[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì lúc trước thiếu niên mi tâm có nốt ruồi đã từng đứng ở dưới lầu đền thờ tự báo họ tên, thiếu niên nói tên họ gồm hai chữ nhưng bản thân thiếu niên cũng nói chữ thứ hai rất tối nghĩa xa lạ, cho nên Trần Bình An từ đầu tới đuôi chỉ xác định được một chữ ‘Thôi’
Về sau Trần Bình An nhớ tới một sự kiện, trong lúc vô tình Ninh Diêu cô nương từng nói, Đại Ly có một kẻ tên hiệu Tú Hổ, chơi cờ rất lợi hại, là người duy nhất có thể khiến danh thủ quốc gia Đại Tùy coi là đại địch
Trần Bình An từng hỏi ba người đám Lý Bảo Bình, có từng nghe nói tới cái tên “Tú Hổ”, ba đứa nhỏ cùng lớn lên ở trấn nhỏ giống hắn đều lắc đầu không biết
Sau lại Trần Bình An cũng từng hỏi âm thần vấn đề này, tuy âm thần thừa biết đáp án, nhưng lại nói mình phải tuân thủ quy tắc, không thể nói ra, một khi làm trái với ước định này, đất bằng sẽ nổi âm lôi, khiến hắn hồn phi phách tán
Đương nhiên Trần Bình An không muốn ép buộc, nên mới tạm gác lại vấn đề này
Trần Bình An nhìn thái độ âm thần đối với thiếu niên họ Thôi, từ đầu tới đuôi, xa cách mà bình tĩnh, ít nhất không xem thiếu niên áo trắng kia là kẻ địch
Trần Bình An an tâm một chút, cảm thấy Thôi Đông Sơn cũng vậy, kỳ sĩ Tú Hổ cũng thế, bất kể hắn ham muốn cái gì của mình, chung quy là “trận chém giết giữa hai người”, cho dù mình “chơi cờ” thua, cùng lắm thì tế ra kiếm khí, để ngọc đá cùng vỡ, một luồng không đủ, thì thêm một luồng nữa, nhỡ đâu hai luồng kiếm khí dùng hết, cũng không giết nổi thiếu niên áo trắng, vậy Trần Bình An cũng chỉ đành nghe theo mệnh trời
Nhưng sau khi Trần Bình An nhìn ra đường dây kia trên bản đồ, sự bất an trong lòng càng lúc càng mãnh liệt, rất sợ sợi dây khởi đầu từ nha môn này thật ra còn có ngọn nguồn xa hơn, có ẩn chứa âm mưu nào đó mà Trần Bình An không thể tưởng tượng
Ví dụ như Tề tiên sinh đang yên đang lành, đột nhiên qua đời, sau đó Mã phu tử của trường tư, ở trên đường dẫn dắt đám Lý Bảo Bình đi thư viện Sơn Nhai cũng chết bất đắc kỳ tử
Mà Trần Bình An hắn cuối cùng ngược lại thành người có tiền nhất của trấn nhỏ, ngồi không mà sở hữu năm ngọn núi
Tối nay trước khi tiến vào giếng nước, khi ở trong phòng, thiếu niên áo trắng họ Thôi từng chính miệng nói về một con dấu “Thiên Hạ Nghênh Xuân”, mà trong tay Trần Bình An vừa vặn đang có một chiếc “Tĩnh Tâm Đắc Ý” do Tề tiên sinh tặng
Nhất định có liên quan tới Tề tiên sinh
Nhất định có liên quan tới ba người bọn Lý Bảo Bình
Nói không chừng chính là cục diện sẽ chết người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi còn ở trấn nhỏ, Trần Bình An đã từng tự mình trải qua sự lãnh khốc vô tình của người tu hành
Trần Bình An thật sự không thể tưởng tượng, một khi Lý Bảo Bình đáng yêu, Lý Hòe nhát gan và Lâm Thủ Nhất thông minh kia chết ở bên cạnh, ngay trước mắt mình, mà mình lại bất lực, đến lúc đó trong lòng mình sẽ hối hận bao nhiêu
Trình độ chơi cờ của Trần Bình An thấp tới mức vừa chậm vừa không linh hoạt, tự nhận xách giày cho Lâm Thủ Nhất cũng không xứng
Tuy cuối cùng hắn cũng chưa mò ra toàn bộ chân tướng, nhưng đã nghĩ đến kết quả tệ nhất, như vậy tuyệt đối không thể nhường “Tú Hổ” chơi cờ cực lợi hại kia được tiến từng bước thận trọng, Trần Bình An sợ khi đó, tới lúc người này thu lưới, cho dù hắn sở hữu thân hai luồng kiếm khí, cũng không thể thay đổi được kết cục
Nếu chỉ là mưu tính giành lấy vật trên người Trần Bình An hắn, hoặc là cái gọi là đại đạo hư vô mờ mịt của Lâm Thủ Nhất, Trần Bình An sẽ không quyết tâm tiên hạ thủ vi cường lớn như vậy
