Kiếm Lai

Chương 342:  Thư sinh đệ tử




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phó Ngọc đầu tiên là ngạc nhiên, nhưng rất nhanh sau đó vẻ mặt thay đổi kịch liệt, đưa tay dùng sức bắt lấy cánh tay Ngô Diên, thấp giọng nói: “Ngô Diên
Câu này, tuyệt đối không thể nói với tiên sinh nhà ngươi, tuyệt đối không thể
Ngươi không phải luyện khí sĩ, không phải người tu hành, không hiểu được đại đạo tranh đấu tàn khốc, một câu nói vô tâm, một cử chỉ vô tâm, sẽ có thể rước lấy họa sát thân!”

Ngô Diên vỗ vỗ mu bàn tay Phó Ngọc, khàn khàn cười nói: “Đương nhiên ta không có lá gan này, hơn nữa với học thức tài trí của vị tiên sinh kia của ta, có thể vốn dĩ chính là ta đã sai, suy nghĩ nông cạn rồi, tiên sinh chắc chắn sẽ không để tâm chút suy tưởng đó của ta.”

Phó Ngọc buông tay ra, “Ngươi tuyệt đối đừng nói lỡ miệng, ta không hy vọng ngày nào đó ngươi sẽ giống như Tống Dục Chương, ngơ ngơ ngác ngác bị..”

Phó Ngọc không nói thêm gì nữa, nói nhiều nhất định có sai sót
Ngô Diên nói sang chuyện khác, “Nếu sau này ta đi lầm đường, mặc kệ là lúc nào, Ngô Diên ta làm quan lớn bao nhiêu, Phó Ngọc, ngươi nhớ rõ nhất định phải giáp mặt mắng ta, tốt nhất là mắng cho ta tỉnh lại.”

“Yên tâm, đến lúc đó ta bảo đảm không nói hai lời, thưởng cho Ngô Thượng thư một quả đấm.”

“Lục bộ Thượng thư sao, chính nhị phẩm mà thôi, hơi nhỏ, hơi nhỏ.”

“Không nhỏ, ngươi nghĩ đi, chờ Đại Ly ta chiếm nửa giang sơn Bảo Bình châu này, chức Lục bộ Thượng thư còn nhỏ sao
Ta thấy Thị lang đã rất lớn rồi
Dù sao cũng phải nói rõ trước, Ngô đại nhân, con người ta trừ việc có thể đưa ra một vài chủ ý nho nhỏ, thì chỉ giỏi biết mưu mà không giỏi quyết đoán, cho nên đời này coi như chắc chắn sẽ đi theo ngươi, về sau ngươi làm Thượng Thư, cho ta chức Thị Lang, như thế nào?”

Hai người đọc sách đã ở quan trường, cười đi trở về biệt thự nha môn
Trong phủ đệ Lý gia, có vị người đọc sách áo sam xanh một lần nữa cầm lấy sách vở, mỉm cười nói: “Về chuyện công lao sự nghiệp, Ngô Diên ngươi suy nghĩ không sai, nhưng quả thật là suy nghĩ nông cạn rồi.”

Trấn nhỏ càng ngày càng phồn hoa náo nhiệt
Thiếu niên Thôi Sàm trừ mỗi ngày đi đến học thục hoang phế đọc sách, bình thường vẫn ở nhà cũ của Viên thị, mỗi ngày mang ra một cái ghế dựa, ngồi ở bên cạnh cái giếng trời tàng phong tụ thủy kia, thường xuyên một khi ngây người là một hai canh giờ
Thi thoảng hắn ta cũng đi tới học thục mới tinh do Trần thị Long Vĩ khê xây dựng dạo chơi một chút, chuồn chuồn lướt nước, rất nhanh thôi sẽ rời khỏi
Ngô Diên huyện lệnh huyện Long Tuyền, đã chính thức từ chức Đốc tạo quan nơi lò nung gốm sứ, nghe nói người tiếp nhận chức vụ là một vị trẻ tuổi tuấn ngạn Thượng trụ quốc Tào thị, mà Tào thị và Viên thị nhạc phụ tương lai Ngô Diên, là đối thủ một mất một còn có tiếng của triều đình Đại Ly, có thể một lời không hợp đã đánh nhau to ở đủ mọi hoàn cảnh rồi, ở nội đình cung đình, khi các hoàng tử công khanh tụ họp, hai vị Thượng trụ quốc quyền cao chức trọng chỉ vào mũi mắng nhau là chuyện bình thường như cơm bữa, đối với việc này hoàng đế bệ hạ phần nhiều là lựa lời khuyên bảo, có một số thời điểm thật sự tức giận, sẽ bảo hai vị công huân đại lão cút về nhà mà cãi nhau, dù sao hai nhà bắt đầu từ thời tổ tiên đã là hàng xóm, nghe nói trẻ con hai nhà, từ nhỏ đã học được cách ném đủ thứ đồ vật về hướng nhà hàng xóm cách một bức tường, ngươi ném gạch ta ném cục bùn, có qua có lại
Lần này Ngô Diên tới nhà, là khiêm tốn thỉnh giáo tiên sinh: “Tiên sinh, bên phía triều đình Lại bộ, tình trạng vẫn luôn là Tào gia nắm giữ, có phải thừa dịp ta chưa thể tháo gỡ cục diện, nên chuẩn bị điều học trò về kinh thành, đến một nha môn vắng vẻ ngồi ghế lạnh mấy năm?”

“Không phải.”

