Thiếu nữ đột nhiên nở nụ cười, hỏi: "Tiên sinh dùng cái gì dạy ta, khuyên ta hướng thiện như thế nào
Nếu như ta nhớ không lầm, vị Chí thánh tiên sư của Nho gia các người, cùng với một trong số các Đạo tổ, đều từng đưa ra 'Hữu Giáo Vô Loại'
Nho sĩ lắc đầu nói: "Nói một vạn câu giáo huấn của thánh nhân với ngươi cũng vô dụng
- Giải thích, Hữu giáo vô loại là trích lời Khổng tử nói rằng: Dạy người, ta không phân biệt thứ hạng, giàu nghèo, thiện, ác, dở hay
Hết giải thích
Thiếu nữ nói chuyện với vị nho sĩ nhìn như rất bình thản ung dung, thực ra cả người giống như một cây cung đang căng, khóe mắt không ngừng quan sát bốn phía, tìm kiếm dấu vết để phá vỡ cục diện
Nho sĩ làm như không thấy điều này, cười lạnh nói: "Ta biết ngươi thật ra có phẫn nộ, oán hận, sát ý vô cùng vô tận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta cũng không phải là không dung ngoại tộc, chỉ là ngươi phải biết rằng, tùy ý nổi lòng trắc ẩn, thi hành cử chỉ từ bi, chưa bao giờ là giáo lý của tam giáo
"Thiếu gia nhà chúng ta thường hay nhắc tới, nói đạo lý với người đọc sách là chuyện vô nghĩa nhất
Thiếu nữ nhếch khóe miệng, nheo lại cặp mắt tròng vàng quỷ dị, "Hóa ra Tề tiên sinh thật sự là hồi quang phản chiếu, tất nhiên càng không dễ chọc so với lúc xưa..
Nho sĩ cười, "Đạo lý giảng không thông cũng không sao, thế nhưng chỉ cần Tề Tĩnh Xuân ta còn trên đời một ngày, còn có tư cách tọa trấn nơi đây một ngày, nghiệp chướng vong ân phụ nghĩa nhà ngươi, cũng đừng hòng dương nanh múa vuốt
Thiếu nữ đưa tay chỉ chỉ mình, cười hỏi: "Ta vong ân phụ nghĩa
Trung niên nho sĩ sắc mặt giận dữ nói: "Năm đó vào lúc ngươi suy yếu nhất, không thể không cúi đầu, chủ động ký kết khế ước cùng người, là ai đã cứu ngươi trong ngày tuyết lớn của ngõ Nê Bình?
Là ai qua nhiều năm như vậy, từng chút từng chút ăn mòn khí số còn sót lại của hắn?
Thiếu nữ cười nói: "Đói bụng, thì tìm đồ ăn, ăn cho no bụng, cái này không phải một chuyện quá đỗi bình thường sao
Hơn nữa, ngay lúc đầu hắn đã không có cơ duyên gì lớn, chết sớm đầu thai sớm, nói không chừng kiếp sau còn có chút hy vọng, nếu tùy ý để một lục bình không rễ như hắn ở lại trấn nhỏ, ha ha, vậy thì thật là…"
Nho sĩ vung tay áo, khẽ quát lên: "Im miệng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông nổi giận nói: "Đại đạo huyền diệu, thiên lý sáng tỏ, há có thể để ngươi một lời nói rõ?
Nhân sinh tự có mệnh số duyên pháp, ngươi có tư cách gì đưa ra lựa chọn thay người khác?
Trên đầu thiếu nữ, đột nhiên xuất hiện một bàn tay to màu vàng, khí thế uy nghiêm, như Phật Đà một chưởng hàng phục Thiên Ma, lại như Đạo Tổ một tay trấn áp tai hoạ, mạnh mẽ đặt trên đầu thiếu nữ, khiến cho cô trong nháy mắt quỳ xuống, cái trán đập mạnh xuống mặt đất
Tiếng dập đầu, rung động khắp nơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiếu nữ cúi đầu, hai tay chống trên mặt đất, giãy giụa đứng dậy, không nhìn rõ dung nhan của cô, chỉ nghe được tiếng cười xót xa: "Các người có thể bắt ta cúi đầu, nhưng ta tuyệt đối không nhận sai
Bàn tay màu vàng chứa đầy uy thế mạnh mẽ, kéo lấy đầu thiếu nữ, nhắc lên nhấn xuống một cái, lại một lần nữa dập đầu
Lần này âm thanh lớn như sấm mùa xuân
Nho sĩ trầm giọng nói: "Đừng quên
Một đường sinh cơ này, là các thánh nhân ban cho ngươi, chứ không phải là ngươi giành lấy mà có được
Bằng không đừng nói trấn áp ngươi ba ngàn năm, ba vạn năm thì có gì khó?
