Kiếm Lai

Chương 239: Tú sắc khả xan (2)




Hôm nay hắn lại bước qua bậc cửa, giả bộ lựa chọn những món đồ mình ưa thích trên từng giá hàng bách bảo, sau đó giả bộ bàn bạc giá cả với một người phụ nữ, cuối cùng cười mở miệng, chào hỏi với vị cô nương áo xanh trông như cô chủ nhỏ kia, nhẹ nhàng cầm lên một viên đá chặn sách rất ưng ý trong tay, hòn đá được tạo hình như eo mỹ nhân và những đám mây, định giá ba mươi lượng bạc, hắn hỏi thiếu nữ có thể bán rẻ hơn chút không, ba mươi lượng bạc thật sự hơi đắt
Thực ra với hắn mà nói, ba mươi lượng vàng còn chưa tính là gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nguyễn Tú cũng không ngẩng đầu lên, chỉ lạnh lùng nói: “Không được.”

Nam tử ra vẻ tiêu sái nhún nhún vai, nói hắn sẽ mua hòn đá này, cuối cùng hắn lại chọn thêm hai vật nữa, lại hỏi thiếu nữ đó mua nhiều đồ như vậy, cũng phải nên bớt một chút chứ
Hơn nữa hắn sẽ ở lâu trong trấn nhỏ, chắc chắn sẽ thành khách quen, cho nên sẽ thường xuyên đến đây mua hàng..
Tóm lại dài dòng một thôi một hồi, bên kia quầy Nguyễn Tú nghe mà thấy phiền, vẫn không ngẩng đầu, lạnh nhạt nói: “Có thể mua đồ, trả tiền theo giá là được, nói ít thôi.”

Công tử ca trẻ tuổi kia không giận mà lại cười, ái chà, thật không ngờ đây lại là một con ngựa chướng khó thuần phục
Hắn không hề tức giận, chỉ cảm thấy khơi dậy lòng cầu thắng của mình, mua núi vốn là chuyện ván đã đóng thuyền, chẳng qua hắn chỉ lộ mặt để ký tên cho gia tộc tài đại khí thô mà thôi, vì sao không tìm chút việc vui không ảnh hưởng toàn cục
Vì thế hắn nói người phụ nữ kia gói ba món đồ lại, trước khi rời đi, còn cười nói: “Vị cô nương này, ta ngày mai sẽ đến nữa.”

Nguyễn Tú rốt cuộc ngẩng đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào hắn, “Sau này đừng đến đây.”

Nam nhân trẻ tuổi như có hứng thú chăm chú nhìn thiếu nữ, thật sự là một khuôn mặt càng nhìn càng thích, những kẻ son phấn tầm thường trong nhà tuyệt đối không thể sánh bằng, cho nên hắn cười tủm tỉm nói: “Vì sao?”

Sắc mặt Nguyễn Tú bình tĩnh, “Cửa hàng này là..
bạn ta mở, cho nên ta có thể quyết định hoan nghênh khách nhân nào được vào, không chào đón khách nhân nào đến chọc ta ngứa mắt.”

Người nọ chỉ vào cái mũi mình, cười lớn hơn, “Ta ngứa mắt
Sao cô nương lại nói những lời như vậy.”

Nguyễn Tú một lần nữa tựa lên mặt quầy, phất phất tay, “Ngươi đi đi, ta không muốn nói chuyện với loại người như ngươi.”

Bên ngoài cửa hàng có một vị nam tử thân hình cao lớn đang đứng, vẻ mặt không vui cùng hung dữ, lạnh lùng nhìn thiếu nữ phố phường không biết tốt xấu đó
Nam nhân trẻ tuổi cười khoát tay với tùy tùng kia, ánh mắt tỏ ý hắn đừng hù dọa chén cơm trên bàn của mình, sau khi trả tiền xong, hắn đi về phía cửa, không quên quay đầu nói: “Ngày mai gặp nha.”

Nguyễn Tú thở dài, đứng lên, vòng qua quầy, nói với gã vừa mới bước ra khỏi cửa thì xoay người đứng lại kia: “Ta khuyên ngươi sau này nghe người khác nói thêm một chút.”

Nam tử trẻ tuổi nhìn thiếu nữ có dáng người thướt tha làm người ta kinh diễm, cảm khái chuyến đi này của mình thật sự là diễm phúc
Về phần thiếu nữ nói gì, hắn đương nhiên nghe thấy nhưng lại không để trong lòng, càng không coi là thật
Tên tùy tùng kia chợt thân thể căng thẳng, da đầu phát tê, như mũi nhọn tì vào lưng, đang muốn có động tác, chỉ thấy thiếu nữ áo xanh và công tử nhà mình cùng nhau lao về phía vách tường đối diện ngõ Kỵ Long
Hắn trơ mắt nhìn công tử bị thiếu nữ đó một tay đè lên trán, cuối cùng đầu và phần sau lưng, bị ấn lún vào trong bức tường đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Công tử ca trẻ tuổi nháy mắt mất đi tri giác, thất khiếu đổ máu, vách tường sau lưng hắn bị đập nứt ra một cái mạng nhện thật lớn
Thiếu nữ nói với nam nhân mắt trợn trắng ngất đi rồi: “Sau này phải nghe khuyên bảo, hiểu chưa
Hả
Hay là không nghe?”

