Kiếm Lai

Chương 409:  Vui vẻ trò chuyện




Nhưng giờ phút này Trần Bình An đang nhìn hai người bộc lộ những cảm xúc chân thật, Tạ Tạ không còn vẻ lạnh nhạt xa cách nữa, cô đang tức giận đến phát khóc, Vu Lộc không hòa ái thân thiện nữa, biết dùng ngôn ngữ làm tổn thương người ta
Tuy Trần Bình An không phải kẻ vui sướng khi người gặp họa, nhưng quả thật tới lúc này, mới cảm thấy hai kẻ đang đứng ở phía trước mình, có chút hơi người mà mình quen thuộc
Cho nên Trần Bình An cảm thấy mình dở nhất chuyện nói đạo lý, dùng sức vét hết bụng dạ, lúc này mới cố mà làm bỏ thêm một câu: “Các ngươi nhiều học vấn hơn so với ta, ta không biết các ngươi nghĩ việc này như thế nào, nhưng nếu đổi lại là ta, chuyện ta sợ nhất, chính là khi ta có một chút bản lĩnh, có thể quyết định vận mệnh người khác, nhưng lại sợ chuyện mình cảm thấy có lý, thật ra vốn không có đạo lý, không đến lúc vạn bất đắc dĩ, ví dụ như sống chết trước mắt, sẽ không thể lựa chọn điều gì, không thể lựa chọn được nữa, cần ra tay thì cứ ra tay
Nhưng mà trong tình huống khác, tuyệt đối tuyệt đối đừng hành động theo tâm tư hiện tại, bị ‘Ta cảm thấy là như thế này là như thế kia’, A Lương từng nói chuyện gì cũng phải nghĩ nhiều thêm một câu ‘Vì sao’, ta cảm thấy rất đúng.”

“Cho nên ta muốn đọc sách biết chữ
Thật ra ta biết, lúc ta lãnh giáo học vấn từ Lý Bảo Bình Lâm Thủ Nhất, hoặc là luyện chữ trên đất với Lý Hòe, trong lòng hai người các ngươi khinh thường ta
Ta muốn đọc sách, muốn học đạo lý từ trên sách, ta muốn gặp nhiều người hơn, đi qua nhiều nơi hơn, giống như A Lương, dám vỗ ngực nói, sông lớn ta từng gặp còn nhiều hơn so với muối các ngươi từng ăn, chỉ có như vậy, sau này ta mới..
Ta chỉ là nói lỡ như thôi nha, lỡ như ta thực sự có một ngày như vậy, ta có bản lãnh lớn như Ngụy Tấn vị lục địa kiếm tiên Phong Tuyết miếu, vậy ta xuất kiếm, giết người cũng tốt, cứu người cũng thế, một kiếm đánh ra, nhất định rất nhanh
Hoặc là ta luyện kiếm không có tiền đồ, luyện quyền còn tạm chấp nhận được, vậy một quyền vung ra...”

Nói tới đây, Trần Bình An mặt đầy hào quang, như là đang nghĩ tới “ngày đó” của mình
Nhẹ nhàng thoải mái xuất kiếm, thống khoái ra quyền
Từng có hán tử đội đấu lạp, luôn trêu ghẹo Trần Bình An, ngươi là thiếu niên khoái hoạt mà, mỗi ngày cười một chút được không
Tâm tư nặng như vậy không tốt chút nào
Thật ra rất nhiều lần Trần Bình An cũng buồn bực, rất muốn lớn tiếng nói với tên kia, ta cũng muốn chứ, nhưng ta bây giờ không làm được
Vu Lộc luôn ngồi tại chỗ, Tạ Tạ khí thế hùng hổ ngồi về chỗ ban đầu, nhưng không còn tư thế như muốn liều mạng với Vu Lộc nữa
Vu Lộc nhìn Trần Bình An tâm bình khí hòa, cười tò mò hỏi: “Trần Bình An, không phải ngươi rất biết nói chuyện hay sao, sao lại không giảng những thứ này với bọn Lý Bảo Bình Lý Hòe?”

Trần Bình An trả lời: “Ta thân với bọn họ, không cần nói đạo lý gì hết.”

Ngụ ý, tất nhiên là Trần Bình An ta không quen với các ngươi, cho nên mới cần nói những thứ có cũng như không này
Vu Lộc nhất thời kinh ngạc
Tạ Tạ sắc mặt lạnh lùng, nhưng khóe miệng hơi cong lên, chút độ cong đó lại bị nàng mạnh mẽ ép lại cho phẳng
Tạ Tạ thật cẩn thận liếc Thôi Sàm ngồi ngây người ở miệng giếng, do dự một lát, chậm rãi nói: “Ta vốn là Luyện khí sĩ Quan Hải cảnh trong trung ngũ cảnh, chỉ thiếu nửa bước là có thể chen thân cảnh giới thứ tám Long Môn cảnh
Chỉ là sau khi trở thành di dân, có một vị nương nương trong cung tâm địa ác độc, bà ta phái một vị kiếm tu nổi tiếng của Đại Ly các ngươi, sử dụng bí pháp, đóng Khốn Long Đinh vào mấy khiếu huyệt của ta, hại ta chỉ cần sử dụng chân khí sẽ đau đớn, hơn nữa cho dù liều mạng hậu hoạn vô cùng, cũng chỉ có thể phát huy ra thực lực cảnh giới thứ tư thứ năm.”