Thôi Sàm vẫn thoải mái tự tại ngồi ở cái ghế lớn đó, lạnh nhạt nói: “Tào Tễ gia thế như thế nào
Năng lực ra sao?”

Ngô Diên cười khổ nói: “Gia thế hơn xa ta, năng lực cũng không hề tầm thường.”

“Đánh lôi đài với người như vậy, không phải vừa lúc để chứng minh Ngô Diên ngươi vẫn có chút sức nặng sao
Huống chi ngươi mới là huyện lệnh Long Tuyền, Tào Tễ chỉ là Đốc tạo quan lò nung sứ, hôm nay một lần nữa xoá bỏ lệnh cấm cho lò nung, chẳng qua là kết thúc một vài thứ liên quan tới sứ bản mạng mà thôi, không nghiêm trọng như ngươi nghĩ đâu.”

Thiếu niên quốc sư mi tâm có nốt ruồi đỏ nhìn cái giếng trời đó, “Tào thị đương nhiên muốn để Tào Tễ giẫm lên ngươi mà leo lên, bây giờ chỉ có thể xem ngươi có bản lãnh trở thành chướng ngại vật của Tào Tễ ở quan trường hay không
Nếu không ngăn được, Viên thị còn bằng lòng gả con gái cho ngươi hay không sẽ khó mà nói được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu ngươi ngăn cản được Tào Tễ được Tào thị gửi gắm kỳ vọng cao, nói không chừng Viên thị sẽ cầu xin ngươi cưới cô gái kia.”

Thôi Sàm liếc Ngô Diên, “Bệ hạ dùng người, thân sơ khác biệt là điều khó tránh khỏi, luôn luôn ưu tiên khi đối đãi con cháu của bậc công huân, nhưng xét đến cùng, cuối cùng vẫn phải xem bản lãnh thật sự của mỗi người các ngươi.”

Ngô Diên cười nói: “Nghe xong lời tiên sinh khuyên, tâm trạng đệ tử đã tốt hơn nhiều.”

Thôi Sàm cười lạnh nói: “Tâm trạng tiểu tử ngươi đã tốt hơn nhiều, bản thân tiên sinh ta làm sao bây giờ?”

Ngô Diên giả câm vờ điếc, kiên quyết không mở miệng
Thôi Sàm không hiểu từ đâu đột nhiên nói một câu, “Chuyện Nguyễn Tú con gái duy nhất của Nguyễn sư xung đột với người ngoài, ngươi có ý gì hay không?”

Ngô Diên ngẫm nghĩ đôi chút sau đó nhanh chóng trả lời: “Nguyễn Tú tuy ra tay hơi nặng một chút, nhưng dù sao cũng là tên ngu ngốc tự xưng là phong lưu kia quấn lấy trước, nàng ấy đã nhắc nhở mấy lần, không hợp tình, nhưng hợp lý, không bắt bẻ được gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Huống chi lúc trước cha nàng Nguyễn Cung đã mạnh tay giết cho bầu trời Ly Châu động thiên mây đen u ám, về sau không có tu sĩ dám vượt qua quy củ, có cha thế nào thì có con gái thế đó mà thôi...”

Thôi Sàm có chút mất kiên nhẫn, đại khái là ghét bỏ đệ tử này quá ngu ngốc, triệt để nói chuỗi dài, “Ngô đại nhân của ta, làm phiền ngươi đi cẩn thận điều tra một chút, vì sao tên ngu ngốc kia lại rảnh rỗi thoải mái đi dạo khắp nơi, lại vừa lúc đi ngang qua cửa hàng nhỏ ngõ Kỵ Long chỗ Nguyễn Tú, lại vừa vặn tuyệt nhiên không biết thân phận cô ta, ở ngay thời khắc gia tộc mua đỉnh núi, cần giao hảo với Đại Ly, lại không biết nặng nhẹ như thế, nếu nói một hai cái trùng hợp là trùng hợp, nhiều sự trùng hợp như thế, ngươi không thấy kỳ lạ
Trên đời nam nhân vừa ngu vừa háo sắc có rất nhiều, nhưng một người trẻ tuổi có tư cách thay thế gia tộc lộ diện ở đây, hơn nữa tư chất tu hành của bản thân cũng rất tốt, sẽ liên tục gặp vận xui xẻo như vậy?”

Thiếu niên nói khôi hài thú vị, nhưng Ngô Diên nghe mà vẻ mặt ngưng trọng, tâm trạng tuyệt đối không hề thoải mái
Nói xong lời cuối cùng, thiếu niên lại bắt đầu hối hận, hai tay day mạnh gò má mình, “Thực sự nói tới, so với tên háo sắc đó ta còn thảm hại hơn, nhưng ta là thật sự không gặp vận may
Ngô Diên, hay là ngươi chường mặt qua đây, để tiên sinh tát mấy cái trút giận, thế nào?”

Ngô Diên không ngốc, rõ ràng như vậy là chịu đòn vô ích, “Tiên sinh, ta thấy hay là thôi đi.”

Thiếu niên tức giận nói: “Một ngày làm thầy cả đời là cha đó, tiểu tử ngươi tính tình giống ta, quá nửa cũng là loại khinh sư diệt tổ
Đợi công việc huyện Long Tuyền xong xuôi rồi, ngươi tranh thủ thời gian đi kinh thành một chuyến, theo ta..
Theo ‘ta’ kia, tiếp tục thương lượng chuyện xây dựng thư viện ở Phi Vân sơn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.