Lão tú tài ho khan một tiếng, nhìn ba người đang ngồi, “Được rồi, nói vào đề tài chính thôi
Trần Bình An, Lý Bảo Bình, chắc là các ngươi đã biết ta chính là tiên sinh của Tề Tĩnh Xuân, còn Thôi Sàm à, từng là đồ đệ đầu tiên của ta, đại sư huynh của Tề Tĩnh Xuân, lúc ấy bởi vì ta bận nghiên cứu học vấn, cho nên Tề Tĩnh Xuân đọc sách, chơi cờ các thứ, thật ra đều là đại đệ tử Thôi Sàm giúp tiên sinh ta đây truyền thụ cho hắn
Cuối cùng Thôi Sàm phản sư môn, làm ra đủ loại hoạt động khi sư diệt tổ, dẫn tới Tề Tĩnh Xuân phải bỏ mình ở Ly Châu Động Thiên, Thôi Sàm cũng được tính là một trong những người đánh cờ của thế cuộc đó, nếu nói Thôi Sàm hắn là hung thủ giết hại sư đệ Tề Tĩnh Xuân, thì cũng không quá đáng chút nào, Mã Chiêm là một trong những ký danh đệ tử của ta cũng là như thế, chẳng qua Mã Chiêm không phải người chơi cờ, nhưng hắn là một con cờ rất quan trọng của thủ phạm phía sau màn trong ván cờ trước đó
Trước khi ta tới trấn nhỏ quê nhà của các ngươi, thân thể này chỉ là nơi sống nhờ ở tạm của Thôi Sàm mà thôi, Thôi Sàm thật sự, là quốc sư vương triều Đại Ly các ngươi, là một lão già nhìn không thể trẻ trung được như ta.”
Lý Bảo Bình vẻ mặt giận dữ, tức giận đến hốc mắt đỏ bừng, gắt gao nhìn thẳng Thôi Sàm
Trái lại, Trần Bình An càng làm Thôi Sàm kinh hồn táng đảm hơn, tầm mắt thu liễm, không nhìn rõ được biểu cảm
Chó cắn thì sẽ không sủa
Thôi Sàm thật sự quá quen thuộc tính cách của Trần Bình An, dù sao hắn cũng chú ý đến tình hình trưởng thành của thiếu niên ngõ Nê Bình nhiều hơn so với Dương lão đầu
Thôi Sàm cố giữ sự trấn định, nhưng trong lòng mặc niệm, chết chắc rồi chết chắc rồi, lão đầu tử ngươi hại người quá đáng
Lão tú tài đổi đề tài, nhìn về phía Trần Bình An, “Có chuyện này, cần đánh tiếng trước với ngươi, nếu ngươi đồng ý với ta thì sẽ làm sau, ta muốn lấy ra một đoạn dòng sông thời gian ở trên thân ngươi
Yên tâm, không liên quan đến quá nhiều thứ riêng tư, ta sẽ dùng nó để mở màn cho buổi nói chuyện tối nay, ngươi đồng ý hay không?”
Trần Bình An gật đầu nói: “Được.”
Lão tú tài vươn một bàn tay, hướng về phía Trần Bình An ngồi đối mặt, rung cổ tay xắn tay áo, rất nhanh sau đó xung quanh Trần Bình An liền hiện ra từng tia từng luồng hơi nước, chậm rãi chảy về phía lòng bàn tay lão nhân, cuối cùng biến thành một quả cầu nước xanh biếc long lanh trong suốt, lão nhân khẽ lật bàn tay, lòng bàn tay hướng xuống, ấn nhẹ một cái ở trên quả cầu nước, những dòng nước đó liền hướng chỗ thấp chảy về phía mặt bàn, một vài hình ảnh sinh động hoạt bát bởi vậy hiện ra ở trên bàn
Lý Bảo Bình mở to mắt, vẻ mặt chấn động, vội vàng nằm úp sấp ở trên bàn, “Oa, tiểu sư thúc, đây là trên đường núi chúng ta gặp nữ quỷ áo cưới, còn có ta nè
Ha ha, còn là hòm sách nhỏ đẹp nhất của ta, quả nhiên là dễ thương hơn nhiều so với của Lâm Thủ Nhất và Lý Hòe, nhìn dáng vẻ bọn họ đeo hòm sách hơi ngu ngu...”