Sau khi nói xong việc những bí mật trọng đại liên quan vận mệnh này, Tạ Tạ nhìn chằm chằm Vu Lộc đang ở bên cạnh giả câm điếc, người sau hỏi: “Làm chi?”

Tạ Tạ cười lạnh nói: “Ngươi bớt giả bộ đi, Trần Bình An người ta có thể câu được cá, là dựa vào tích lũy kinh nghiệm tháng ngày, dựa vào biết mình chậm cần bắt đầu sớm...”

Nói tới đây, Tạ Tạ hơi tạm dừng, dư quang khóe mắt phát hiện  thiếu niên bị mình chọc một đao chẳng những không tức giận, ngược lại có chút cười ngây ngô, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục nói: “Nhưng nếu Vu Lộc ngươi không phải vì tu vi võ đạo, nên mới câu những con cá kia, ta theo họ ngươi!”

Vu Lộc mỉm cười nói: “Ồ, ngươi muốn nói cái này à, ta cho rằng chút kỹ xảo đó, các ngươi ai cũng chướng mắt
Võ phu giang hồ có cái gì đáng để nói
Năm xưa ta ở đông cung, bởi vì thân phận thái tử, nên xác định không thể tu hành phép trường sinh, cho nên cũng chỉ đành chạy đi lật xem các bí tịch võ học cất giấu trong cung, lúc trước ta từng nói, phụ hoàng ta kiêng kị những câu ca dao kia, chứ không phải một đứa con trai ăn no rửng mỡ đi làm quen võ đạo.”

Vu Lộc thu lại ý cười, tự giễu từ đáy lòng: “Huống chi tình hình giang hồ và võ phu như thế nào, người khác không rõ, Tạ Linh Việt ngươi có thể không biết sao
Một hồ nước dưới chân núi mà thôi, cá lớn bên trong có lớn đi nữa, thì có thể lớn tới đâu
Không nói nơi khác, chỉ nói Lô thị vương triều chúng ta trước đây, tu sĩ cảnh giới thứ chín không nhiều, nhưng cũng không ít nhỉ, nhưng võ nhân cảnh giới thứ chín thì sao, một người cũng không có
Cho nên lúc trước ta tập võ, chỉ đơn thuần là quậy chơi, các ngươi có thể sẽ cảm thấy ta là đứng nói chuyện không đau lưng, nhưng ta vẫn muốn nói một câu, ở trong đông cung âm trầm không thú vị, nếu có vị tiên sinh dạy học không cẩn thận đánh cái rắm, vậy cũng là chuyện hiếm lạ đáng để bàn tán rồi
Tạ Tạ cười lạnh nói: “Ồ
Nghe giọng điệu ngươi, cảnh giới võ đạo cũng không thấp nha.”

Vu Lộc thở dài, ánh mắt chân thành, lắc đầu nói: “Không cao, mới cảnh giới thứ sáu.”

Ánh mắt Tạ Tạ lộ ra một tia chấn động, sắc mặt hơi cứng ngắc
Võ phu tăng cảnh giới chú ý nhất là một bước một dấu chân, thường thường là tích lũy dày bùng nổ mạnh, phần nhiều là tông sư tài lớn trưởng thành trễ, như Đại Ly phiên vương Tống Trường Kính quái thai như vậy, nhìn khắp lịch sử cả Bảo Bình châu, hình dung hắn là trăm năm mới gặp một lần cũng không khoa trương chút nào
Cho nên tu sĩ trẻ tuổi cảnh giới cao, người ngoài sẽ hâm mộ thiên phú, cơ duyên của hắn vân vân, xưng là thiên tài, sau đó sẽ cảm thấy thiên kinh địa nghĩa, bởi vì hai chữ thiên tài, có thể đủ giải thích tất cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng võ đạo lại khác
Võ nhân mười bốn mười lăm tuổi cảnh giới thứ sáu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Là quái vật hàng thật giá thật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đừng quên, Lô thị thái tử Vu Lộc, ở đông cung sống an nhàn sung sướng, rất có khả năng chưa bao giờ chiến đấu sinh tử
Chỉ đọc sách thôi cũng đọc ra được võ đạo cảnh giới thứ sáu
Vu Lộc sau khi nhìn thấy ánh mắt và sắc mặt của thiếu nữ, bèn lặng lẽ nuốt một câu nói đã đến bên miệng trở về bụng lại
Sắp chen thân cảnh giới thứ bảy, nhiều nhất ba năm năm nữa thôi
Vừa nghĩ đến mình đang ở rất gần một gã võ phu cảnh giới thứ sáu, cả người thiếu nữ Tạ Tạ liền không được tự nhiên, luôn cảm thấy sẽ bị Vu Lộc bùng nổ hành hung, sau đó một quyền đập nát đầu mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.