinh thành nha
Giúp ngươi xin hai tiểu nha hoàn xinh đẹp đáng yêu qua đây?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.