Kiếm Lai

Chương 241: Miếu nhỏ




Cho nên đầm Lục Thủy chỗ Nguyễn sư ngày xưa từng ở, và khe Đại Nghê nơi lão kiếm tu, đều muốn báo đáp thiện ý và gửi gắm kỳ vọng đối với Thần Tiên Đài
Cho dù sáu đỉnh núi bên trong Phong Tuyết miếu đều có tranh chấp, nhưng nếu Thần Tiên Đài môn phong nghiêm cẩn, truyền thừa lâu đời hoàn toàn biến mất, như vậy thì đối với bất kỳ mạch nào của Phong Tuyết miếu đều không phải là chuyện tốt
Lão nhân sau khi nghe vậy vuốt râu cười nói: “Ngụy sư bá kỳ tài ngút trời, thần long thấy đầu không thấy đuôi, gây dựng được danh tiếng lớn ở trên giang hồ, nói không chừng lần sau gặp mặt, chính là đại tu sĩ thượng ngũ lâu trẻ tuổi nhất của Đông Bảo Bình Châu chúng ta.”

Nguyễn Cung nhẹ nhàng nói: “Cây to đón gió cả, càng là như thế, càng phải cẩn thận.”

Lão Kiếm Sư quay đầu nhìn vẻ mặt trang nghiêm của Nguyễn sư, nhất thời hiểu rõ, trầm giọng nói: “Chờ xong việc lần này, quay về Phong Tuyết miếu, ta sẽ kể lại với tông chủ, tranh thủ triệu hồi Ngụy sư bá về tông môn, Ngụy sư bá mặc kệ như thế nào, tốt nhất đợi tới sau khi thành công bước vào thượng ngũ cảnh, rồi hành tẩu giang hồ sau.”

Nguyễn Cung gật đầu nói: “Đây là ý kiến của người lão luyện, lẽ ra nên như vậy
Ta tin Ngụy Tấn xông xáo giang hồ nhiều năm, cũng từng kiến thức lòng người hiểm ác, có thể hiểu được nỗi khổ tâm của tông môn.”

Lão nhân muốn nói lại thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nguyễn Cung lắc đầu nói: “Cuối cùng Ngụy Tấn có bằng lòng trở lại Phong Tuyết miếu tu hành hay không, đó là quyết định của bản thân hắn.”

Nguyễn Cung đột nhiên nhìn phía trấn nhỏ bên kia, ôm quyền nói: “Tú Tú nhà ta xảy ra chút chuyện, ta phải đi xem, không đi cùng các vị nữa.”

Lão nhân đeo kiếm khẽ nhíu mày, đã đầy người sát khí, “Nguyễn sư, nếu không tiện ra tay, cứ đánh tiếng, giao cho ta
Ai dám bắt nạt Tú Tú của chúng ta, chán sống rồi phải không?!”

Nguyễn Cung hiểu ý cười, nói: “Việc nhỏ mà thôi.”

Thân hình Nguyễn Cung đột ngột vọt lên cao, biến mất trong chớp mắt
Ba người còn lại của Phong Tuyết miếu có chút kinh ngạc, không hiểu được lão nhân từ khi nào yêu thích cưng chiều Nguyễn Tú như thế, nên biết rằng hơn mười năm qua lão nhân phần nhiều cầm kiếm đi xa, chưa từng ở lại trên núi, tất nhiên không thể coi là thân quen gì với tiểu cô nương kia, thậm chí còn không thân quen bằng ba người bọn họ
Nhưng mà Tần lão tổ ở khe Đại Nghê, quả thật từ rất sớm đã nhìn tiểu cô nương với ánh mắt khác
Lão kiếm sư sắc mặt bình tĩnh, chậm rãi tiến lên, chỉ là trong đầu không ngừng hiện ra lời nói âm thầm của Tần lão tổ nhất mạch nhà mình, “Phong Tuyết miếu quá nhỏ, không chứa nổi Nguyễn Tú.”

Cửa hàng Thảo Đầu, Nguyễn Cung đi vào cửa hàng, do dự một chút, không trực tiếp dùng nhã ngôn Đông Bảo Bình Châu nói chuyện với khuê nữ của mình
Vì công việc làm ăn ở cửa hàng, những phu nhân thiếu nữ trấn nhỏ kia tạm thời chỉ học một ít ngôn ngữ đơn giản để giao tiếp với người nơi khác, nhưng nói không chừng sẽ xảy ra bất ngờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nguyễn Cung mới lấy ngón tay nhẹ nhàng gõ quầy, thiếu nữ ngơ ngác ngẩng đầu, nghi hoặc nói: “Cha, sao cha lại tới đây, chẳng phải hôm nay không rèn sắt sao?”

