Những đại yêu có hồn phách vững chắc đã hóa thành hình người đứng trên mặt sông Thiết Phù kia chẳng biết tại sao lại hoảng hốt rút lui
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chiếc chuông đồng trong tay Chu Hà cũng theo đó ngừng lại, nhưng Chu Hà lo lắng những đại yêu đang nghiêng đi lại giữa ban ngày kia đã sử dụng thủ thuật che mắt gì đó, mới nói A Lương tiền bối tạm thời đừng vội đi về phía nam dọc theo dòng sông
Ông ta giơ chuông đồng có khắc chữ triện cổ xưa lên cao, liên tục di chuyển qua lại mặt sông Thiết Phù nơi hướng hạ du, nhanh chóng đảo qua khắp nơi, đề phòng có yêu ma nấp trong bóng tối đợi thời cơ hại người
Thế nên đám người Trần Bình An vốn đã thu dọn xong hành lý lại đứng yên tại chỗ, trơ mắt nhìn Chu Hà chạy lung tung giống như con ruồi mất đầu
Lý Hòe rất vui, Lâm Thủ Nhất đầy tò mò, còn Chu Lộc thì cảm thấy quá mất mặt, chỉ muốn lôi cha mình về, đừng chạy qua chạy lại làm trò cười cho người khác nữa
Nhưng rốt cuộc da mặt thiếu nữ vẫn còn mỏng cho nên không làm gì hết
Trần Bình An trong lúc vô tình phát hiện A Lương vẻ mặt bình tĩnh, không chút nào giống trước kia trêu chọc Chu Hà, sau khi nhìn thấy ánh mắt của Trần Bình An, A Lương tháo hồ lô rượu ra, cười hỏi: “Không uống thật à?”
Trần Bình An lắc đầu, A Lương liền quay đầu hỏi Lâm Thủ Nhất, “Tiểu tử, gặp yêu quái hiếm gặp, hơn nữa không phải chỉ một hai con, rất hiếm có dịp, có muốn uống hớp rượu cho đỡ kinh hãi hay không?”
Lâm Thủ Nhất không biết vì sao, nhắm chừng là lần đầu tiên trong đời gặp được yêu vật trong truyền thuyết, được mở rộng tầm mắt, trong lòng thiếu niên có chút động lòng, phá lệ gật đầu nói: “Uống một ngụm thử xem.”
A Lương liếc xéo Trần Bình An, cuối cùng khôi phục thái độ bình thường bất cần đời, “Nhìn người ta kìa, có lộc ăn, tiểu tử ngươi thì không nằm mà hưởng phúc.”
Lâm Thủ Nhất tiếp nhận hồ lô nhỏ màu bạc, ngửa đầu nhẹ nhàng nhấp một ngụm, trong tích tắc cả mặt đỏ bừng
Thiếu niên sống an nhàn sung sướng vốn làn da trắng nõn, vẻ mặt càng thêm hồng hào, thiếu niên vội vàng lấy lòng bàn tay che miệng lại, tránh không phun ra, yết hầu nóng bỏng, sau khi rượu vào bụng, lục phủ ngũ tạng đều như là đang bị thiêu đốt, cả người đều run lên, lần đầu tiên uống rượu đã bị ra oai phủ đầu, thiếu niên khốn đốn không chịu nổi, mắt thấy Lý Hòe ôm bụng cười to, Lâm Thủ Nhất có lòng tự trọng rất mạnh chợt khẽ cắn môi, muốn uống một ngụm nữa, nào ngờ A Lương đã đưa tay cầm lại chiếc hồ lô nhỏ, một tay nhẹ nhàng đè lại bả vai thiếu niên, cười tủm tỉm nói: “Uống rượu không mê rượu mới có thú vui, về sau mỗi ngày cho ngươi uống một ngụm, cam đoan trên đời này từ nay về sau sẽ có thêm một người tiêu dao quên sầu lo.”
Lý Hòe còn nhỏ nhưng tinh ranh, cười vạch trần A Lương, “Không nỡ cho Lâm Thủ Nhất uống nhiều thì cứ việc nói thẳng.”
A Lương rụt tay khỏi vai Lâm Thủ Nhất, thở dài, “Có thể không đau lòng sao, rượu này của ta lai lịch cực lớn, giá cực đắt, mấu chốt là có tiền mà không có chỗ mua
Lâm Thủ Nhất gặp may lắm đó.”
Lý Hòe thử hỏi: “Cho ta uống một ngụm?”
A Lương vội vàng cột hồ lô rượu ở bên hông, “Tuổi quá nhỏ, khí phủ chưa thành hình, không nên uống rượu mạnh, nếu không sẽ hỏng căn cốt của ngươi.”
Lý Hòe ngẩn người, lập tức nhảy cẫng lên chửi ầm lên: “A Lương
Con mẹ nó
Ta bữa cơm tất niên năm kia, ta đã có thể dùng đũa chấm trộm rượu để uống rồi, Đó là rượu trắng lợi hại nhất trấn nhỏ chúng ta, ngay cả cha ta cũng nói tửu lượng ta bằng hắn, ai chẳng biết cha ta là hán tử uống rượu dữ nhất trấn nhỏ, hơn nữa, bắt đầu từ mùa xuân năm trước, mỗi tháng ta đều bị cha ta ném vào trong thùng rượu thuốc ngâm, cúi đầu là có thể uống được rượu, bây giờ ông nói câu này với ta?”
