Kiếm khách trẻ tuổi quay đầu nhìn về hướng nữ quỷ áo cưới nhẹ nhàng nói: “Sở phu nhân, có thể cho đi được không?”
Nữ quỷ áo cưới gật đầu nói: “Đại nhân đã lên tiếng, thiếp thân làm sao dám không tuân lời.”
Vị thủ vệ kinh thành thâm tàng bất lộ này, kiếm ra khỏi vỏ hơn tấc đã có thể đỡ kiếm thứ ba của Ngụy Tấn, phân lượng nặng bao nhiêu, trong lòng nữ quỷ áo cưới biết rõ, tóm lại tuyệt đối không phải người mà nàng ta có thể chống lại, cho dù là nàng ta ở thời kì đỉnh phong, được sơn thủy địa giới che chở, chỉ sợ cũng không có ý nghĩa gì
Huống chi nàng ta còn không được tính là cảnh giới thứ mười hàng thật giá thật, mà vị kiếm khách cổ quái xuất thân hào hiệp Mặc gia này, trời mới biết có thể đã là lục địa kiếm tiên cảnh giới thứ mười một giống như Ngụy Tấn hay không
Nàng ta thấy hơi căm tức, nheo mắt nhìn về phía các thiếu niên thiếu nữ kia, nếu không phải trong bọn họ có người làm hại mình không đốt được đèn lồng, lại thấy bộ dáng đáng ghét bọn họ xách tráp du học, sao nàng ta có thể lưu lạc đến tình cảnh thê thảm bây giờ, mình không chỉ trúng hai kiếm của kiếm tiên Ngụy Tấn mà thiếu chút nữa ngay cả chân núi nguồn nước cũng bị vị âm thần kia đánh hỏng rồi
Ngụy Tấn dắt màu trắng con lừa, cười hỏi với đoàn người Trần Bình An : “Vậy chúng ta xuất phát lên đường?”
Trần Bình An đương nhiên không có ý kiến
Đội ngũ du học có thêm một lục địa kiếm tiên, cứ như vậy chậm rãi rời khỏi
Lý Bảo Bình tới bên cạnh Trần Bình An, “Tiểu sư thúc.”
Trần Bình An nhẹ nhàng hỏi: “Làm sao vậy?”
Lý Bảo Bình cười hi hi, “Không có gì!”
Trần Bình An xoa đầu cô bé
Tiểu cô nương áo bông đỏ cùng Trần Bình An sóng vai mà đi, thật ra cô bé thấy hơi nhớ đại ca của mình
Nữ quỷ áo cưới vẫy tay một cái, tùy ý kéo thiếu niên chân thọt và tiểu cô nương mặt tròn ra khỏi vườn hoa, vứt ở bên cạnh lão đạo mù
Ở sau đó, khóe mắt nàng liếc một phương hướng, vừa vặn, nữ quỷ áo cưới nhìn thấy ánh mắt thiếu niên giày rơm kia quay đầu nhìn lại
Hai bên đối diện
Thiếu niên ánh mắt lạnh lùng
Trong nháy mắt, không biết tại sao nữ quỷ áo cưới có chút tim đập nhanh
Chỉ là nàng ta rất nhanh thôi đã cảm thấy hoang đường buồn cười, nhanh chóng thu hồi tầm mắt, không lãng phí thời gian với một thiếu niên bình thường nữa, nữ quỷ áo cưới không nghĩ ra mình vì sao sẽ nghi thần nghi quỷ như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó chờ nàng ta ma xui quỷ khiến nhìn lại một lần nữa, thiếu niên giày rơm đã đưa lưng về phía nàng chậm rãi rời đi, tự nhiên lại tụt lại ở cuối đội ngũ
Bốn họ lớn mười tộc lớn của Phố Phúc Lộc ngõ Đào Diệp, chỉ riêng việc tranh đoạt hơn ba mươi lò nung sứ rồng kia thôi, trăm ngàn năm qua đã tràn ngập lục đục lẫn nhau, không thiếu mùi máu tươi, chẳng qua bây giờ huyện thành Long Tuyền mở rộng cửa, không thể không đoàn kết với nhau, nhưng trong bóng tối, ai lại không âm thầm liên lạc cùng triều đình Đại Ly, cùng các thế lực tiên gia mua núi kia
Có những lời đồn, chuyện lạ bên ngoài truyền đến không được phố ngõ nơi đây xem là sự thật, ví dụ như Long Lân Phượng Lý thị, một trong bốn họ, sau khi tiên sinh của Lý Bảo Bình, vị sơn chủ thư viện Sơn Nhai kia hạ màn một cách ảm đạm, thì đã trở thành một câu chuyện cười
Trái lại, mấy người đọc sách thiếu niên bao gồm cả Triệu Diêu, những người trẻ tuổi thật sự có hy vọng trở thành thần tiên trên núi đó, mới là những nhân vật mà đại gia tộc của trấn nhỏ không dám khinh thường
Nhưng một trong hai con trai của gia chủ Lý thị, tiểu Lý tức Lý Bảo Châm, nghe nói ở kinh thành gặp được quý nhân, đặc biệt trở thành giám sinh của Quốc Tử Giám, đi theo danh sĩ đương triều Lưu Văn Hổ học tập Đại Lễ, từng gây ra một đợt sóng nho nhỏ ở trấn nhỏ
Về phần trưởng tử của Lý Hồng, trong ấn tượng của toàn bộ trưởng bối phố Phúc Lộc, thì hắn chính là con mọt sách đọc sách đọc tới ngu ngốc, mà ấu nữ Lý Bảo Bình, là con bé điên từ nhỏ đã không rời khỏi nhà
Ngoài ra, thì không có chỗ nào kỳ lạ, chỉ có Lý Bảo Châm, coi như có chút hy vọng làm vẻ vang cho họ tộc
Trong thư phòng Lý gia, một người trẻ tuổi vẻ mặt lạnh lùng, giao một phong thư đến từ kinh thành Đại Ly cho phụ thân Lý Hồng
Lý Hồng cười nói: “Bảo Châm và muội muội nó giống nhau, thà rằng gửi cho con là đại ca tụi nó, chứ không chịu gửi cho cha mẹ mình.”
