Câu có cha sinh không có mẹ dưỡng của nữ nhân nọ, còn có câu muốn bắt đi Lý Bảo Bình làm nha hoàn cho nhà bà ta
Trần Bình An nhớ rất rõ ràng
Trần Bình An không phải người không ghi thù, đôi khi người khác có cử chỉ vô tâm xúc phạm tới mình, nếu có thể nhịn, Trần Bình An cũng nhịn mà cho qua, thật có chút thù muốn báo, chỉ cần một ngày không báo thù, như vậy hắn sống một trăm năm, có thể nhớ kỹ chín mươi sáu năm
A Lương từng cười hỏi, bốn năm còn lại bị ngươi ăn luôn rồi à
Thiếu niên trả lời rành mạch, trước bốn tuổi, ta có cha mẹ, lại không hiểu chuyện, có thể không tính
Trần Bình An lại như gió mát lao về phía trước, một cước đạp cả bà ta lẫn đứa nhỏ trong lòng cùng nhau lảo đảo ngã sấp xuống
Chỉ là so với hán tử mặc đồ đen kia, bà ta bị dọa sợ nhiều hơn là đau đớn
Trần Bình An lạnh lùng liếc đứa nhỏ ăn ngon mặc đẹp kia
Nam nhân trung niên chửi ầm lên: “Buồn cười, ngay cả phụ nữ trẻ con ngươi cũng không buông tha
Thằng ranh giặc cướp
Điên rồ
hả”
Trần Bình An đi về phía nam nhân, nói: “Chỉ cần là người, đến tuổi hiểu chuyện, thì phải nói đạo lý
Ta quản ngươi là lớn hay nhỏ, là nam hay nữ?”
Nam nhân nho sam lui từng bước, luôn đưa tay chỉ vào thiếu niên, run giọng uy hiếp: “Ta muốn trị ngươi tội nặng, cho ngươi ăn cơm tù cả đời!”
Ngay lúc này, lầu hai có người trầm giọng nói: “Thằng nhóc, thế này có chút quá đang, giáo huấn tên võ phu tùy tùng kia xong là được rồi, còn không mau mau thu tay lại, nếu tiếp tục không thuận theo không buông tha, dựa vào một chút bản lĩnh đã dám thị võ vi phạm lệnh cấm, lão phu tuy không phải người trong quan trường, nhưng muốn ngăn ngươi, giúp vị huyện lệnh đại nhân kia bắt ngươi về quy án, thật đúng là không khó.”
Trần Bình An nghe tiếng quay đầu nhìn lại, một vị lão giả áo dài màu xanh đứng ở lầu hai đầu thuyền, bên cạnh có một vị nam tử áo bào trắng đeo kiếm, đang nhắm mắt dưỡng thần
Trần Bình An thu hồi tầm mắt, nói với nam nhân tự xưng huyện lệnh đại nhân: “Xin lỗi bọn ta.”
Nam nhân sau khi mắt thấy có người bênh vực lẽ phải, vô hình trung dũng khí tăng hẳn lên, phẫn nộ nói: “Đừng mơ
Đến đất huyện Uyển Bình, bản quan muốn cho ngươi tên đạo tặc này kiến thức một phen luật pháp Đại Ly chúng ta!”
Trần Bình An hít sâu một hơi, “Xin lỗi đi!”
Nam nhân nho sam có chút nao núng, nhìn phía lầu hai bên kia, hô lớn: “Mong lão tiên sinh thấy việc nghĩa ra tay tương trợ, tại hạ sẽ khắc sâu trong lòng!”
Lão nhân đối với việc này không có biểu cảm gì, nhìn về phía bóng lưng Trần Bình An, “Thiếu niên, lão phu khuyên ngươi một câu cuối cùng, dừng bước, thu tay lại!”
Trần Bình An liếc mắt ra hiệu với Lâm Thủ Nhất đầu thuyền bên kia, tạm thời đừng hành động thiếu suy nghĩ, xoay người hỏi: “Lúc trước lão tiền bối đang làm cái gì?”
Lão nhân thản nhiên cười nói: “Tự nhiên là khoanh tay đứng nhìn
Đương nhiên, nếu là vị huyện lệnh đại nhân kia thực dám cường đoạt dân nữ, lão phu chắc chắn cũng sẽ ra tay ngăn trở.”
Trần Bình An lại hỏi: “Vậy bọn họ giết con lừa của chúng ta thì sao
Ông có ngăn cản không?”
Lão nhân bật cười nói: “Lão phu cũng không phải Bồ Tát sống cứu khổ cứu nạn, tất nhiên sẽ không ra tay cản lại, một con lừa mà thôi.”
Trần Bình An tiếp tục hỏi: “Vậy rốt cuộc là ai không có đạo lý đây?”
Lão nhân ngẩn người, phá lệ có chút do dự, “Đạo lý hả, đại khái vẫn là ở bên các ngươi đi, nhưng mà thằng nhãi, có đạo lý, không có nghĩa là có thể muốn làm gì thì làm.”
Trần Bình An cuối cùng nói: “Ta chỉ muốn bọn họ xin lỗi, đây là muốn làm gì thì làm sao
Lão tiên sinh, vậy đạo lý của chúng ta không giống nhau rồi.”
