Trần Bình An gật gật đầu, tiếp nhận kiếm gỗ hòe từ trong tay Lý Bảo Bình, sải bước tiến lên, sau khi tới bên cạnh Thôi Sàm, mặt không biểu cảm nói chữ “Nhất”, đâm một kiếm về hướng cổ thiếu niên áo trắng
Thế lớn lực trầm, mũi kiếm chuẩn xác, có thể chính Trần Bình An cũng chưa phát hiện, sau khi lãnh hội được ý cảnh tâm ổn ở trong bức họa cuộn tròn, hai tay rốt cuộc đã theo kịp tốc độ suy nghĩ, cho nên một kiếm này đâm tới không chút dao động, nhưng trái lại càng thêm sắc bén tàn nhẫn, sát khí nặng nề
Dọa Thôi Sàm vừa lăn vừa bò vội vàng đứng dậy
Trần Bình An thu hồi kiếm, gật gật đầu với lão tú tài, ý như muốn nói việc khẩn cấp của lão tiên sinh đã được dẹp yên
Lão tú tài thở dài, nhìn về phía Trần Bình An và nữ tử áo trắng cách đó không xa, “Tìm một chỗ, nói chút chuyện.”
Lão nhân quay đầu trừng mắt nói với Thôi Sàm: “Đi theo
Liên quan tới cơ hội đại đạo của ngươi, ngươi còn làm bộ làm tịch nữa, dứt khoát để Trần Bình An một kiếm chém chết cho xong.”
Đoàn người đi về phía sân, lão tú tài nhìn quanh, liếc “màn trời nhỏ” do cái lá sen trắng như tuyết kia chống đỡ lên, ngón tay bấm tay niệm thần chú, do dự một lát, “Tìm gian phòng vào tán gẫu
Trần Bình An, có chỗ nào thích hợp hay không, có thể nói chuyện là được, có ghế hay không cũng không quan trọng.”
Trần Bình An liếc nhà chính của Lâm Thủ Nhất, đã tắt đèn, có thể là Lâm Thủ Nhất ở đình nghỉ mát tu hành quá lâu, rơi vào tình trạng kiệt sức nên đã nghỉ ngơi rồi, chỉ đành bỏ qua gian phòng lớn nhất này, gật đầu nói với lão nhân: “Đi tới phòng của ta là được, chỉ có một đứa nhỏ tên là Lý Hòe đang ngủ, đánh thức hắn cũng không có vấn đề lớn, Lâm Thủ Nhất là người tu hành, chắc là sẽ có rất nhiều điều cần chú ý hơn, chúng ta không nên quấy rầy.”
Kiếm linh ngồi ở trên ghế đá trong sân, cười nói: “Các ngươi nói chuyện đi, ta không thích nghe những thứ đó.”
Cuối cùng, lão tú tài, Trần Bình An, thiếu niên Thôi Sàm, Lý Bảo Bình lần lượt ngồi trên bốn cái ghế, vây quanh bàn mà ngồi, Lý Hòe nằm ở trên giường ngủ say sưa, nó là đứa nhỏ có tướng ngủ không tốt, bây giờ đã biến thành nằm ngang, đầu gục xuống ngoài mép giường, nhưng vẫn có thể ngủ thật say sưa
Trần Bình An theo thói quen giúp nó chỉnh lại tư thế, nhét tay chân Lý Hòe vào trong đệm chăn, nhẹ nhàng gấp lại góc chăn hai bên, để hơi ấm trong đệm chăn không bị bay đi mất, cuối cùng nhìn Lý Hòe như chiếc bánh chưng bị gói
Trần Bình An làm xong những việc tựa như hiển nhiên này, ngồi trở lại ghế, Lý Bảo Bình nhỏ giọng hỏi: “Tiểu sư thúc, có phải mỗi đêm người cũng giúp ta đắp chăn hay không?”
Trần Bình An cười nói: “Ngươi thì không cần, ngươi ngủ ngoan hơn so với Lý Hòe tốt, cắm đầu là ngủ, sau đó cứ ngủ mãi, có thể không nhúc nhích gì mà ngủ một giấc tới tận sáng.”
Lý Bảo Bình than thở, dùng nắm tay đấm vào lòng bàn tay, tiếc nuối nói: “Sớm biết vậy, từ nhỏ ta nên có tướng ngủ không tốt, đều do đại ca của ta, gạt ta tướng ngủ tốt thì sẽ có những giấc mơ đẹp.”
Trần Bình An cười nói: “Về sau về tới quê nhà, ta phải cảm tạ đại ca ngươi hẳn hoi mới được.”
Trên cả hành trình, người nhà Lý Bảo Bình nói tới nhiều nhất chính là vị đại ca này, cho nên Trần Bình An có ấn tượng rất tốt đối với người đọc sách thích tránh ở trong thư phòng đọc sách này
Lão tú tài nhìn về phía tiểu cô nương, cười hỏi: “Đại ca ngươi có phải Lý Hi Thánh ở trên đường Phúc Lộc hay không?”
Lý Bảo Bình gật gật đầu, nghi hoặc nói: “Sao?”
Lão tú tài cười ha ha nói: “Cái tên này nghe hơi to lớn đó nha.”
