Sau khi rút đao ra khỏi vỏ, trước tiên nhẹ nhàng chấm nước lên đài Trảm Long đen bóng, Trần Bình An ngồi xổm bên suối bắt đầu chậm rãi mài đao, động tác chậm chạp, không vội không nóng nảy, như là đối xử với đồ sứ cống phẩm quý trọng mong manh nhất của trấn nhỏ
Trần Bình An thích chuyên tâm làm một việc, nhất là nếu có thể làm tốt, sẽ khiến thiếu niên cảm thấy cực kỳ vui vẻ
Tựa như mỗi lần đi đến đỉnh cao nhất có tầm nhìn trống trải, luyện tập đứng cọc kiếm lô, Trần Bình An sẽ cảm thấy thoải mái nhất, mỗi khi thu hồi tâm thần, sẽ thần thanh khí sảng, đồng thời lại có một chút tiếc nuối, hận không thể nghiên cứu tinh thâm, trong một lần đã thông suốt, một hơi học được toàn bộ những quyền chiêu phía sau của quyền phổ, để mình ra quyền càng thêm có kết cấu, càng thêm nhanh chóng mãnh liệt, có được loại khí thế như lúc A Lương rời khỏi dịch trạm Chẩm Đầu đội đất lao lên, hóa cầu vồng mà đi
Nhưng mỗi lúc như vậy, Trần Bình An sẽ yên lặng đi cọc, từng chút một đè nén cơn xao động này, tự nhủ bản thân đừng vội, phải tĩnh, cần phải tịnh tâm, tâm không ổn, chỉ biết cầu mau, sẽ giống như kéo phôi nung đồ gốm sứ, trái lại sẽ dễ dàng mắc lỗi, thất bại trong gang tấc
Thi thoảng cũng sẽ có lục đi cọc không tĩnh tâm được, vì thế Trần Bình An có lần đi xem bản đồ châu quận, trong lúc vô tình lật thấy ba phương thuốc cẩn thận cất giữ, chính là bút tích của vị đạo nhân trẻ tuổi họ Lục kia, Ninh cô nương nói những chữ này viết ra không có hương vị gì cả, giống cái gì Quán Các thể của người đọc sách, nhàm chán nhất
- Giải thích, Quán Các thể nghĩa là tên thể sách
Quán Các thể chỉ thể chữ thông dụng trường thi được hình thành bởi chế độ khoa cử, lấy đen như quạ, ngay ngắn, rõ ràng, lớn làm đặc điểm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hết giải thích
Nhưng bây giờ những lúc Trần Bình An không bận việc gì, sẽ lấy ra ba tờ giấy, xem chút, đọc chút, có thể tĩnh tâm được vài phần
Tiểu cô nương áo bông đỏ rửa mặt, từng lọn tóc dính ở trên trán
Đi bộ xa thời gian dài như vậy, tiểu cô nương phơi nắng đã đen đi rất nhiều, cho nên giờ phút này cái trán không có tóc che, hiện ra nước da trắng nõn nổi bật
Lý Bảo Bình thích nhìn tiểu sư thúc tập trung tinh thần mài đao, khi thanh đao hẹp di chuyển ở trên Trảm Long đài, giống như giữa trời đất chỉ còn lại có một mình tiểu sư thúc, cô bé nhìn hoài không chán
Đương nhiên, Trần Bình An khi đi đường luyện quyền, lúc che ở trước người cô bé, lúc dùng nắm tay giảng đạo lý với người ta, học chữ với bọn họ, vân vân, cô bé đều thích
Từ thích một chút đến rất thích, thích hơn, thích nhất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đương nhiên cũng có lúc không thích mấy, nhưng Lý Bảo Bình bình thường sẽ quên rất nhanh
Nhưng Lý Bảo Bình đột nhiên nghĩ đến dịch trạm Chẩm Đầu ở trấn Hồng Chúc, nghĩ đến phong thư mình gửi về nhà, tâm trạng tiểu cô nương có chút u ám
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Bình An phát hiện tiểu cô nương có điều khác thường, cười hỏi: “Làm sao vậy, có tâm sự à?”
Lý Bảo Bình thở dài, “Không biết trong nhà như thế nào, nhị ca xấu xa như vậy, sau này đại ca có bị nhị ca bắt nạt hay không.”
Trần Bình An nghiêm túc nói: “Tùy chuyện mà xét, sau này ta chắc chắn sẽ giáp mặt nhị ca ngươi để hỏi rõ ràng chuyện hắn xui khiến Chu Lộc giết ta, nhưng nói đi thì phải nói lại, nhị ca ngươi đối xử với muội muội cũng không tệ mà"
Lý Bảo Bình vẻ mặt đau khổ nói: “Tại sao Chu Lộc có thể như vậy chứ, sao có thể như vậy
Cô ta đã là võ nhân, còn có cha cô ta Chu Hà nữa, chỉ cần đi tới biên quân, người người tranh nhau thu nhận, sau này cô ta dựa vào bản thân đi tranh giành danh xưng cáo mệnh thân phận, rất khó sao
Vì sao nhị ca ta nói cái gì, cô ta cũng nghe theo vậy chứ?”