Lão nhân cười ha ha nói: “Vậy hôm nay lão phu thật đúng là muốn xem, rốt cuộc đạo lý của ngươi, có lớn hơn đạo lý của lão phu hay không.”
Trần Bình An thản nhiên buông cánh xuống gật gật đầu, cổ tay khẽ rung lên, một bàn tay khác chỉ về phía nam tử áo bào trắng đã mở mắt kia, “Dựa vào hắn đúng không?”
Lâm Thủ Nhất ngầm hiểu, môi khẽ động
Lão nhân đã sớm tức giận đầy mình, chỉ là trên mặt vẫn ý cười như thường, gật đầu nói: “Sao, không phục?”
Lão nhân cười quay đầu nhìn phía kiếm khách tùy tùng bên người, “Bạch Kình, thằng nhóc kia, có vẻ như cảm thấy nắm tay của mình càng có thể giảng đạo lý hơn, so với Linh Hư kiếm của ngươi.”
Kiếm khách áo bào trắng nhếch khóe miệng, toát lên nét khinh miệt châm chọc
Ngay lúc này, dị tượng nổi lên
Còn chưa chờ người trong nghề trên thuyền hiểu ra phân lượng của ba chữ “Linh Hư Kiếm”, kiếm khách áo bào trắng giống như kiếm tiên xuất thế, tựa như bị người ta bắt lấy cổ, từ đầu thuyền lầu hai bay ngang ra ngoài, vẽ ra một đường cong đẹp đẽ, cuối cùng cắm đầu rơi mạnh xuống Tú Hoa giang, bắn tung lên bọt nước thật lớn, sau đó qua rất lâu, cũng chưa thể trồi lên mặt nước, không rõ sống chết
Tên nam tử nho sam kia sợ tới mức muốn vỡ mật, nhìn phía thiếu niên đã ở cầu thang bên kia lên lầu, vội vàng mất bò mới lo làm chuồng, “Xin lỗi, ta sai rồi
Là bản quan sai lầm rồi!”
Trần Bình An tới bên cạnh lão nhân, đầu thuyền lầu hai chỉ còn lại có một lão nhân khuôn mặt run rẩy
Sau khi nhìn thấy thân hình thiếu niên, lão nhân nuốt nuốt nước bọt
Trần Bình An nhẹ nhàng hỏi: “Lão tiên sinh, ông đã sống một đống tuổi như vậy, theo lý thuyết phải hiểu được nhiều điều hơn ta, đạo lý của ông đều chạy vào bụng chó hết rồi sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão nhân đang muốn nói chuyện, lại như có một con cá to trắng nhảy ra khỏi Tú Hoa giang, thì ra là kiếm khách áo bào trắng bị ném trở về lầu hai thuyền lớn
Lão nhân khom lưng, muốn nói lại thôi
Thiếu niên đã xuống lầu rời đi
Nam nhân nho sam bảo mọi người trong nhà ngoan ngoãn đứng thẳng, lúc thiếu niên giày rơm đi qua, mỗi người đều tỏ vẻ nhận lỗi
Trần Bình An nói với nam nhân kia: “Được rồi
Nhưng ta biết thật ra trong lòng ngươi chỉ hận không thể giết sạch chúng ta.”
Nam nhân nho sam đầu gối mềm nhũn, hận không thể quỳ xuống với thiếu niên này
Trần Bình An không quan tâm bọn họ nữa
Trở lại đầu thuyền ngồi lại chỗ ban đầu
Lý Bảo Bình giơ ngón tay cái
Lâm Thủ Nhất vẫn tựa lưng vào vách trong lan can thuyền, sắc mặt bình tĩnh
Lý Hòe lòng tràn đầy áy náy, nắm chặt dây cương con lừa màu trắng, sợ lại gây phiền toái cho Trần Bình An
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An nghiêm túc suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng nói: “Về sau ta luyện quyền phải càng chịu khó hơn, tiếp đó chính là Lâm Thủ Nhất, nếu có thể, ngươi cũng đừng lười biếng.”
Lâm Thủ Nhất cười gật đầu, “Không cần ngươi nói.”
Lý Hòe nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, Trần Bình An.”
Trần Bình An ngẩng đầu, cười nói: “Chuyện cần xin lỗi thì ngươi đã xin lỗi rồi
Nếu bởi vì những phiền phức sau đó mới xin lỗi ta, vậy thì không cần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ cần ngươi không sai, thì đừng nhận sai, với ai cũng là như thế
Sau này trên đường đi tới Đại Tùy, chúng ta vẫn phải giống như hôm nay, không trêu chọc gây phiền toái, nhưng phiền toái tìm tới cửa, tuyệt đối đừng sợ phiền toái
Có làm được không, Lý Hòe?”
Lý Hòe lập tức lệ nóng lưng tròng, ưỡn ngực, “Ta làm được!”
Lý Hòe rất nhanh thôi đã nín khóc mỉm cười, “Trần Bình An, ngươi giỏi lắm nha, đánh nhau rất mạnh mẽ, hay là sau này ta cũng gọi ngươi là tiểu sư thúc nha.”