Kiếm Lai

Chương 343: Thư sinh đệ tử (4)




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngô Diên gật gật đầu, nhìn vẻ mặt không lộ ra chút thay đổi nào
Thiếu niên phất tay đuổi người, “Đi làm việc của ngươi đi.”

Ngô Diên đứng dậy cáo từ
Căn nhà cũ này của Viên thị, trừ thiếu niên trầm mặc khuôn mặt xinh xẻo kia, sau khi Ngô Diên bí mật lên đường một chuyến, mang về cho ân sư Thôi Sàm một thiếu niên tù phạm tên là Hạ Dư Lộc, mười bốn tuổi, dáng người cao dong dỏng, không thua thanh niên trai tráng, mặt như quan ngọc, ngọc thụ lâm phong, là túi da tốt hạng đầu
Không biết vì sao, Thôi Sàm bảo hắn đổi tên thành Vu Lộc, thiếu niên cho dù cực kỳ không muốn nhưng cũng chỉ có thể im lặng tiếp nhận
Thiếu niên cao lớn đổi tên thành Vu Lộc, có lẽ đã thoát thân từ trong cực khổ nước sôi lửa bỏn, cũng có thể là trời sinh tính tình cởi mở, không có việc gì thì sẽ quét tước căn nhà tổ này của Viên thị, từ lầu một đến lầu hai, cuối cùng thậm chí leo lên nóc nhà để sửa chữa lại những viên ngói cũ, nếu không phải Thôi Sàm ghét thiếu niên ồn ào, quát hắn tới trước mặt để mắng to một trận, nhắm chừng thiếu niên này còn định quét vôi luôn cho cả vách tường nhà cũ
Bát đĩa bình hoa trong nhà, toàn bộ được Vu Lộc lau chùi tới mức không dính một hạt bụi nhỏ, Ngô Diên mỗi lần tới nhà bái phỏng ân sư, đều có thể nhìn thấy Vu Lộc đang bận việc lặt vặt, sau khi nhìn thấy mình, trừ mỉm cười, thì sẽ đứng ở xa xa, ôm chổi, bắt đầu kiên nhẫn chờ đợi mình rời đi, sau khi lễ phép tiễn khách, thiếu niên sẽ bắt đầu làm dọn dẹp dấu chân, chà lau ghế dựa… các loại việc của người hầu
Thiếu niên vui vẻ trong công việc, làm Ngô Diên nghĩ mãi không hiểu được, thiếu niên này hẳn sẽ không là nước mất nhà tan, cả tộc trở thành tiện dân tù phạm, cho nên kích thích quá lớn, dẫn tới đầu óc có chút bất bình thường chứ
Sau khi Vu Lộc thích ứng cuộc sống nhà cũ thanh tịnh lại bận rộn, trong tay áo Thôi Sàm có thêm một phong thư mật, lại lặng yên mang theo một người xa lạ trở lại tòa nhà, là một thiếu nữ dáng người thon thả khuôn mặt lại ngăm đen, nhan sắc chỉ có thể tính là dưới trung bình, suốt ngày đều vẻ mặt cứng ngắc, chỉ có đôi mắt kia coi như thanh tú
Cho dù là đối mặt quốc sư Đại Ly, vẻ mặt nàng ấy vẫn không chút thay đổi, không sợ hãi cũng không lấy lòng, điều này làm Vu Lộc sinh lòng bội phục, nghe nói nàng cũng là con cháu của di dân tù phạm, liền muốn ân cần thân thiện một chút với nàng, chỉ tiếc thiếu nữ hờ hững đối với hắn, làm việc nhà lại tay chận vụng về, đầy sai sót, đánh vỡ bát đĩa không phải một lần hai lần, cuối cùng Vu Lộc thật sự là không thể chịu đựng được, bảo nàng ngồi nghỉ ngơi, toàn bộ công việc lớn nhỏ do một mình hắn xử lý, mua rau vo gạo, xuống bếp nấu cơm, đến giặt áo bào, nàng thì lại không chút khách khí, mỗi ngày tùy tiện ngồi ở trên ghế, còn giống chủ nhân hơn so với chủ nhân Thôi Sàm
Ý tốt của Vu Lộc, thiếu nữ tựa như cũng không cảm kích, mắt cũng không thèm nhìn thẳng thiếu niên, ngược lại ngẫu nhiên khóe mắt thoáng nhìn, trong đôi mắt khuôn mặt bình thường kia sẽ lộ ra ý tứ châm chọc thoang thoảng
Thôi Sàm vỗ tay thật mạnh, “Ba người đều lại đây.”