A Lương "ối chà" một tiếng, sau đó liếc thằng nhóc khí thế hùng hổ, thầm nghĩ đúng là khó trách tuổi còn nhỏ mà vẫn có thể đuổi kịp bước chân của cả nhóm, bàn chân cũng không hề bị nổi mọng nước, rõ ràng sức khỏe còn mạnh hơn nhiều so với Lâm Thủ Nhất, chắc là nhờ rượu thuốc kia đã rèn luyện thể phách
A Lương lần đầu tiên nổi hứng cẩn thận đánh giá Lý Hòe, không nhìn không biết, vừa nhìn đã bị dọa nhảy dựng
Lại có người dùng thần thông võ học tương đối không tầm thường, cố ý che giấu đi khí tượng trong cơ thể đứa nhỏ này
Hôm nay A Lương muốn xem, tất nhiên đã không còn những thứ che mắt đó nữa, vì thế ở trong tầm nhìn của hán tử đội nón liền hiện ra một bộ bản đồ tình thế sơn thủy huyền diệu, bỏ đi da thịt, chỉ nhìn cảnh tượng khiếu huyệt toàn thân và khí huyết chạy đi, mơ hồ có khí tím nhạt bốc lên, sơn mạch khỏe mạnh hơn nữa vững chắc, thủy thế mãnh liệt mà lại vững vàng, cuối cùng ở trong một khiếu huyệt trăm sông hợp dòng, khí bốc lên như đầm lớn, không thể khinh thường
A Lương chậc chậc lấy làm kỳ lạ nói: “Thật không ngờ người cha vợ ta nhận vơ ven đường này rất không tầm thường nha
Lý Hòe, cha ngươi họ gì tên gì, nói không chừng bạn bè của ta bên này có quen biết đó.”
Lý Hòe đột nhiên trầm mặc, ủ rũ một mình đi ra xa, không muốn quan tâm A Lương
Lâm Thủ Nhất nhỏ giọng giải thích: “Cha Lý Hòe hắn tên là Lý Nhị, là lưu manh tửu quỷ có tiếng trấn nhỏ, quanh năm suốt tháng không làm việc đàng hoàng, trước kia ở học thục, Lý Hòe không ít lần vì cha hắn mà bị người ta cười nhạo, ngay từ đầu Lý Hòe còn cãi nhau với người ta, hình như cũng từng đánh nhau vài lần, về sau có lẽ cảm thấy cha mình thật sự không có tiền đồ, lâu ngày cũng không để ý nữa.”
A Lương buồn cười nói: “Thằng nhãi con đang ở trong phúc mà không biết phúc.”
Kẻ nói vô tình, người nghe có ý, Lâm Thủ Nhất lặng lẽ ghi nhớ
Ước chừng sau nửa canh giờ, Chu Hà rốt cuộc quay về, cười nói: “Trong phạm vi mười dặm, chuông đồng không có gì khác thường, chúng ta có thể xuất phát rồi.”
Lý Bảo Bình đưa bình nước qua, cười nói: “Chu thúc thúc vất vả rồi.”
Chu Hà nhận bình nước, tùy tiện đáp một câu, “Tiểu thư, đây vốn là bổn phận của thuộc hạ.”
Chu Lộc thấy vậy, ánh mắt tối đi, quay đầu nhìn về phía thác nước nơi sông Thiết Phù, cô cắn môi, lặng kẽ không lên tiếng
Tâm tư thiếu nữ, như đỉnh núi như sương mù, không thể đoán được
Trần Bình An nhìn chuông Chấn Yêu Linh trong tay Chu Hà không rời mắt
Trừ thanh kiếm có thể tự mình bay tới bay lui kia của Ninh cô nương, chuông đồng trong tay Chu Hà, là dạng pháp bảo thứ hai Trần Bình An tận mắt nhìn thấy khoảng cách gần, cho nên càng nhìn chăm chú hơn
Chu Hà không phải người keo kiệt, thoải mái giao chuông đồng cho thiếu niên, giải thích: “Là bảo bối trước khi rời nhà lão tổ tông ban cho, lão tổ tông nói vật ấy ở trong pháp bảo tiên gia, phẩm cấp không tính là cao, chỉ là mỗi khi có yêu mị tinh quái biến ảo hình người tới gần, chuông sẽ không gió tự vang, chấn động ra từng đợt thanh âm, khiến người ta không bị mị hoặc, cũng có công hiệu cảnh giới nhắc nhở
Lão tổ tông còn cười xưng từng đợt tiếng chuông đó có hiệu quả ngưng thần thanh tâm, nếu người tu hành lá gan lớn một chút, có thể cùng yêu vật ở cùng nhau, mượn tiếng chuông này tu dưỡng tâm tính
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là yêu vật làm hàng xóm không có ý đả thương người, đồng thời còn phải chịu được tiếng chuông không ngừng tập kích quấy rối, yêu vật tu vi cao, tính tình tốt như vậy sẽ không dễ tìm, cho nên lão tổ tông cũng chỉ xem đây là chuyện đùa mà thôi.”
Trần Bình An thật cẩn thận cầm lấy chuông đồng vào tay, Chu Hà dẫn ngựa sóng vai mà đi với hắn, “Cái lớn là chuông, cái nhỏ là linh, nếu là đồ vật tiên gia, phần lớn có tác dụng trừ tà hộ trạch
Gia đình dân chúng bình thường thích treo chuông gió ở dưới mái hiên, tất nhiên phần nhiều là trang trí, nếu như đặc biệt thỉnh về từ chùa miếu đạo quan, được kinh văn của bậc đại đức công cao bảo vệ, hẳn là quả thật có thể cản sát khí, giữ lại phúc đức.”
Chu Hà nhìn thấy thiếu trẻ tuổi khẽ lắc cái chuông đồng, mới cười ha ha nói: “Nếu không có yêu vật tới gần, hai quả chuông bên trong không dễ rung chuyển, cho nên không có tiếng chuông truyền ra, bằng không sẽ khiến chủ nhân cả ngày nghi thần nghi quỷ, chẳng phải là chịu khổ?”