Kiếm Lai

Chương 386: Mời Phá Trận




Từng có đại long trong hồ đầm chỉ xếp sau long vương tứ phương, tự cao thân ở trong hồ lớn, cố ý gây sóng gió trước mặt thánh nhân đang du lãm trên bờ, dâng sóng lớn cao hơn cả thành trì đồng ruộng bên bờ, đe dọa dân chúng thương sinh ven bờ, lấy điều này để khiêu khích thánh nhân, tỏ ý hành động này rõ ràng là ta chưa từng lên bờ, chưa từng trái với quy tắc, cho dù ngươi là thánh nhân nho gia, há có thể làm khó dễ được ta
Lúc ấy lão giao tuổi còn nhỏ ban đầu cảm thấy hành động này thật sảng khoái, kết quả liền nghe trưởng bối cảm khái nói ra thảm sự phía sau, vị nho gia thánh nhân kia chỉ giơ ra một ngón tay, nói một câu tương tự lão tú tài đêm nay, lấy thần thông to lớn chỉ điểm giang sơn định sóng gió, khiến con chân long kia bị ghim lại bất động ngay giữa không trung, khiến nước hồ lui lại mấy chục dặm, vì thế lúc này chân long đã tương đương với tự tiện lên bờ, hơn nữa gặp thánh nhân mà không lặn, cho nên thánh nhân bèn lột da rút gân nó, trấn áp dưới một khối đá hồ lớn như núi ở đáy nước, phạt nó ngủ đông ngàn năm không được xuất hiện trên đời
Lần đó, trưởng bối dùng những lời tâm huyết dặn dò vãn bối nhỏ tuổi, tính tình những thánh nhân nho gia kia, nhất là ở trong văn miếu có thần đàn thần tượng, thật sự đều rất nóng nảy, nếu không vì sao sẽ có câu nói châm biếm “ra vẻ đạo mạo” chứ
Lúc ấy lão giao mới nghi hoặc hỏi, thánh nhân nho gia có hành vi như vậy, không phải không tuân thủ quy tắc sao
Trưởng bối phẫn uất trả lời, ngu xuẩn, ngươi đã quên quy tắc là ai tự tay đặt ra
Giờ phút này lão giao đỉnh núi không biết nhớ lại chuyện cũ năm xưa gì, có chút sầu não, lẩm bẩm: “Dòng giống long giao, thay trời hành đạo, tạo mây làm mưa, tôn quý không thể nói, hầu như có thể xem là phiên trấn cát cứ không nghe tuyên chỉ của đế vương, cuối cùng lưu lạc đến nước này, gần như tuyệt chủng, khó trách được các thánh nhân, thật sự là do dã tâm thúc đẩy, gieo gió gặt bão.”

Lão tú tài ồ một tiếng, quay đầu nhìn về phía lão giao bộ dáng văn sĩ khoảng bảy mươi tuổi, mỉm cười gật đầu nói: “Biết lỗi có thể sửa, là việc thiện rất lớn
Khó trách lần trước rời nơi đây, từng ngắm phong cảnh tốt, vẫn cảm thấy thiếu chút gì đó, thì ra là vì ngươi
Ừm, còn có vị quân tử, quân tử, Tiểu Tề năm đó..
Được rồi, gặp nhau là duyên..
Đáng tiếc tạm thời không thể để ý tới các ngươi, đi.”

Lão tú tài lẩm bẩm một hồi, sau đó ngón tay nhẹ nhàng quẹt ra phía ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão giao và Thôi Minh Hoàng bị cưỡng ép đưa đi ra khỏi đỉnh núi
Một người một giao đáp ở trên mặt sông xa xa, đều tự mở ra lòng bàn tay cúi đầu nhìn qua, sau đó hầu như đồng thời nắm chặt bàn tay, giấu kỹ những văn tự màu vàng trong lòng bàn tay mỗi người, đương nhiên không muốn công khai
Lão tú tài ở trong kiếm trận vách núi nhìn quanh, cười to nói: “Giấu giấu giếm giếm, không được coi là anh hùng hảo hán!”

Lão tú tài nhanh chóng phát hiện lời này của mình không có đạo lý, hầm hà hầm hừ, trong lúc nhất thời không biết giải vây cho bản thân như thế nào
Vách núi sát mặt nước bên kia xuất hiện một nữ tử áo trắng thân hình cao lớn, tay cầm một chiếc lá sen lớn, tạm thời có thể coi là một chiếc dù hoa sen, nhưng cuống lá sen đều là màu trắng như tuyết, phối hợp cùng áo trắng giày trắng lại càng nổi bật hơn, như không dính một hạt bụi nhỏ nào
Sau khi nhìn thấy lá sen, lão tú tài nhíu nhíu mày, nhanh chóng bắt đầu tính nhẩm thôi diễn, cuối cùng vẻ mặt ảm đạm, bùi ngùi thở dài, ngẩng đầu nhìn lên trời, rất lâu cũng không muốn thu hồi tầm mắt, lẩm bẩm: “Chuyến cuối cùng là đi nơi đó à
Nhớ năm đó thiếu niên kia tinh thần bừng bừng phấn chấn, luôn miệng nói quân tử thẳng đường mà đi, thà gãy không cong, ngọc đá cùng vỡ, kết quả là..
làm khó ngươi rồi.”