Giờ này khắc này, sau khi Trần Bình An đã dùng tới một luồng kiếm khí, tòa khí phủ nơi kiếm khí cư trú bị quét sạch sẽ không còn cái gì nữa, vì thế khí cơ do thân thể mình thai nghén ra lại nhân cơ hội mà điên cuồng ùa vào trong đó, một đi một về, kéo khí huyết của khiếu huyệt gần đó cùng nhau xuất hiện rung chuyển kịch liệt, làm ngực Trần Bình An xuất hiện một trận quặn đau, thiếu niên đau đến mức ngã ngồi ở trên mép miệng giếng, vội vàng há mồm thở dốc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì bị gương cổ ngăn cản, ánh sáng cầu vồng kiếm khí ở trong giếng nước thật lâu vẫn chưa tan đi
Trần Bình An nhìn chằm chằm xuống dưới giếng nước, vội vàng điều chỉnh hơi thở, ý đồ cố gắng vận lên một hơi nhưng thất bại, lại thử tiếp, lặp đi lặp lại như thế,
Hai mắt thiếu niên đỏ bừng, hai tai vang lên ong ong, trái tim giống như nổi trống, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể như là những dòng sông khe nước sau cơn mưa to, đang tuôn trào lên, thiếu niên chỉ còn lại có một ý niệm lảo đảo đứng lên, tự nhỉ trong lòng: “Làm lại, nhất định phải làm một lần nữa, nhất định phải để một luồng kiếm khí cuối cùng ở trong khí phủ vận sức chờ phát động, bằng không một khi người nọ còn có sức vồ ngược lại, sẽ hại chết mọi người
Ta từng hứa với Tề tiên sinh, bọn họ không một ai được phép xảy ra chuyện gì, ta nhất định phải nói được làm được...”
Thiếu niên giày rơm ý thức mơ hồ dựa vào một chấp niệm, đầu tiên là loạng choạng đứng lên, sau đó một chân bước lên miệng giếng, ngay sau đó là chân còn lại
Mặc kệ nửa thân trên thiếu niên lắc lư như thế nào, hai chân Trần Bình An như cắm rễ trên miệng giếng
Đáng tiếc thay một màn này lại không ai nhìn thấy
Hai ngón tay thiếu niên khép lại làm kiếm, run rẩy, chỉ hướng dưới giếng nước
Phía tây Bảo Bình châu, bên một bờ biển lớn, có tú tài nghèo kiết xác đang định rời khỏi Bảo Bình châu, quay về Trung thổ thần châu cực kỳ xa xôi, sau khi lâm thời cảm giác được tình huống nơi nào đó, bất đắc dĩ nói: “Ngươi đứa nhỏ này, thật sự là tuổi càng nhỏ càng tìm chết mà
Dạy không nghiêm, lỗi của thầy, thôi thôi, tự mình ỉa tự mình chùi đít.”
“Để ta xem xem ở nơi nào, phương bắc Hoàng Đình quốc, còn chưa tới Đại Tùy, ồ
Cách dòng sông nọ rất gần, tốt lắm tốt lắm, lúc trước đúng dịp đi qua vách đá bị sét đánh kia, có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian.”
“Bản lãnh quá lớn, bản lĩnh quá nhiều, cũng không tốt, lúc đưa ra lựa chọn đúng là phiền toái, để ta suy nghĩ một chút, ừm, dùng súc địa thành thốn của Đạo gia là được.”
Lão tú tài xóc lên bọc hành lý sau lưng, than thở, vươn mũi chân, nhón lấy một nhúm đất cát ở trước người, lẩm bẩm một phen, sau đó đưa một bàn chân giẫm bẹp đống cát nhỏ đó
Cùng lúc đó, thân hình ông lão biến mất không thấy đâu
Trong tích tắc, di chỉ cổ Thục Quốc viết dòng chữ “Bài từ thiên đế răn dạy giao long” kia, trên vách lớn có một lão tú tài lảo đảo xuất hiện, chân trước sau nhẹ nhàng đạp trên đỉnh núi, sau khi đứng vững thì nhìn phương xa, vẻ mặt tràn đầy tự đắc, cảm khái nói: “Không bị túi da này trói buộc thì sẽ lợi hại hơn chút.”
Cả vách núi ầm ầm lay động, nước của một dòng sông lớn tựa như một tấm tơ lụa trải ở trên mặt bàn, bị người ta một tay kéo lấy ra sức rung lên mấy lần, nước sông gần đó, cách mỗi mấy chục trượng, sẽ dâng lên ngọn sóng lớn cao tới mấy tầng lầu
Ông lão không muốn bởi vậy mà làm hỏng phong thổ hai bờ sông, vội vàng đưa tay đè ép xuống
Nước sông như có ác giao gây sóng gió kia trong nháy mắt liền an tĩnh lại.