Kiếm Lai

Chương 340:  Thư sinh đệ tử




Lâm Thủ Nhất cười hỏi: “Vậy món đồ nhỏ kẹp ở trong quyển sách Đoạn Thủy Đại Nhai kia thì sao?”

Lý Hòe lắc đầu nói: “Chúng nó
Ta không thích mấy.”

Lý Bảo Bình một lời nói toạc móng heo, “Là vì ngươi không thích đọc sách, do đó không nhìn thấy chúng nó, bởi vì ngươi phải mở trang sách ra trước.”

Lý Hòe trưng ra vẻ mặt ngươi nói cái gì ta chưa nghe hiểu
Trần Bình An ngẩng đầu nhìn ngọn Tam Chi sơn hơi cao nơi xa xa kia, hỏi: “Qua Tam Chi sơn rồi, đến chợ trong thành trấn, các ngươi có muốn mua gì không?”

Lý Bảo Bình nhảy nhót nói:

“Tiểu sư thúc, ta muốn mua một ít tạp thư, Tề tiên sinh nói chư tử bách gia ở ngoài nho gia, đều có kinh điển của mình, không ngại xem nhiều chút, tiên sinh từng nói Tha sơn chi thạch, khả dĩ công ngọc
Đá của núi khác, có thể mài ngọc xuất xứ từ Kinh thi, có nghĩa là những hòn đá của ngọn núi khác có thể dùng để mài giũa đồ ngọc
Ví việc lấy sự phê bình và giúp đỡ của người khác để sửa chữa những sai lầm của mình, có thể nâng cao bản thân hơn.“
Trần Bình An, nếu có thể, ta muốn mua một bộ cờ, rẻ nhất là được.”

“Lý Hòe ngươi thì sao?”

“Có thể cho ta tiền, không mua đồ được không
Ta muốn gom hết lại, mẫu thân ta từng dạy ta, trong túi có tiền mọi chuyện đều yên
Trần Bình An hỏi ngược lại: “Ngươi cảm thấy thế nào?”

Lý Hòe cười hê hê nói: “Không phải ta đang ôm tâm lý may mắn sao, nhỡ đâu Trần Bình An ngươi đột nhiên lương tâm trỗi dậy thì sao?”

Trần Bình An cười ha ha
Khuôn mặt đang cười của Lý Hòe nhất thời cứng ngắc, vội vàng nói sang chuyện khác, “Không phải lão đạo nhân đó muốn chúng ta đừng đi Tam Chi sơn khi trời tối sao?”

Lâm Thủ Nhất lắc đầu nói: “Ta và Trần Bình An, còn có âm thần tiền bối đã thương lượng rồi, nếu chúng ta đi vào ban đêm, lệ quỷ đó đi ra đả thương người, thì chúng ta sẽ trấn áp nó, lúc mới đầu âm thần tiền bối sẽ khoanh tay đứng nhìn, để ta ra tay trước, thử lấy Phù Lục và lôi pháp đánh lui địch, chủ yếu là để ta luyện tập lấy thêm đôi chút kinh nghiệm, nếu lệ quỷ trốn tránh không ra, vậy thì thôi, chúng ta cứ tiếp tục lên đường là được.”