Người trẻ tuổi cười cay đắng, nhẹ nhàng nói: “Những thứ viết trên thư, cha phải chuẩn bị tâm lý đó.”
Sắc mặt Lý Hồng trong tích tắc trở nên nghiêm trọng, sau khi rút lá thư ra, đọc sơ một lượt những lời hàn huyên ân cần thăm hỏi đoạn trước, càng về sau, ánh mắt càng âm trầm, nam nhân đứng dậy đốt một ngọn đèn, đặt ở trong dụng cụ rửa bút, từng chút một thiêu hủy phong thư nhà này, tro tàn chậm rãi rơi ở trong đồ rửa bút tinh xảo màu xanh mơ, nam nhân dùng hai chữ, để định luận điều con mình làm ra: “Càn quấy.”
Lý Hồng hỏi: “Việc này con thấy thế nào
Muốn nghe theo đề nghị của đệ đệ ngươi, nhờ bên huyện nha tước bỏ hộ tịch thấp hèn của cha con Chu Hà Chu Lộc đời đời đặt ở Lý gia chúng ta, nâng đỡ giúp bọn họ thành bình dân hay không?”
Nếu cha con Chu gia thành công sửa đổi hộ tịch, gạch đi hộ tịch thấp hèn tôi tớ Lý thị phố Phúc Lộc huyện Long Tuyền, có được thân phận bình dân, từ nay về sau con cháu không cần đời đời kiếp kiếp làm nô làm tỳ nữa, dùng cá chép vượt long môn cũng không đủ để hình dung sự đổi thay
Chẳng qua người gác cổng của tể tướng cũng là quan thất phẩm, bên nào nặng bên nào nhẹ, đều xem bản lãnh người thoát ly hộ tịch thấp hèn cao thấp, hạng người chỉ biết a dua, đương nhiên là dựa vào cây to sẽ càng thêm ổn thỏa, nếu có thực học, tất nhiên là tự lập môn hộ sẽ có tiền đồ hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người trẻ tuổi cười khổ nói: “Cha, cha đã có chủ ý rồi.”
Lý Hồng ngửa người ra sau, tựa lưng vào ghế ngồi, hai tay day huyệt Thái Dương, “Nhưng ta vẫn muốn nghe cách nghĩ của con
Một gia tộc, chung quy không thể mỗi người đều nghĩ tới phú quý cầu trong nguy hiểm.”
Người trẻ tuổi im lặng ngồi ở nơi đó, ánh mắt sáng ngời, “Chỗ thật sự khó giải quyết, là mặc kệ cha thiên vị một bên nào, đều sẽ khiến một người khác sinh ra ngăn cách đối với gia tộc, cho nên Bảo Châm lần này làm không đúng
Bảo Châm khư khư cố chấp, không giữ lại đường lui cho mình và gia tộc, càng không đúng
Làm như vậy, không phúc hậu, có lỗi với Trần Bình An thiếu niên ngõ Nê Bình kia, không đúng nhất.”
Ánh mắt Lý Hồng phức tạp nhìn đứa con trưởng này, “Bảo Châm tính tình thế nào, con là kẻ làm ca ca, há có thể không biết
Sớm biết là tình cảnh lưỡng nan xấu hổ như thế, vì sao lúc trước ngươi không theo nó cùng đi kinh thành?”
Người trẻ tuổi bất đắc dĩ nói: “Gia gia bế quan, Bảo Bình xa nhà, hơn nữa nay tình thế trấn nhỏ nghiêng trời lệch đất, chính là thời kì mấu chốt quyết định xu thế tương lai của các đại gia tộc, không cho phép Lý thị chúng ta làm bóng đen dưới đèn, con không yên tâm mà đi, cho dù phải đi, cũng cần chờ tình thế bên này rõ ràng
Nếu như thật sự không ổn, chuyện khoa cử cũng có thể gác lại một chút.”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]