Từ nữ quỷ áo cưới cầm cây ô giấy dầu xuất hiện ở đường nhỏ lầy lội, từng ngọn đèn lồng theo thứ tự sáng lên, trong sơn dã xuất hiện một con rồng lửa đồ sộ
Đến khi Lâm Thủ Nhất dùng ra phù lục quỷ dựng tường, chẳng những chưa rời khỏi địa giới của nữ quỷ, ngược lại bị lừa gạt đến phía trước tòa phủ đệ treo tấm biển “Tú thủy cao phong” kia
Cuối cùng kiếm tiên Ngụy Tấn của Phong Tuyết miếu một kiếm phá vạn pháp, tiêu sái mà tới, đánh vỡ cục diện bế tắc, thành công mang theo đoàn người rời khỏi nơi đó
Lão tú tài hướng trên bàn chụp một cái, một đoạn dòng suối thời gian kia một lần nữa hội tụ thành quầng, đẩy lên trên người Trần Bình An, lại lần nữa tan rã quay về trời đất
Chiêu này liên quan đến vô thượng thần thông đại đạo bổn nguyên, không dựa vào tiểu thiên địa của thánh nhân, không dựa vào pháp khí huyền diệu, lão nhân cứ như vậy hạ bút thành văn
Lý Bảo Bình chỉ cảm thấy thần kỳ thú vị
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thôi Sàm lại là kẻ biết nhìn hàng, trong lòng càng thêm kinh ngạc, rốt cuộc lão đầu tử đã xảy ra chuyện gì, một thân tu vi thánh nhân rõ ràng đã mất hết rồi, vì sao còn có thể thần thông quảng đại như thế
Lão tú tài thấp giọng nói: “Nữ quỷ này đáng hận hay không
Đương nhiên đáng hận, lạm sát kẻ vô tội, hành vi phạm tội chồng chất
Đáng thương hay không
Cũng có vài phần đáng thương, thân là quỷ mị, ban đầu bản tính hướng thiện, vì triều đình, chẳng những có công trấn áp khí vận, với địa phương, có nhiều việc thiện, càng tương thân tương ái với người đọc sách, vốn là một câu chuyện đẹp mới đúng, cuối cùng đôi bên lưu lạc tới mức như vậy, thần chê quỷ ghét, đều bị đại đạo xa lánh, một thân nhân quả dây dưa, mấy đời cũng không trả được món nợ hồ đồ này.”
Lão tú tài thở dài, “Cho nên nói người đáng hận nhất định có chỗ đáng thương, có phải hay không?”
Thôi Sàm như đối mặt đại địch, không dám gật đầu cũng không dám lắc đầu
Lý Bảo Bình rất nhanh tiến vào hình thức “Lên núi đánh chết hổ cản đường”, nghiêm túc tự hỏi một lát, nói: “Đáng hận nhiều hơn.”
Lão tú tài gật đầu cười nói với tiểu cô nương: “Như vậy đáng hận đáng thương, đáng hận nhiều hơn bao nhiêu
Đáng thương lại chiếm bao nhiêu?”
Tiểu cô nương lại dụng tâm nghĩ một chút, “Hợp tình hợp lý hợp pháp, phải lui về cẩn thận tính toán sao?”
Lão tú tài lại cười tủm tỉm hỏi: “Lý Bảo Bình, hợp pháp hợp pháp, đương nhiên không xấu, nhưng lại xảy ra vấn đề, ngươi làm sao xác định luật pháp thế gian, là thiện pháp hay là ác pháp?”
Tiểu cô nương ngạc nhiên, tựa như chưa từng có ai hỏi câu này, trái lại cũng không luống cuống, nói với lão nhân: “Lão tiên sinh, chờ ta một lát nha, vấn đề này, giống với câu hỏi lần đó của tiểu sư thúc, vẫn hơi to tát, ta phải nghiêm túc suy nghĩ!”
Lão tú tài cười hòa ái, gật đầu tán dương: “Thiện.”
Thôi Sàm nhìn nụ cười quen thuộc của lão nhân, nhìn tiểu cô nương tập trung tinh thần cau mày, hừ lạnh một tiếng
Không hổ là tiên sinh và đệ tử đắc ý của Tề Tĩnh Xuân, truyền thừa từ cùng một mạch, ngay cả bầu không khí thụ nghiệp đều một đức hạnh giống nhau
Lão tú tài sau khi làm khó được tiểu cô nương, quay đầu nhìn về phía Trần Bình An ánh mắt trong suốt, “Trước kia ta nghiên cứu học vấn suy nghĩ nan đề, trước tiên thường nghĩ đến chỗ xấu, hôm nay cũng không ngoại lệ
Người đáng hận nhất định có chỗ đáng thương, bản thân câu này không có vấn đề quá lớn, nhưng thế gian rất nhiều người tự cho là thông minh, thích bày ra tư thái mọi người đều say mình ta tỉnh, chỉ nói chỗ đáng thương, cố ý lướt qua chỗ đáng hận.”
“Có một số người thì thuần túy là sử dụng tràn lan bừa bãi lòng từ bi và lòng trắc ẩn, cộng thêm ‘chỗ đáng hận’ vẫn chưa tác động tới bản thân, cho nên không có nhiều nỗi đau cắt thịt như vậy, ngược lại thích khoa tay múa chân, khoanh tay đứng nhìn, muốn người ta chỉ có thể khoan dung
Trần Bình An, ngươi cảm thấy căn nguyên vấn đề nằm ở nơi nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phải biết rằng những người mà ta nói, rất nhiều người từng đọc sách, học vấn không nhỏ, nói không chừng còn có người là cao thủ luận đạo
Trần Bình An, ngươi có ý tưởng gì không
Cứ việc nói ra, nghĩ đến cái gì thì nói cái đó.”
Trần Bình An muốn nói lại thôi, cuối cùng nói: “Không có gì muốn nói.”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]