Lão tú tài hơi đuối lý, rụt cổ, cố ý nhìn xung quanh
Nam tử mang giáp phủ cả phần mặt, giọng nói trầm trầm: “Từ khi ta đảm nhiệm Tuệ Sơn chính thần tới nay, đã tròn sáu ngàn năm, đây là lần đầu tiên có người dám can đảm cầm kiếm khiêu khích Tuệ Sơn ta
Tú tài, ngươi có gì muốn giải thích không
!”
Lão tú tài vẻ mặt ngơ ngác, “Nói gì vậy?”
Nam nhân giáp vàng thừa hiểu tính nết của lão tú tài, lười nói thêm điều gì, quay đầu nhìn về phía Trần Bình An bên kia, nhíu nhíu mày, “Khí tức trên người nàng ta rất có nguồn gốc sâu xa, là thần thánh phương nào
Chính nàng ta tự ra tay chém Tuệ Sơn?”
Lão tú tài nhỏ giọng nói: “Ta khuyên ngươi đừng trêu vào cô ta, lão cô nương này tính tình không tốt lắm.”
Nam nhân giáp vàng lạnh nhạt nói: “Tính tình ta thì tốt?”
Lão tú tài trợn mắt nói: “Đúng đúng đúng, tính tình các ngươi đều không tốt, chỉ có ta tính tình tốt được rồi chứ
Các ngươi đó, kẻ nào cũng không giảng đạo lý với người thích giảng đạo lý
Tức chết lão tử!”
Thần nhân giáp vàng không biết nhớ tới cái gì, không khí vốn giương cung bạt kiếm nhất thời tan thành mây khói
Lão tú tài thở dài, “Trải qua chuyện này rồi, ta sẽ không nói nữa, dù sao có liên quan với Tiểu Tề, ngươi giơ cao đánh khẽ một lần nhé?”
Nam nhân lặng lẽ không lên tiếng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão tú tài cười ha hả nói: “Coi như ngươi ngầm thừa nhận, ài, con người ngươi cái gì cũng không tệ, chỉ là da mặt hơi mỏng chút, thích làm dáng, ngươi nói hai ta giao tình gì, năm đó chúng ta chính là cùng đi rình coi chân dung vị sơn thần nương nương kia, không ngờ lúc ấy nàng ta đang tắm thay quần áo, nếu không phải ta trượng nghĩa, tự lực gánh vác lửa giận ngập trời của vị nương nương kia, đạo lý thánh hiền nói ba ngày ba đêm với nàng, cuối cùng lấy lý phục người, thật không dễ gì mới khiến nàng bỏ qua chuyện cũ, bằng không cái mặt già này của ngươi để vào đâu...”
Nam nhân rầu rĩ nói: “Câm miệng!”
Lão tú tài biết được chuyện đã thành rồi, không tiếp tục được một tấc lại muốn tiến một thước nữa, quy củ của sơn thần Tuệ Sơn, nói là khuôn vàng thước ngọc cũng không quá đáng, có thể khiến tên to xác ngốc nghếch này mở một mắt nhắm một mắt, lão tú tài cảm thấy mình vẫn rất lợi hại, thân thể liền có chút lâng lâng, chỉ hướng xa xa, “Đúng rồi, nhìn thấy chưa, thiếu niên kia là quan môn đệ tử Tiểu Tề thu nhận giúp ta, ngươi cảm thấy như thế nào
Có phải rất ổn không, ha ha, dù sao ta thấy rất thích, tính tình cực kỳ giống ta năm đó, thích nói đạo lý với người ta, thật sự nói không thông mới động thủ, phong phạm động thủ, lại giống Tiểu Tề năm đó
Chậc chậc, trên người ngươi có rượu không?”
Ánh mắt đánh giá của nam nhân giáp vàng đảo qua ở trên thân thiếu niên, “Không phải Tề Tĩnh Xuân điên, chính là ngươi mù.”
Lão tú tài không tức giận, vui tươi hớn hở nói: “Chuyện của người đọc sách, quê mùa như các ngươi biết cái gì.”