Thiếu nữ từ đầu đến cuối bị đè đầu khàn khàn nói, "Đại đạo chó má của các người, ta quyết không theo
Nho sĩ giơ cánh tay lên cao, bỗng nhiên vỗ vào khoảng không trước mặt, "Láo xược
Trấn cho ta
Từ giữa những tia sáng ở miệng giếng, hiện ra một ấn chương bạch ngọc, dài rộng hơn một trượng, ấn chương có khắc tám văn tự cổ, có những chỗ ngọc đã lên nước, màu đỏ đến mức hơi chói mắt, vô số lôi quang màu tím xoay quanh ấn chương, từng đợt rung động
Tề Tĩnh Xuân vừa ra lệnh một tiếng, thật có thể nói là ngôn xuất pháp tùy như trong truyền thuyết, ấn chương khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nện vào lưng thiếu nữ vốn đang quỳ trên mặt đất
Ấn chương khổng lồ ẩn chứa uy thế áp lực của Thiên Đạo này hình như không phải vật thật, không ép thiếu nữ phải nằm rạp xuống đất, mà cuốn theo sấm sét nhanh chóng khảm xuống mặt đất, rồi không còn tung tích, giống như mưa lớn tiếng sấm nhỏ
Thế nhưng trong nháy mắt sau đó, cả người thiếu nữ như là bị vật nặng đập nát xương cốt toàn thân, nằm trên mặt đất như một đống bùn nhão, thê thảm không gì sánh được
Dù vậy, thiếu nữ vẫn co năm ngón tay lại móc câu, dùng hết toàn lực, móng tay tựa như khắc chữ trên mặt đất
Tề Tĩnh Xuân mặt không cảm xúc, lạnh lùng nói: "Ba lần dập đầu, là muốn ngươi lần lượt lễ kính Thiên Địa
Thương Sinh
Đại Đạo
Thiếu nữ ánh mắt dại ra, không có đáp lại
Tề Tĩnh Xuân nhẹ nhàng vung tay áo, tán đi cỗ uy nghiêm khổng lồ khiến kẻ khác hít thở không thông kia, "Tề Tĩnh Xuân ta chẳng qua chỉ là một kẻ hủ nho môn đệ của thánh nhân thôi mà đã có thể ép ngươi dập đầu ba cái, sau này ngươi ra ngoài, ngang ngược muốn làm gì thì làm, thật sự không sợ gặp gỡ kẻ càng không nói đạo lý hơn so với ngươi, một ngón tay thôi sẽ nghiền nát ngươi
Tề Tĩnh Xuân thở dài, "Ngươi ở đây thật sự là bị trấn áp giam giữ, không được tự do, thế nhưng ngươi có nghĩ tới hay không, thế gian đâu có tự do tuyệt đối, Nho gia chí thánh ta chế định các loại lễ nghi, chẳng phải cũng đang vì vạn vật thương sinh mà giành lấy một loại tự do khác
Chỉ cần ngươi không vượt quá quy củ, không vi phạm quy định, chỉ cần tuân thủ nghiêm ngặt lễ tiết, sẽ có một ngày, trời đất bao la, nơi nào đi không được
Thiếu nữ ngẩng đầu, nhìn thẳng nho sĩ trung niên
Tề Tĩnh Xuân bước ra một bước
Trời đất khôi phục bình thường, ông và tỳ nữ Trĩ Khuê trở về ngõ Nê Bình, ánh mặt trời ấm áp, gió xuân ấm áp
Thiếu nữ liêu xiêu lảo đảo đứng lên, nụ cười trắng bệch, hơi lộ ra hàm răng cắn chặt, "Những gì hôm nay Tiên sinh giáo huấn, nô tỳ nhớ kỹ
Tề Tĩnh Xuân không nói gì, xoay người rời đi
Đột nhiên cô hỏi: "Cho dù ta vong ân phụ nghĩa đối với Trần Bình An, thế nhưng tiên sinh thân là môn sinh nổi tiếng của thánh nhân, vì sao lại khoanh tay đứng nhìn
Vì sao chỉ mắt xanh coi trọng đối với đệ tử Triệu Diêu và thiếu gia nhà tôi, đối với Trần Bình An thân thế bình thường thì lại không quan tâm
Cái này không phải như thương nhân buôn bán hay sao, nếu là đầu cơ kiếm lợi, thì tỉ mỉ tài bồi, đối với hàng hóa rẻ tiền, thì ứng phó qua loa, không quan tâm có thể bán được giá tốt hay không?”
Tề Tĩnh Xuân nở nụ cười, "Trời đất luôn vận chuyển, quân tử không ngừng vươn lên
Thiếu nữ ngơ ngác
Khi thân ảnh của nho sĩ trung niên biến mất cuối ngõ, thiếu nữ nhất thời hiện ra vẻ mặt khinh thường, xì mạnh một tiếng khinh miệt
Cô tập tễnh trở về sân nhà mình, lúc đi qua nhà Trần Bình An, cau mũi, nhíu mày, cảm thấy hơi mơ hồ
Chỉ vì đạo hạnh của tên nho sĩ chết tiệt kia sụp đổ, trấn nhỏ lập tức lộ ra thiên cơ khắp nơi, giống như một chiếc thuyền nhỏ thủng lỗ dột nước khắp nơi, bản thân cô như ốc còn không mang nổi mình ốc, càng cần phải cẩn thận mưu tính cho tương lai, nên cũng lười đi tính toán so đo
Khi nàng đẩy cửa sau ra, một con thằn lằn to, không biết từ góc nào chui ra, nhanh chóng bò đến bên chân cô, bị cô một cước đá bay.