Thiếu nữ nâng một chân lên cao, lại búng ra một cước thật mạnh
Công tử ca vốn đáng thương đến cực điểm kia cả người lẫn vách tường cùng lõm xuống, rất là thê thảm
Thiếu nữ thu chân lại, xoay người đi về phía cửa hàng, nói với tên tùy tùng cao lớn không dám nhúc nhích kia: “Khiêng hắn đi, nhớ rõ sửa vách tường.”

Gã tùy tùng võ phu cảnh giới thứ năm đó nuốt nước miếng, ngay cả một câu nói hăm dọa cũng không dám nói
Hắn chỉ là hộ vệ ở ngoài mặt, trụ cột thật sự, là một vị cung phụng khác họ của gia tộc, hôm nay người kia cùng với các thế lực khác đã vào trong núi, đi theo sau mông Lễ bộ Thị Lang và Thanh Ô tiên sinh của Khâm Thiên giám Đại Ly, muốn kết giao với triều đình Đại Ly, đồng thời cũng xem xét mang tính tượng trưng xem xét hai đỉnh núi bỏ số tiền lớn để mua đó
Không phải võ nhân cảnh giới thứ năm quá tầm thường, ai cũng có thể bắt nạt được, mà là vị tiểu cô nương tóc đuôi ngựa này ra tay quá mức khủng bố
Phải biết rằng công tử nhà mình đã bước chân vào lầu thứ tư, tuy không thể so với kỳ tài ngút trời thật sự của các phủ đệ tiên gia kia, nhưng chỉ cần cuối cùng có thể lên được lầu thứ năm, vậy chẳng khác nào có được tư chất bá chủ hùng cứ một phương, dù sao ở trên bản đồ Đại Ly võ nhân xuất hiện lớp lớp, Luyện khí sĩ phổ biến hơn nhiều so với võ nhân
Cho nên hai đỉnh núi kia, sẽ là nơi công tử nhà mình trỗi dậy
Vị võ nhân cảnh giới thứ năm này không để ý tới việc tự giới thiệu gia thế để hù dọa thiếu nữ ra tay tàn nhẫn kia, vội vàng bay vút đến dưới tường ngõ nhỏ đối diện
Sau một lát, nam nhân hốc mắt đỏ bừng đột nhiên xoay người, sắc mặt xanh mét, mắng to: “Tiểu tiện chủng
Ngươi có biết mình đập nát căn cơ tu hành của công tử nhà ta hay không
!”

Nguyễn Tú đã đi vào cửa hàng, nghe vậy dừng bước lại không xoay người, chỉ quay đầu nói: “Biết chứ, ta cố ý không giết hắn, giữ lại chịu tội.”

Võ nhân đó hầu như muốn điên rồi, tiểu nha đầu này không phải là tên điên bị hư não chứ
Thiếu nữ cười cười, “Ngươi mắng ta, ta không so đo với ngươi, bởi vì ta sẽ tính sổ với gia tộc của ngươi
Dựa theo lộ số của các ngươi, bình thường là đánh nhỏ thì già chạy tới, cho nên ngươi có thể kêu trưởng bối bằng hữu các thứ của gã kia, bảo bọn họ tới tìm ta tính sổ
Yên tâm, ta ở ngay chỗ này chờ các ngươi, không đi đâu hết
Nếu các ngươi không có ai tới trả thù, cũng không có ai đến xin lỗi, nói trước rồi đó, đừng coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.”

Thiếu nữ nghĩ chốc lát rồi nói: “Nếu lão tổ tông hoặc là viện thủ của gia tộc các ngươi thật sự có thể đánh bại ta, vậy ta cũng sẽ lôi cha ta ra
Biết sao được, ta cũng chỉ có một người thân mà thôi.”

Thiếu nữ đột nhiên không hiểu sao vui vẻ hẳn lên, cười đến mức phải mím môi lại mới có thể không tỏ ra mình vui vẻ đến vậy
Hôm nay hình như nàng đã có thêm một người bạn, chính là chủ nhân của cửa hàng này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Võ nhân đó trợn mắt cứng lưỡi nhìn nụ cười “quỷ quyệt” của thiếu nữ, có thể xác định nàng thật sự là điên rồi
Hắn không dám ở lại quá lâu, việc cấp bách là cố hết mọi khả năng lưu lại tu vi công tử nhà mình, cõng công tử nhà mình lên, chạy vội đi trong ngõ Kỵ Long
Có thể trở thành hộ vệ bên cạnh một nhân vật quan trọng, chung quy không phải kẻ ngu dốt
Sau khi hắn chạy được một đoạn, lập tức rống lớn về một hướng nào đó: “Công tử nhà ta là Phong Thành Sở gia, là khách quý của Đại Ly các ngươi
Lão tổ nhà ta chính là phó tông chủ Diêu Linh sơn!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.