A Lương cười tự giễu nói: “Có phải cảm thấy A Lương ta là ăn no rửng mỡ hay không
Hoặc là mặt người dạ quỷ, bụng đầy ý nghĩ xấu?”
Nhưng hắn không đợi Trần Bình An nói gì, rất nhanh thôi hắn đã tự hỏi tự đáp: “Ta nào có rảnh rỗi vậy chứ, A Lương ta là một đại nhân vật, phải bận rộn lắm đúng không.”
Trần Bình An gác hai chân lên ghế dài, lười biếng ngồi xếp bằng, hai tay chống cằm, hỏi: “A Lương, có phải bởi ta và Tề tiên sinh quen biết hay không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho nên ngươi mới sẽ quan tâm ta như vậy không?”
A Lương thu lại nét mặt cười cợt, trầm giọng nói: “Trên đường tu hành, dụ hoặc quá nhiều
Quyển "Đoạn Thủy Đại Nhai" kia của Lý Hòe, thiên phú tu đạo của Lâm Thủ Nhất, đều là có thể dùng để bán lấy tiền, đổi thành đá kê chân của Trần Bình An ngươi
Đệ tử của Tề Tĩnh Xuân, không nên thê thảm như thế
Nhất là Lý Bảo Bình, một tiểu cô nương tốt như vậy, ta vừa nghĩ đến nó bị tiểu sư thúc mình tín nhiệm làm tổn thương đến thấu tâm can, trái tim A Lương ta cũng sắp vỡ nát rồi.”
A Lương mới đứng đắn không bao lâu, rất nhanh đã lại lộ ra cái đuôi hồ ly, cười tủm tỉm nói: “Ài, chúng ta những lão nam nhân này, cái gì gia quốc tan vỡ, núi sông chìm xuống, đều gánh vác được, duy chỉ có không chịu nổi nhất là những cái đẹp nho nhỏ đó.”
Trần Bình An nhặt lên một viên mứt quả gần đó không bị A Lương đặt mông ngồi lên, hắn ăn từ từ, mơ hồ không rõ hỏi: “A Lương, ngươi bây giờ cảm thấy ta thế nào
Ngươi nếu cảm thấy ta không được, chi không ngươi tìm bằng hữu đưa Bảo Bình bọn họ đi Đại Tùy, được không
Thật ra không phải ta sợ chịu khổ, cái này thực sự không lừa ngươi, ta sợ Tề tiên sinh sẽ thất vọng, sợ ta không bảo vệ chu toàn được cho bọn Bảo Bình.”
A Lương cười mắng: “Tiểu tử ngươi đừng muốn chạy trốn hả, công việc này, thật đúng là chỉ ngươi thích hợp nhất, Tề Tĩnh Xuân cái khác không được, nhưng thật sự rất có mắt nhìn người, trừ phi đổi thành lão nhân tự mình dẫn bọn họ du học mới được..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không nói nới lão nhân hắn nữa, một kẻ nhát gan sợ phiền phức rùa đen rút đầu, tú tài nghèo kiết hủ lậu, nói tới thôi đã đầy một bụng cơn tức...”
A Lương đẩy đẩy cái nón, ngửa đầu nhìn, chậc chậc nói: “Úi chà, hoàng đế Đại Ly này trái lại cũng thú vị, lợi hại lợi hại
Thừa dịp còn có chút thời gian, tán gẫu với ngươi một chút những thứ vô dụng nhất, thuận tiện giải thích vì sao ta bằng lòng giành cả đống thời gian cho tiểu tử ngươi.”
A Lương cũng thôi không ngồi bắt chéo nữa, chuyển sang ngồi xếp bằng giống với Trần Bình An, đặt ngang đao trên đầu gối, chậm rãi nói: “Mặc kệ là tập võ hay luyện khí, trên đường tu hành, điều kiêng kị nhất là dây dưa không quyết, cho nên thuận theo bản tâm làm người xử thế, là một con đường tắt, nhưng cái khó là luôn nghĩ xem "tại sao"
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Binh gia tu sĩ là sẽ không ‘Lui một bước để nghĩ’, võ phu thế gian phần lớn khó thoát khỏi cách suy nghĩ cũ này, chỉ cảm thấy đi ngược dòng mà lên chính là dũng cảm tiến tới, so đấu chính dũng mãnh tinh tiến, một bước lên trời
Đạo gia thích tự hỏi, tự xét mình, Phật gia thích xem kiếp trước kiếp sau, Nho gia thích giảng quy củ vẽ nguyên tắc, Mặc gia tương đối kỳ quái, thích cứu tế thiên hạ, giảng hiệp nghĩa nhất, không thích nói nhiều về trường sinh
Tiểu thuyết gia, nói như rồng leo, làm như mèo mửa, ước mong mình có thể vẽ ra một thế giới trên giấy.”
