Kiếm Lai

Chương 375: Bách Quái (Hạ) (4)




Nhưng thiếu niên lại nói: “Nhưng vận khí các ngươi cũng có chỗ không tốt, Linh Vận phái từ chưởng môn đến một đám trưởng lão, hầu như đều là  kẻ cứng đầu ngu xuẩn, quyết tâm muốn nguyện trung thành Hoàng Đình quốc Hồng thị, cho nên các ngươi cùng đi chết đi.”

Nam tử áo bào xanh lần đầu tiên xuất hiện do dự chưa ra tay
Thiếu niên chắp hai tay sau lưng, cười nhạo nói: “Phủ đệ Đại Thủy các ngươi lần này bố cục, ngoại trừ thăm dò quận thủ bản địa có đủ thông minh hay không, còn là vì trong lòng ngươi đã có kết luận từ trước, Linh Vận phái, và hoàng đế Hồng thị Hoàng Đình quốc có muôn vạn mối quan hệ, thuộc loại châu chấu trên một sợi dây thừng
Ngươi lại không muốn cùng đám Linh Vận phái và Hoàng Đình quốc Hồng thị ngu không ai bằng kia phải táng thân dưới gót sắt Đại Ly, mới có ý mượn cơ hội này, chặt đứt chút tình hương khói năm xưa với bọn họ, tránh để tương lai binh mã Đại Ly nam hạ, ngoài việc Hồng thị bị diệt, còn liên lụy tới phủ đệ Đại Thủy bị chiến hỏa phá hại.”

Thiếu niên chậc chậc: “Loại kỹ xảo vụng về này, cũng chỉ có loại dế nhũi ngốc nghếch như Linh Vân phái nhìn không thấu, có mắt không tròng, thật sự là có mắt không tròng, nói rất hay, nhưng vẫn phải chết.”

Nam tử áo bào xanh sắc mặt lúc sáng lúc tối, nhưng sau đó cười ha ha, tâm trạng vui sướng hơn rất nhiều, đánh ba người Linh Vận phái kia mỗi người một chưởng, tích tắc đập nát đầu, ba người thế mà không kịp thi triển lấy một chút thuật pháp thần thông nào
Thiếu niên áo trắng chậm rãi tiến lên, đi về hướng đại sảnh chủ vị, lúc đi ngang qua gần hai kiếm tu trẻ tuổi, bước chân không ngừng, quay đầu cười nói: “Một kẻ là tán tu lai lịch bất chính, sống hay chết, tạm thời chưa vội, đợi khi đó coi tâm trạng của ta tốt hay xấu đã
Còn kẻ kia là quan môn đệ tử chưởng môn chân nhân Phục Long quan, thân phận tạm được, miễn cưỡng có chút phân lượng như vậy, để ta nghĩ chút, sở dĩ ngươi tới nơi này, hẳn là vì chữ ‘Cung’ kia nhỉ
Người cảm thấy rất lạ khi bị ta đoán ra đáp án sao, tiểu tử ngươi đừng chưng bộ mặt như ăn phân kia được không
Ngươi còn như vậy, thuỷ thần lão gia sẽ cho đầu ngươi nở hoa.”

Hai gã kiếm tu như đứng đống lửa, như ngồi đống than, chưa bao giờ được chứng kiến cảnh tượng kinh tâm động phách này, lúc này đây thật sự chỉ muốn chết cho rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiếu niên áo trắng tiếp tục tiến lên, đột nhiên dừng bước không tiến lên nữa, nhìn về phía tên văn hào mang đến cho người ta ấn tượng là hai chữ nịnh nọt, cười nói: “Ở trên hồ sơ bí mật, ngươi là hạng Bính của Lục Trúc Đình, tên thật chắc là Đường Cương, đúng không
Như vậy tính ra, ngươi đã ngủ đông ở Hoàng Đình quốc rất nhiều năm, vất vả nhưng quả thật chưa có công lao gì, cũng chỉ có chút khổ lao không đáng kể
Ừm, ngươi mau nói với thủy thần lão gia của ngươi về phong điệp báo ngươi vừa lấy được, và nhiệm vụ cấp trên bố trí cho ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phen này hai huynh đệ các ngươi mới thật sự được coi là huynh đệ trên cùng một con thuyền.”

Người sau giờ phút này không có chút thần thái nịnh nọt nữa, một thân khí thế điềm đạm trầm tĩnh, ôm quyền nói: “Đường Cương tử sĩ hạng Bính của Lục Trúc Đình, ra mắt...”

Nói xong lời cuối cùng, vị tử sĩ Lục Trúc Đình Đại Ly này có chút xấu hổ, không biết xưng hô đại nhân vật trước mắt vừa nói toạc ra thân phận mình như thế nào
Ở trong vương triều Đại Ly, số người có thể biết được quy cách cơ mật tầm cỡ này của Lục Trúc Đình, có thể đếm được trên đầu ngón tay
Cho nên Đường Cương không che che giấu giấu nữa, huống chi lui một vạn bước, nếu thiếu niên áo trắng thật sự là tử địch của Đại Ly, Đường Cương hắn bị tiết lộ thân phận, càng chỉ còn đường chết, chỉ xem là được chết một cách sảng khoái hay là thống khổ mà thôi
Thiếu niên áo trắng nản lòng nhụt chí xua tay nói: “Thôi, hôm nay gọi ta là gì cũng không ý nghĩa gì.”