Nam nhân giáp vàng này được xem là Ngũ nhạc đại thần địa vị cao nhất, thế lực lớn nhất của tòa Hạo Nhiên thiên hạ này, có điều thực lực mạnh, không có nghĩa là muốn làm gì thì làm, bởi vì những thần linh chiến lực trác tuyệt, địa vị cao cả như bọn họ, nhất là có thể trong tình huống không chịu ảnh hưởng hương khói, thì sẽ càng phải chịu sự trói buộc do quy tắc của Hạo Nhiên thiên hạ hơn
Lão tú tài từng có một khoảng thời gian trước khi tượng thần được đặt trong văn miếu, đã phụ trách quan sát năm đỉnh núi cao bao gồm cả Tuệ Sơn, cái này có thể nói là làm quan thanh liêm rất khó, có một số thời điểm cũng có thể nói là hành động hoành tráng
Ví dụ như một trong ba lần ra tay nổi tiếng nhất của lão tú tài, chính là lấy chữ bản mạng ra trấn áp cả tòa Ngũ nhạc cỡ lớn của Trung thổ tới mức hơn phân nửa lún vào lòng đất
Kim thân vị Ngũ nhạc chính thần cực lớn dựa vào núi kia lập tức vỡ nát, đồ đệ thứ hai của Đạo tổ vì thế rất tức giận, thiếu chút nữa đã phá vỡ màn trời, từ thiên ngoại thiên bên đó xông vào Hạo Nhiên thiên hạ
Tú tài lúc ấy còn không phải là quá già, chẳng những không trốn về nho gia học cung, ngược lại một mình một ngựa lao thẳng lên trời, ở chỗ giao giới của hai nơi, giáp mặt giằng co với đệ tử thứ hai của Đạo tổ khí thế hùng hổ, người đọc sách vươn cổ, chỉ vào cổ mình, đến đây đi, chém vào đây này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một chuyến đi lên trời đó, người đọc sách rất sung sướng
Thế này cũng có thể tính là tính tình tốt chứ
Nếu tiên sinh thật sự tính tình tốt, liệu có thể dạy ra Tề Tĩnh Xuân, họ Tả, Thôi Sàm những đệ tử học sinh như vậy
Một kẻ có khả năng lập giáo xưng tổ, một kẻ rời khỏi con đường chính đáng, một kẻ khi sư diệt tổ
Thần nhân giáp vàng đột nhiên hỏi: “Vì một Tề Tĩnh Xuân nhất định phải chết không thể nghi ngờ, mà ngươi vi phạm lời thề rời khỏi Công Đức Lâm, ngay cả căn bản đại đạo cũng từ bỏ, muốn mưu cầu cái gì?”
Người tài làm trái quy định, quân tử làm trái lại đạo lý, đều có kết cục thê thảm ảm đạm
Ở trong đạo thống của nho gia, tự sẽ có thánh nhân phu tử dựa theo quy củ tới dạy dỗ
Nhưng thánh nhân làm việc trái lương tâm sẽ có kết cục thê thảm nhất
Lão tú tài vì một Tề Tĩnh Xuân nhất định phải chết không thể nghi ngờ, cũng thật sự đã liều cái mạng già đúng với nghĩa đen
Hầu như không ai có thể lý giải
Biết rõ đại cục đã định, lại đi tranh khí phách, không có ý nghĩa
Cho nên vị thần nhân giáp vàng này cho dù đã quen nhìn cảnh núi sông biến sắc, vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng
Lão tú tài sờ sờ đầu, vuốt tóc, mỉm cười nói: “Ta từng ra câu hỏi, để Tề Tĩnh Xuân đáp lời
Tề Tĩnh Xuân đã cho ra đáp án của hắn, ta kẻ làm sư phụ này, đương nhiên không thể ngay cả đệ tử của mình cũng không bằng.”
Tuệ Sơn đại thần cười lạnh nói: “Bớt nói những lời vòng vo này với ta, trò giỏi hơn thầy, câu này không phải là ngươi nói sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đệ tử vốn không cần phải bằng thầy, lý do này của ngươi không hợp lý.”
Lão tú tài đưa tay gõ gõ thần nhân giáp vàng, “Ngươi đó, con mọt sách
Tin hết vào sách không bằng không đọc sách, hiểu không?”
Thần nhân giáp vàng tức quá mà cười nói: “Lười nói lời thừa với ngươi, ta đi đây, tự mình bảo trọng đi.”
Hắn do dự một phen, “Nếu thật sự không ổn, thì tới Tuệ Sơn.”
Lão tú tài xua tay nói: “Tuệ Sơn nơi đó, đi ỉa cũng như là đang khinh nhờn thánh hiền, ta không đi
Hơn nữa, hôm nay ta quả thật là mất đi cơ hội chứng đạo, không có năng lực như lúc trước, nhưng nếu có nói ai muốn đối phó ta, hê hê, cứ việc phóng ngựa tới đây
Đáng tiếc, nếu năm đó ta có sự gặp gỡ này, gặp được lão Nhị lỗ mũi trâu kia, nhất định phải ôm lấy đùi hắn kêu hắn chém đầu ta, không chém ta không cho hắn đi, sẽ không có việc sau chuyện sẽ sợ tới mức hai chân run bần bật.”
Thần nhân giáp vàng lắc đầu, là thật sự không có hứng thú nói chuyện, hắn không muốn lải nhải chuyện cũ năm xưa với người đọc sách này, dù sao từ lúc quen biết lão tú tài, cảm giác mỗi lần gặp kẻ này đều tất nhiên mất hứng, nhưng nhiều lần mất hứng qua đi, lại khó tránh khỏi chờ mong lần sau gặp lại
Kỳ quái
Lão tú tài đột nhiên hô: “Tạm đừng đi tạm đừng đi, có việc muốn nhờ
Chuyện nhỏ như đậu xanh hạt vừng thôi, ngươi đừng sợ.”