“Thứ như lòng người, giòn như lưu ly, không chịu nổi người ta gõ đập
Tề Tĩnh Xuân là quân tử đã cổ hủ lại tự phụ, không muốn thử, vậy nên ta mới làm thay hắn
Liên quan đến văn mạch truyền thừa hương khói, sao có thể đùa được
Nếu Trần Bình An ngươi là gối thêu hoa, hoặc là kẻ không chịu nổi dụ hoặc, đến lúc đó làm sao
Tề Tĩnh Xuân chết rồi, nhưng A Lương ta còn sống, đến lúc đó Tề Tĩnh Xuân mắt không thấy tâm không phiền, còn ta không phải sẽ bị buồn nôn đến chết
Phải biết rằng có thể chịu khổ nhọc, cùng chống lại dụ hoặc, là hai việc hoàn toàn khác nhau.”
A Lương thở dài, nói: “Cái này đại khái xem như hoàng đế không vội mà thái giám nóng ruột?”
Trần Bình An nghiêm trang nói: “A Lương ngươi yên tâm, tuy ta thích tiền, nhưng ta chỉ thích tiền do hai tay ta kiếm được, tiền tài của người khác, cho dù rơi trên mặt đất, ta thấy, cũng sẽ chỉ tìm kiếm người mất của, tuyệt đối không đặt vào túi của mình.”
A Lương cười nói: “Không thể nói ngươi sai, nhưng nếu ngươi thực sự cần dùng gấp, có thể dùng trước, giải mối nguy khẩn cấp, món nợ này ghi tạc trong lòng là được, về sau khi có sức trả lại, trả lại nhiều hơn chút là được, hai bên đều vui
Đây mới là người tốt thật sự
Bằng không ngươi thật đúng là giữ chút tiền đó để bỏ đói chết chính mình?”
Trần Bình An hỏi: “Vậy làm sao để phán đoán ta đang cần gấp hay không?”
A Lương chỉ chỉ ngực mình, lại chỉ chỉ đầu mình, “Hai cửa ải này đều qua được rồi, số tiền đó có thể dùng.”
Mắt Trần Bình An sáng lên, có điều hiểu ra, dùng sức gật đầu nói: “A Lương tuy ngươi chưa từng đọc sách, nhưng xét cho cùng là người từng trải, đã đi rất nhiều
Ngươi vừa nói như vậy, ta đã nghĩ thông.”
A Lương day day mũi, “Sao cảm giác còn không bằng so với Lý Hòe nịnh hót.”
A Lương dựa vào lan can, nhìn về phía trăng đêm sáng tỏ ngoài hành lang, cảm khái nói: “Biết không, tính cách cổ hủ đó của ngươi, thật ra nếu đổi thành cách nói của người đọc sách bọn Tề Tĩnh Xuân, thì sẽ gọi là chính trực
Đúng, là chính trực thật, tâm và hành động kết hợp, chính của chính nhân quân tử, trực của thẳng đường mà đi.”
A Lương cười to, chỉ vào thiếu niên vẻ mặt ngơ ngác, “Ha ha, tiểu tử ngươi tự mình hiểu được những thứ này, chân đất, hơi tham tiền, quỷ keo kiệt
Nhưng chính là như thế này, ngươi rất giống rất giống lão già kia lúc trẻ tuổi, thật ra khi bằng tuổi ngươi, tính tình Tề Tĩnh Xuân thua xa ngươi, nhưng ngược lại hắn lại là tài lớn trưởng thành muộn được Ninh lão đầu công nhận, giống với ngươi, từ khi rất nhỏ đã nặng nề tâm tư, tính tình cũng tốt, gần giống với Bồ Tát nặn từ bùn, trời sinh là ngồi ở trên thần đàn...”
A Lương càng nói giọng càng thấp, chỉ là chợt cất cao, “Đương nhiên, A Lương ta tùy hứng quen rồi, không mấy thích phong cách này của ngươi, năm đó chính là vì loại cảm giác này, đã khiến ta từ chối thỉnh cầu của một thiếu niên, ừm, tên kia lớn xấp xỉ với ngươi bây giờ
Ta thường xuyên nghĩ lại, nếu lúc trước mang theo hắn cùng nhau hành tẩu giang hồ, có khi nào sẽ tốt hơn so với bây giờ hay không
Lúc ấy lời cuối cùng ta với thiếu niên kia chính là "Tin ta đi, ngươi đọc sách sẽ càng có tiền đồ hơn
Giang hồ nhỏ bé như vậy, có một mình A Lương ta là đủ rồi, nhưng biển sách không có bến bờ mà, cần gì đi theo phía sau A Lương hít bụi đường.”
Hán tử đội nón nhếch miệng, “Cho nên lần này đến Đại Ly, ta muốn tán gẫu với mấy người này
Ta muốn nói cho bọn họ biết, chuyện Tề Tĩnh Xuân không để ý, sẽ có người để ý.”
A Lương khó hiểu đưa tay tùy ý búng ngón tay
Trong tiệm sách ngõ nhỏ kia của phố Quan Thủy, công tử trẻ tuổi tự xưng Trùng Đạm giang Lý Cẩm, cái trán như bị búa tạ đập, cả người bay ngược ra ngoài, lao vào tường sách không nói, trực tiếp đâm lủng tường văng ra, đập vào cửa hàng cách vách, dọa tiểu nhị đang ngủ gà ngủ gật ở phía sau quầy sợ đến câm như hến.