Thiếu niên gắt gao nhìn thẳng Biệt Giá đại nhân một châu hai chân run lên kia, không nói một lời
Biệt Giá phần nhiều là xuất thân quyền quý nổi danh tại địa phương, hoàng đế Hồng thị cảm thấy phải như vậy mới có thể kiềm chế Thứ Sử từ bên ngoài tới làm quan, hai bên kiềm chế lẫn nhau, bất cứ một người nào cũng không thể hình thành cục diện phiên trấn cát cứ, đây lại là một việc lạ của Hoàng Đình quốc
Thiếu niên áo trắng hơi suy nghĩ, đưa tay chỉ về phía Biệt Giá đại nhân
Người sau đã quỳ xuống dập đầu, “Chỉ cầu vị tiên sư Đại Ly này khai ân, tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa, nếu có chút gian dối nào, thiên lôi đánh xuống!”

Thiếu niên Thôi Sàm lấy ngón tay gõ gõ người nọ, “Đứng lên đi, ngươi không cần chết, sau khi đi ra khỏi tòa phủ đệ Đại Thủy này, ngươi đi tìm lão Thứ Sử lớn tuổi kia, ngươi cứ trực tiếp hỏi hắn, có muốn tiếp tục làm Thứ Sử đại nhân hay không, chẳng qua là từ Thứ Sử Hoàng Đình quốc, đổi thành thứ sử của vương triều Đại Ly chúng ta
Nếu hắn biết điều, gật đầu đáp ứng thì tất nhiên là tốt nhất rồi, về sau các ngươi vẫn là đồng liêu, nếu không đồng ý, vậy ngươi giết hắn, nhớ kỹ, đến lúc đó đem đầu vị lão Thứ Sử này đưa tới khách điếm Thu Lô trong quận thành này, đi tìm tu sĩ Tử Dương phủ Lưu Gia Hủy, ngươi cũng không cần phải nói gì, nàng ta sẽ tự hiểu ra tất cả.”

Ai cũng biết Đại Ly nam hạ là chiều hướng phát triển tất yếu
Chẳng qua hôm nay chỉ hơi đẩy nhanh bước chân mà thôi
Thiếu niên Thôi Sàm nhìn khuôn mặt Biệt Giá đại nhân đầy nước mắt nước mũi, lắc đầu nói: “Thật sự là đáng thương, mau cút đi, đừng ở chỗ này chướng mắt ta.”

Nam nhân mặc quan phục lập tức đứng dậy
Thiếu niên đột nhiên hỏi: “Vui không?”

Nam nhân sợ tới mức mặt không còn chút máu, không dám có lấy một cử động nhỏ nào
Thiếu niên phất phất tay, ý bảo gã kia nhanh cút đi, sau đó không nhìn hắn nữa, đi thẳng hướng chủ vị sau cái bàn lớn, phất tay áo, bỗng dưng xuất hiện một cái ghế dựa bạch ngọc tạo hình phong cách cổ xưa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiếu niên áo trắng ngồi ở ghế bạch ngọc
Thủy thần Hàn Thực giang bị tu hú chiếm tổ chim khách, rất cung kính đứng dưới sảnh
Thiếu niên Thôi Sàm mắt nhìn về phía bên ngoài cửa chính, lười biếng nói: “Trừ tên tu sĩ Linh Vận phái khi sư diệt tổ kia, hạn người không liên quan còn lại, so với con kiến còn không bằng, phiền thuỷ thần lão gia giết hết, để bọn họ còn làm bạn trên đường xuống suối vàng.”

Thiếu niên áo trắng cầm lấy một bầu rượu, nâng tay, quơ quơ, “Đúng rồi, các ngươi muốn uống một ly Kim Ngọc Dịch, rồi lên đường hay không?”

Dưới sảnh có người rốt cuộc lớn tiếng chửi rủa, có người sợ tới mức mềm nhũn xuống đất, có người bắt đầu chạy như điên
Thiếu niên Thôi Sàm bắt đầu ngửa đầu trút rượu
Một tay cầm bầu rượu
Tay kia gắt gao siết lại, lòng bàn tay truyền đến từng đợt đau đớn thấu tim
Từng lần roi quất, đều đánh lên trên thần hồn
Thiếu niên để mặc cho rượu đổ, dù sao trên người hắn ta còn có tấm phù lục tránh nước, chỗ rượu đó theo tà áo trắng lăn xuống mặt đất, giống như những chiếc lá sen che nghiêng trong cơn mưa
Thiếu niên Thôi Sàm nhẹ nhàng ném bầu rượu về phía trước, lưng tựa ghế bạch ngọc, sau khi ngẩng đầu lên, khuôn mặt có chút nhăn nhó, mặc niệm ở trong lòng: “Lão đầu tử, tú tài thối, lão bất tử
Lão tử cho dù hồn phách chia lìa, vẫn là Thôi Sàm ta, ngươi có bản lãnh thì dứt khoát đánh chết ta đi
Là ai nói nhân tính bản ác
Không phải chính là ngươi sao?!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.