Nguyễn Cung nhẹ nhàng nói: “Ra ngoài nói chuyện.”

Hai cha con rời khỏi cửa hàng, đi trong ngõ Kỵ Long người qua đường thưa thớt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi Nguyễn Cung xuất hiện, đám tình báo tử sĩ Đại Ly kia liền tự động lặng yên rút lui
Bọn họ đang thể hiện lòng tôn kính vô hình với một vị thánh nhân Binh gia
Nguyễn Cung thấy vậy thầm gật đầu, thấy mầm biết cây, nghĩ Đại Ly có thể có quốc lực cường thịnh hôm nay, không phải không có lý do
Nguyễn Tú hơi bực bội, hỏi: “Là Phong Thành Sở gia kia chạy tới cáo trạng với cha
Trước khi ra tay, đã cảnh cáo tên đó rất nhiều lần.”

Nguyễn Cung cười nói: “Cho Phong Thành Sở gia thêm mấy lá gan, cũng không dám lôi chuyện vớ vẩn này tới phiền cha, nói không chừng rất nhanh thôi sẽ có người mang hậu lễ tới nhà xin lỗi.”

Nguyễn Tú nói thầm: “Gã kia nhìn thôi cũng làm người ta buồn nôn, cùng một đức hạnh với quả bí lùn kia, đầy người nghiệp chướng nhân quả, chẳng qua là dày mỏng khác nhau mà thôi
Loại người này sau khi bước chân vào trung ngũ cảnh, không biết sẽ gây họa cho bao nhiêu người
Nếu không phải sợ gây phiền phức cho cha, lúc ấy con đã một chưởng đánh chết hắn, tránh để tương lai gây nghiệp.”

Nguyễn Cung hít sâu một hơi, trán chảy ra mồ hôi, may mắn mình mới vừa rồi sử dụng âm thần xuất khiếu, khí tức bao phủ cả ngõ Kỵ Long, không ai có thể tra xét động tĩnh nơi đây, bằng không những lời này của Nguyễn Tú để người hữu tâm nghe được, sẽ thật sự là di hoạ vô cùng
Thế gian Luyện khí sĩ trăm nhà đua tiếng, trong chư tử bách gia có Âm Dương gia sở trường điều tra khí vận, nghiệp chướng của người khác. Nhưng bản lĩnh như vậy gần như đều nhờ tu luyện mà thành, thi triển thần thông cũng là thuận theo tình thế, phải cẩn thận từng li từng tí giống như kéo tơ bóc kén
Phật gia càng giữ kín như bưng chuyện này, tránh còn không kịp
Chỉ có Binh gia là không kiêng nể gì nhất, luôn trong tư thế ai cũng dám giết, ai cũng có thể giết, nhưng những điều này đều chỉ là biểu hiện giả dối bề ngoài mà thôi, nhưng khuê nữ nhà mình thì khác, rất khác
Từ nhỏ nó đã có thể nhìn thấu lòng người, nhìn thấy thất tình lục dục và nhân quả báo ứng của bọn họ, tu vi tăng lên, nó thậm chí có thể trực tiếp chặt đứt nhân quả, một khi giết người, hậu quả càng không thể tưởng tượng
Chuyện này tuyệt đối không thể giải thích là do thân thể hỏa thần trời sinh
Nguyễn Cung chỉ biết là ở trong mắt con gái, sắc thái thế giới này không giống với người khác
Vì vậy mà Nguyễn Cung đã xem hết điển tịch quý giá của Phong Tuyết miếu, chỉ có một cách nói cổ xưa thất truyền đã lâu, có thể miễn cưỡng giải thích nguyên do
Trời sinh thần linh, gặp thời mà sinh
Cho nên trước kia Nguyễn Cung mới chủ động yêu cầu bị giáng chức để đến Ly Châu động thiên, ý đồ là trước khi Nguyễn Tú thật sự trưởng thành, giành lấy cho cô khoảng thời gian sáu mươi năm để che giấu thiên cơ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.