Thiếu niên cao lớn ngọc thụ lâm phong Vu Lộc, thiếu nữ dáng người cực chuẩn, thiếu niên dung mạo tinh xảo không tỳ vết, đứng ở trước mặt Thôi Sàm
Thôi Sàm nghiêng đầu, nhìn về phía ba người, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở trên thân thiếu niên cao lớn, “Vu Lộc, ngay từ đầu ngươi chính là quân cờ ta tranh thủ được, về phần ngươi, ngươi là vật mà vị nương nương kia quyết chí phải đạt được, nhưng hôm nay nàng ta thất thế, kết cục có phần thê lương, bị đuổi đến Trường Xuân cung tu tâm dưỡng tính
"Ta" kia đang ở kinh thành Đại Ly, sau khi nắm giữ Lục Trúc Đình, mới thuận thế nhờ gần quan được lộc, đem ngươi đưa đến nơi này của ta, xem như đưa ngươi ra khỏi hố lửa, ngươi nên cảm tạ ta mới đúng
Dựa theo phong cách làm việc nhất quán tận dụng mọi thứ hết chức năng của vị nương nương kia, ngươi rơi vào trong tay nàng, tương lai kết cục chưa chắc có thể tốt hơn Dương Hoa kia.”

Thôi Sàm dời tầm mắt, nhìn về phía thiếu nữ kia, “Sau này ngươi định dùng họ gì tên gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hay là học Vu Lộc, dứt khoát sửa lại toàn bộ?”

Giọng thiếu nữ dịu dàng nói: “Quốc sư đại nhân, ta chỉ cần vẫn giữ họ Tạ là được.”

Thôi Sàm nghĩ một chút, cười ha ha nói: “Ồ
Vậy chi bằng họ Tạ tên Tạ là được, tên này chiếm tiện nghi bao nhiêu chứ, Tạ Tạ, ngươi còn không cảm tạ ta?”

Thiếu nữ vẫn như cũ mặt không biểu cảm, nhưng trong đôi mắt đã bốc lên lửa giận, bất luận thiếu nữ hết sức che giấu như thế nào, cũng không thể che giấu được
Thôi Sàm thương cảm nói: “Về sau ta cũng không mang tên Thôi Sàm nữa, nếu các ngươi thích, cứ gọi ta Thôi Đông Sơn đi, hoặc gọi ta là công tử cũng được.”

Khuôn mặt Thôi Sàm tràn đầy nản lòng thoái chí, “Vu Lộc, Tạ Tạ, các ngươi thu dọn hành lý một phen, ngày mai chúng ta sẽ lên đường, theo dịch lộ xuôi nam đi tới ải Dã Phu nơi biên cảnh.”

Hai người đều không nghi ngờ gì
Thôi Sàm nhìn thấy thiếu niên tinh xảo kia vẻ mặt chờ mong, “Ngươi à, cứ ở lại chỗ này đi, hoặc là đi tới học thục Trần thị đọc sách cũng được, tùy ngươi chọn.”

Thiếu niên đầy bụng tủi thân oan ức, vừa muốn to gan khẩn cầu đi cùng, Thôi Sàm đã trợn mắt, “Cút đi!”

Thiếu niên bị dọa giật mình, bước nhanh rời khỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thôi Sàm đứng lên, đi đến một gian thư phòng nhỏ của lầu hai, bắt đầu cầm bút viết thư
Lưu loát gần vạn chữ
“Lợi bất cập hại, triều đình Đại Ly quá mức tôn sùng văn nhân, khiến rất nhiều hạng người mua danh chuộc tiếng, lấy thơ ca làm đường tắt cho con đường làm quan, xem đó là nước cờ đầu tiến vào quan trường
Phải sửa lại bầu không khí kinh thành Đại Ly hôm nay, tuyệt đối không thể để công khanh cả triều đến người buôn bán nhỏ, phong cách học tập nông cạn chỉ biết tôn trọng thơ hay chữ đẹp, phải trọng kinh nghĩa, trọng thời vụ, trọng thực tế, phải nắm bắt chặt chẽ hai chữ sự công tức là công lao sự nghiệp, cho dù Đại Ly Tống thị thay đổi triều đại, mặc kệ ai ngồi ghế rồng, đều không thể vứt bỏ gốc rễ để ngươi và ta thành tựu đại đạo này
“Chỉ là hám đại tồi kiên, từ từ đồ chi, mới là lẽ phải.”

Hám đại tồi kiên: dịch theo ý nghĩa mặt chữ là lay động cái to lớn, phá hủy cái vững chắc;
Từ từ đồ chi: mưu tính cho lâu dài, đại ý Muốn lật đổ thế lực lớn không thể nóng vội, phải từ từ mưu đồ từng bước mới thành công
“Cần phải nắm ở trong tay Quốc Tử Giám, từ lúc thích hợp có thể thu lại sự sắp đặt của Khâm Thiên Giám, tới đổi thành triệt để khống chế đối với Quốc Tử Giám.”

Viết đến những dòng cuối cùng, Thôi Sàm đột nhiên ném mạnh bút xuống đất, “Hôm nay viết những thứ này có ích lợi gì chứ, ta cũng không phải ta nữa
Ngươi, cái gã đứng nói chuyện không đau lưng đó còn có mặt mũi bảo ta ‘Tạm không liên hệ, tự mình bảo trọng’, trái lại ngươi đem gia sản chia một nửa cho ta đi, không hổ là lão Thôi Sàm, vắt cổ chày ra nước mà
Ngươi ở kinh thành hưởng phúc, lão tử lại phải đi làm đệ tử học sinh cho người ta, lão thiên gia sao người không trực tiếp cho sét đánh chết ta đi...”

Thiếu niên mi tâm có một nốt ruồi son khóc lớn, đau lòng muốn chết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.