Trần Bình An lắc đầu nói: “Chuyện này ta cũng không hiểu.”
Lâm Thủ Nhất đứng ở cách đó không xa, sắc mặt âm trầm, "Thiên hạ rộn ràng, đều vì lợi đến; thiên hạ nhốn nháo, đều vì lợi đi
Lý Hòe hầm hừ nói: “Khỉ mốc, ta thấy Chu Lộc ngốc nghếch kia đã thích nhị ca ngươi rồi
Thiếu nữ mộng mơ, lòng xuân nảy mầm, lời hứa hẹn của ý trung nhân còn khó cưỡng hơn cáo mệnh phu nhân kia, cô ta đã động lòng rồi.”
Lâm Thủ Nhất cười lạnh nói: “Vậy thì cô ta thật sự là vừa ngu xuẩn vừa xấu xa, không có thuốc nào cứu được.”
Trần Bình An thở dài, nhìn ba người bên cạnh, nhớ tới phong cảnh ngõ Nê Bình ngõ Hạnh Hoa bên kia, gà bay chó sủa, lông gà vỏ tỏi, đàn bà chửi đổng, nói xấu sau lưng, không thiếu cái gì, hắn nói: “Các ngươi là người đọc sách, hiểu biết nhiều, lại là học trò mà Tề tiên sinh tận tay dạy dỗ, cho nên rất khác với chúng ta, thật ra như nơi ta sống, cho dù rất nhiều người cao tuổi không khác gì huyện lệnh và lão nhân trên thuyền kia, bọn họ không muốn nói lý, hoặc là chỉ muốn nói cái lý của mình.”
Trần Bình An dứt khoát không mài đao hẹp nữa, thu đao vào vỏ, có chút cảm khái, “Nhưng những người này, đừng xem bọn họ không phân rõ phải trái, thật sự có một số người sức lực mạnh mẽ, nung sứ đốt than có thể kiếm tiền nuôi gia đình, có một số người trồng hoa màu tốt hơn bất cứ ai khác, cho nên cuộc sống thật ra không tệ
Còn ví dụ như Mã bà bà chuyên đỡ đẻ cho người ta, thích đốt bà giả thần giả quỷ, con người rất tệ, nhưng con người xấu xa như vậy, lại đối xử cực kỳ tốt đối với cháu nội Mã Khổ Huyền của bà ta, chỉ hận không thể đem hết toàn bộ thứ tốt trên đời này cho cháu nội của mình.”
Trần Bình An cười nói: “Cho nên ta muốn đọc chút sách, hiểu được rốt cuộc là vì sao.”
Lý Bảo Bình đột nhiên đứng lên, chậm rãi bước đi thong thả ở bên cạnh suối nước, sắc mặt ngưng trọng
Cuối cùng tiểu cô nương áo bông đỏ này đột nhiên mở miệng nói: “Tiểu sư thúc, vấn đề lần trước người hỏi ở trên thuyền, ta vẫn luôn suy nghĩ, bây giờ ta cảm thấy đã hiểu được một chút rồi
Người có muốn nghe hay không?”
Trần Bình An nhịn cười, “Mới học được từ chỗ các ngươi cụm từ ‘rửa tai lắng nghe’, bây giờ vừa lúc dùng tới.”
Tiểu cô nương thở phì phì phồng má, cuối cùng hơi thầm oán nói: “Tiểu sư thúc!”
Trần Bình An vội vàng cười nói: “Ngươi nói đi nói đi.”
Tiểu cô nương còn chưa bắt đầu giảng đạo lý, đã lót đường phục bút tìm đường lui cho bản thân trước, “Có thể ta nói hơi rối một chút, nếu tiểu sư thúc cảm thấy không đúng, thì nghe xong rồi thôi, không cho phép chê cười ta.”
Trần Bình An lắc đầu nói: “Ở trên thuyền ta có thể giảng đạo lý với lão nhân lớn tuổi như vậy, vì sao ngươi lại không thể
Ngươi cứ việc nói, tiểu sư thúc dụng tâm lắng nghe.”
Lý Hòe bĩu môi, cầm con rối gỗ vẽ màu kia vung vẩy, như là đại tướng chỉ huy thiên quân vạn mã, “Nói đi, nói chuyện cãi nhau chưa bao giờ đau, đánh nhau mới đau.”
Trước tiên tiểu cô nương liệt kê ba quan niệm, có phần giống như phu tử dạy học khai sáng tông nghĩa, nêu rõ nội dung cốt lõi:
“Ta sắp giảng nhân nghĩa đạo đức, quy củ lệ làng, luật pháp vương triều.”