Thôi Sàm lúc nghe đến đó không nhịn được trợn mắt
Lý Bảo Bình có chút lo lắng, “Tên quá lớn, có phải không tốt hay không?”
Lão tú tài càng thêm vui vẻ, lắc đầu nói: “Đặt tên to lớn như vậy, chỉ cần ép được, thì sẽ tốt.”
Lý Bảo Bình là tiểu cô nương rất thích đào sâu vấn đề, bèn hỏi cho tới cùng, “Lão tiên sinh, như thế nào mới tính là ép được?”
Thôi Sàm một lần nữa trợn trắng mắt, xong đời rồi, lần này gãi đúng chỗ ngứa, lão nhân thích lên mặt dạy đời, chắc chắn sắp bắt đầu truyền đạo thụ nghiệp giải thích nghi hoặc
Quả nhiên, lão nhân ngắm xung quanh một phen, chưa nhìn thấy món ăn có thể nhắm rượu, có chút tiếc nuối, chậm rãi nói: “Bản tính thuần thiện, học vấn rất lớn, đạo đức rất cao, đi vạn dặm đường, thì đều ép được.”
Tiểu cô nương đặt con dấu kia lên bàn trước, lắc lư thân thể, đạp rớt đôi giày cỏ nhỏ khỏi chân, ngồi xếp bằng ở trên ghế, khoanh hai tay trước ngực, mặt mày đau khổ nói: “Nhưng đại ca của ta không được giỏi như lão tiên sinh nói, hay là để ta gửi thư về nhà, bảo huynh ấy sửa tên?”
Thôi Sàm không thể không lên tiếng nhắc nhở nói: “Lão đầu tử, chúng ta có thể nói chính sự hay không
Đại đạo, đại đạo!”
Lý Bảo Bình yên lặng cầm lấy con dấu, hà hơi vào bốn chữ triện ở đáy con dấu
Thôi Sàm vội vàng ngậm miệng
Cho dù lão nhân tu vi thông thiên, nhưng xét đến cùng lại thích giảng đạo lý, mặt dày mày dạn có đủ
Nhưng Trần Bình An và Lý Bảo Bình, hai kẻ được Tề Tĩnh Xuân nhắm trúng này, một kẻ là nông dân căn bản chưa từng đọc sách, một kẻ đọc sách đọc lệch lạc cách xa vạn dặm, Thôi Sàm hắn hôm nay là rồng bơi nước cạn bị cá vờn, chống lại một lớn một nhỏ này, Thôi Sàm anh hùng hào kiệt đến mấy cũng vô dụng, trừ bị đánh chịu nhục thì không có kết quả nào khác, càng là xương cứng càng chịu khổ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão tú tài biến ra một bầu rượu, ngửa đầu nhấp một ngụm nhỏ, liếc con dấu tiểu cô nương một lần nữa đặt lại trên bàn, có chút thương cảm
Thôi Sàm cảm thấy đêm nay có rất nhiều chuyện kỳ quái
Lão đầu tử trước kia tuy cũng có lúc biểu lộ chân tình, nhưng tuyệt đại đa số thời điểm, đều là một kẻ cũ kỹ cổ hủ, ngồi ở nơi nào cũng như là kim thân thần tượng ngồi ngay ngắn trên thần đàn, nhất là vào khoảng năm tháng học vấn được triều dã tôn sùng nhất, lão nhân mỗi lần mở lớp truyền thụ kinh nghĩa, giải thích nghi vấn, “học sinh” ngồi ngay ngắn, dựng tai nghe, đâu chỉ ngàn người
Đế vương tương tướng, thần tiên trên núi, quân tử người tài, mênh mông cuồn cuộn, ngay cả Thôi Sàm phản bội sư môn cũng sẽ không phủ nhận, khi đó, lão đầu tử thật sự là sáng chói loá mắt, như mặt trăng mặt trời trên không trung, ánh sáng chẳng phân biệt ngày đêm, ép cho cả dòng tinh hà thất sắc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng hôm nay thế mà còn có thể đạp hắn hai phát, thời điểm muốn nói đến đại đạo, thế mà còn có thể uống rượu
Thôi Sàm nhìn như không chút để ý, thực ra tâm trạng nặng nề
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói đến cùng, tình cảm của Thôi Sàm lão già bên cạnh là cực kỳ phức tạp, vừa sùng bái vừa đau hận, vừa sợ hãi vừa hồi ức
Thôi Sàm hắn, đại đồ đệ của Văn Thánh năm đó, đối với tiên sinh nhà mình, há chẳng phải vừa thương xót cho bất hạnh của đối phương, vừa tức giận vì đối phương không tranh đấu
Bên kia giường, Lý Hòe nói mơ, “A Lương A Lương, ta muốn ăn thịt
A Lương quỷ hẹp hòi, cho ta uống một ngụm rượu trong hồ lô nhỏ đi...”
Mắt Lý Bảo Bình sáng lên, giai thoại này của Lý Hòe, có thể làm đề tài câu chuyện trà dư tửu hậu vài ngày
Thôi Sàm nghe được có người gọi A Lương như vậy, lặng lẽ liếc lão đầu tử một cái.