Màn đêm buông xuống, đoàn người chậm rãi lên núi
Tam Chi sơn không cao, nhưng thế núi bằng phẳng, triền núi rất lớn, Trần Bình An còn cố ý đi đường vòng, trên núi có một bãi tha ma, một mảng lớn mộ phần không có hậu nhân đắp đất thêm cho, nhưng đương nhiên phần nhiều hơn vẫn là có con cháu tế điện phần mộ, thu dọn sạch sẽ, mộ phần được dựng bia, trên tấm bia có chữ viết, trước tấm bia còn rải rác một ít tiền giấy chưa cháy hết
Không đến một canh giờ đã vượt qua Tam Chi sơn, trừ gió đêm lạnh giá, không có bất cứ điều gì kỳ quái
Lâm Thủ Nhất có chút tiếc nuối, nhưng cũng sẽ không cưỡng cầu điều gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó, hành trình đi hướng ải Dã Phu biên cảnh Đại Ly càng thuận buồm xuôi gió hơn
Sau khi đi qua chợ của một trấn nhỏ, Lý Bảo Bình mua năm sáu quyển tạp thư, có sơn thủy du ký, có kinh điển Phật đạo, có bút ký của văn nhân
Lâm Thủ Nhất mua một bộ cờ, sau khi dạy Trần Bình An quy tắc chơi cần thì chỉ cần có thời gian rảnh thì sẽ thường xuyên đánh cờ
Lý Bảo Bình không ngồi lâu được, chỉ hận không thể một hơi đặt bảy tám quân cờ xuống  bàn cờ, còn luôn chê Lâm Thủ Nhất chơi cờ quá chậm
Về phần Lý Hòe thì đơn thuần là lười động não
Nhưng chơi cờ nhiều nhất với Lâm Thủ Nhất, lại chính là vị âm thần kia
Có lẽ khi ở trấn Hồng Chúc bên kia Lý Hòe đã tiêu gần mười lượng bạc mua một quyển sách vớ vẩn, nên lần này không mua gì hết
Tuy Trần Bình An cảm thấy hơi muốn luyện kiếm, nhưng trừ những lúc ngẫu nhiên lấy ra thanh kiếm gỗ hòe trong sọt, hắn cũng chưa thật sự bắt đầu luyện kiếm
Ở trong mắt Trần Bình An, việc cấp bách vẫn là cần luyện quyền cho thật tốt
Chờ tới khi nào cảm thấy có thể phân tâm làm việc, thì sẽ luyện kiếm
Biện pháp vận khí mà A Lương dạy, Trần Bình An đến bây giờ mới luyện được non nửa, đến lần dừng thứ sáu thì thật sự không đi nổi nữa
Tuy tạm thời không thể luyện kiếm, nhưng A Lương từng nói, Thập Bát Đình là thứ mà rất nhiều kiếm tu trải qua trăm cay ngàn đắng đúc kết ra, chăm chỉ luyện Thập Bát Đình, coi như là tạo cơ sở vững chắc cho tương lai luyện kiếm
Trần Bình An vừa nghĩ tới điều này liền cảm thấy đầy nhiệt huyết, cả người tràn đầy khí lực
Những lúc được rảnh rỗi, thiếu niên sẽ leo lên cành cây to trên đỉnh núi, hoặc là tới bên cạnh bờ sông lớn, hai tay bấm quyết, một mình đứng cọc, nhìn non nước yên lặng tu hành
Lúc có núi thì ngắm núi, lúc có nước thì nghe nước
Ngô Diên huyện lệnh Long Tuyền dẫn theo một vị văn bí thư lang tâm phúc, rời khỏi tòa nhà Lý thị ở phố Phúc Lộc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngô Diên mặc công phục quan phủ đi tới đi lui, đột nhiên đứng lò cò một chân, khom lưng cởi giày, đổ cát trong giày ra
Vị văn bí thư lang xuất thân gia đình quý tộc kia đã quá quen với những việc này nên không thấy quái lạ nữa, chỉ là hôm nay phố Phúc Lộc náo nhiệt hơn xa ngày xưa, người trẻ tuổi tạm thời vẫn là thân phận quan lại nhỏ, nên lập tức cố gắng hỗ trợ chủ quan che chắn đôi chút, đồng thời thấp giọng nói: “Lý Hồng kia lúc trước rõ ràng đã nhả ra, đồng ý sẽ đi đầu nhượng bộ trong chuyện mộ thần tiên, vì sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý, không sợ sẽ mang ấn tượng là kẻ đã rụt rè mà còn tham lam với đại nhân ngài sao
Ngô Diên sắc mặt mỏi mệt bất đắc dĩ nói: “Có lẽ là Lý Bảo Châm con trai thứ hai của Lý Hồng đã tạo được tiếng tăm ở kinh thành, nói không chừng đã kiếm được chỗ chống lưng, gửi thư mật về nhà, bảo Lý Hồng đừng hành động thiếu suy nghĩ vân vân
Hoặc chính là đứa con trưởng ru rú trong nhà kia đã nhắc nhở Lý Hồng lấy tĩnh chế động, chuyện này khó mà nói được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tóm lại, bây giờ kẻ gặp phiền toái là chúng ta, biết sao được, những sắp xếp ban đầu đều là dựa trên tiền đề tiên sinh nhà ta..
Ài, không nói không nói nữa, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, uống rượu đi, trước tiên làm hai vò Đào Hoa Xuân Thiêu rồi nói tiếp, ta mời khách, ngươi trả tiền, ghi sổ cho Phó công tử ngươi là được.”

Đối với chuyện vị thượng quan này mua chịu, văn bí thư lang họ Phó đã chết lặng, chỉ là tò mò hỏi: “Trên trấn nhỏ đều truyền rằng phố Phúc Lộc Lý gia hai con trai một con gái, từng được vị thầy bói nào đó ca ngợi là Long Lân Phượng?”

Ngô Diên day day khuôn mặt gầy yếu sắc mặt hơi tái, thuận miệng cười nói: “Thứ này ngươi cũng tin
Kinh thành Đại Ly chúng ta, muốn trở nên nổi bật, nhất là những kẻ xuất thân nhà nghèo người thường, đối với chuyện danh sĩ tạo dựng uy vọng, tích góp danh tiếng, ai không có chút tâm đắc độc đáo
Cho dù là hào phiệt, tốt đến đâu, cái gọi là ‘vàng son huy hoàng, rực rỡ muôn màu’ Phó gia các ngươi, trong đó có thành phần nói khoác hay không, người ngoài không biết, trong lòng Phó Ngọc ngươi không biết?”

Phó Ngọc bị lột trần thở phì phì nói: “Ngô đại nhân ngươi không biết xấu hổ hay sao mà còn nói Phó gia chúng ta?”

Tâm trạng Ngô Diên chuyển biến tốt hơn, cười ha ha, vỗ vỗ bả vai bạn tốt tâm phúc, “Hai ta cùng một giuộc, cấu kết với nhau làm việc xấu.”

Phó Ngọc cười lên theo, “Cùng chung chí hướng, ý hợp tâm đầu, có phải dễ nghe một chút hay không?”

Ngô Diên cười mắng: “Còn làm kiêu phải không
Làm ngụy quân tử mệt lắm, làm chân tiểu nhân mới thống khoái.”

Phó Ngọc lắc đầu tiếc hận nói: “Ngô đại nhân lời này nói thật gặp sao hay vậy rồi.”

Ngô Diên than thở một tiếng, nói sang chuyện khác, “Ta thấy hơi nhớ thê tử nha.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.