Lão tú tài nhìn về phía nữ tử áo trắng cao lớn kia, “Nếu Trần Bình An đánh chết thiếu niên Thôi Sàm thì không phải chuyện tốt.”

Nàng mỉm cười nói: “Vậy à, nhưng ta mặc kệ, ngươi có bản lãnh ra khỏi kiếm trận rồi nói tiếp, đạo lý cái gì, có nói với ta cũng vô dụng, ngươi đi nói với tiểu Bình An nhà ta, có thể còn có chút tác dụng.”

Nàng nói một chút rồi dừng lực, cười lạnh nói tiếp: “Nhưng điều kiện tiên quyết vẫn là ngươi cần đi ra trước đã
Hai kẻ kia có thể được ngươi thuận lợi đưa ra ngoài là do ta lười ngăn cản mà thôi.”

Lão tú tài bất đắc dĩ nói: “Lúc ta còn sống, đánh nhau vốn đã không sở trường của ta, hôm nay càng không được việc, ngươi cần gì ép buộc, hơn nữa Trần Bình An và thiếu niên Thôi Sàm, hôm nay một kẻ là..
nửa đệ tử của ta đi, một kẻ là nửa đồ tôn, ngươi nói ta giúp ai bây giờ
Lần này ta qua bên đó, tuy nói là giúp đỡ Thôi Sàm sống sót, nhưng xét đến cùng, còn không phải là vì muốn tốt cho Trần Bình An sao?”

Nữ tử áo trắng gật đầu nói: “Đạo lý rất có lý.”

Sau đó nàng lắc đầu nói: “Nhưng lần này ta đi ra, vốn không phải là để nói đạo lý với người khác.”

Lão tú tài càng thêm bất đắc dĩ, “Coi như ngươi nể mặt tiểu Bình An nhà ngươi, cho ta một lần ngoại lệ được không
Ta chỉ là một kẻ dạy học, ngươi không nghe đạo lý, ta chỉ còn một thân bản lãnh mà không có đất dụng võ, mà ngươi lại là một trong mấy người..
mấy thanh kiếm biết đánh nhau nhất của bốn tòa thiên hạ, nói kiếm cũng không hoàn toàn đúng, thôi thôi, không quan tâm mấy cái xưng hô rắc rối này nữa, tóm lại đối với ta làm như vậy là rất không công bằng!”

Nữ tử cao lớn tay cầm cái ô lớn cổ quái, sắc mặt hờ hững, “Phá trận đi.”

Lão nhân vạn sự bất đắc dĩ, chỉ đành cẩn thận hỏi: “Ngươi có biết ta là ai không?”

Nữ tử áo trắng nhếch khóe miệng, “Biết chứ, Văn Thánh.”

Lão nhân ngạc nhiên, thầm nghĩ hóa ra đã biết rõ chi tiết về mình mà còn không nể mặt như vậy, thế này có chút quá đáng nha
Hôm nay tòa Hạo Nhiên thiên hạ này có Chí thánh, Lễ thánh, Á thánh
Đứng đầu là giáo chủ Nho giáo, vị lão nhân gia này là Chí thánh tiên sư mà toàn bộ môn sinh nho gia trên đời này tôn kính, ngồi ở cao nhất chính giữa nhất của văn miếu
Tiếp theo chính là hai tượng thần xếp sau ở hai bên giáo chủ, Lễ thánh, cùng Á thánh tiếp nối người trước, mở lối cho toàn bộ văn mạch nho gia
Người trước được Chí thánh tiên sư thừa nhận và ngợi khen nhiều nhất, được nho gia coi là mô phạm đạo đức, thầy lễ nghi, chế định ra bộ quy tắc nghiêm cẩn đầy đủ nhất của nho giáo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người sau được công nhận về học vấn sâu rộng, gần với Chí thánh tiên sư nhất, còn sáng tạo ra những điều hoàn toàn mới, khiến nho gia có thể thật sự trở thành “Đế vương sư học” duy nhất trên đời này
Tiếp theo, Văn Thánh là thánh nhân nho gia ở vị trí địa vị cao thứ tư của văn miếu
Đương nhiên đây đã là chuyện cũ năm xưa, hôm nay vị trí này đã bị bỏ trống rất lâu, bởi vì tượng thần lần lượt bị hạ vị trí, cuối cùng không thể ở lại Văn miếu được nữa, bị dời ra ngoài, đường đường thánh nhân thứ tư, cuốn gói cút khỏi đạo thống nho gia , nếu vậy thì thôi, cuối cùng ngay cả tượng thần cũng không thể bảo toàn, bị một đám môn sinh nho gia tính tình bướng bỉnh cực đoan, tự cho mình là vệ đạo, đánh tượng thần đã thê thảm đến mức cần ăn nhờ ở đậu kia vỡ thành từng mảnh vụn, lúc này mới nghênh ngang bỏ đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.