Kiếm Lai

Chương 426: Thiếu niên đã biết tư vị sầu (2)




Lúc này đây lão nhân vẫn chưa lộ diện nghênh đón, lý do là đang dạy học ở trong học đường, không thể lỡ dở giờ lên lớp của học sinh bình thường, hoàng đế Đại Tùy tất nhiên không có dị nghị gì
Tương truyền bên hông vị phó sơn chủ này có giắt một cây thước gỗ lim, khắc hai chữ quy củ
Nghe nói có người từng tận mắt thấy, phía trước chữ Củ trên cây thước kia, không biết là ai khắc lên hai chữ triện nhỏ “Bất Du”
- Giải thích chữ Bất du củ là không vượt ra ngoài quy tắc
Trích từ câu "Thất thập nhi tòng tâm sở dục, bất du củ"
Nghĩa là "Tới tuổi 70, cổ lai hy thì đạt đến cảnh giới đắc đạo tâm tính và đạo đã hợp nhất, mọi thứ đã thành bản năng nên nghĩ gì hay làm gì cũng đều hợp đạo, chẳng vi phạm phép tắc
Hết giải thích
Lần này Đại Tùy thành công tiếp nhận hương khói thư viện Sơn Nhai lưu lại là điều nằm ngoài dự liệu, đầu tiên hoàng đế Đại Ly đồng ý cho đi, đây là điều cực kỳ quan trọng, nếu không tất cả đều không cần bàn nữa, mặc kệ là vị hoàng đế hùng tài vĩ lược kia trong lòng mang theo nỗi áy náy đối với Tề Tĩnh Xuân, hay là có mưu tính khác, trên dưới triều dã Đại Tùy đều cho rằng tiếp nhận thư viện là một việc tốt đẹp
Nhưng các tiên sinh học sinh của thư viện Sơn Nhai, lúc ban đầu tổng cộng hơn bốn mươi người, cuối cùng có thể thuận thuận lợi lợi rời khỏi bản đồ Đại Ly, vị lão nhân này có công lao rất lớn, từ đầu tới đuôi, một đường đi tới, không hề thuận buồm xuôi gió, ngược lại có thể nói là cực kỳ nguy hiểm
Thư viện Sơn Nhai mới này đã được Đại Tùy dồn vào rất nhiều nhân lực vật lực tài lực, nhưng vì người sáng lập thư viện Tề Tĩnh Xuân đã mất đi, cùng với không có nhân vật “chính thống”, cho nên vạn sự đã sẵn sàng, chỉ thiếu mỗi gió đông
Như vậy, từ hôm nay trở đi, năm học sinh đi xa đến đây, có thể nói gió đông đã vào Đông Hoa sơn rồi
Giữa sườn núi Đông Hoa sơn, có một tòa Văn Chính đường, chính giữa treo bức tranh nho gia Chí Thánh tiên sư, bên trái là một vị lão nhân nghiêm túc cố ý ẩn đi tục danh, bên phải là treo tranh Tề Tĩnh Xuân đảm nhận sơn chủ đời đầu thư viện Sơn Nhai, trong sảnh, có một vị lão nhân bên hông treo thước gỗ lim, rất cung kính kính ba nén nhang về hướng ba vị thánh hiền, khi cầm hương, lão nhân cúi đầu lặng lẽ nói: “Văn để chở đạo, tân hỏa tương truyền.”

Tề Tĩnh Xuân tọa trấn thư viện Sơn Nhai cũ, có quy tắc là bao ở, nhưng không bao cơm
Bởi vậy thư viện Sơn Nhai thời đại Đại Ly, có rất nhiều con em nhà nghèo đất bắc có thể chen thân vào thư viện đi học, bọn họ sẽ giúp thư viện sao chép kinh thư, dựa vào đó kiếm tiền trả phí ăn uống
Hôm nay thư viện Sơn Nhai nằm ở Đại Tùy, quy củ này không bị huỷ bỏ, nhưng đã có thêm rất nhiều thứ xoay được, thứ nhất hôm nay học sinh bản địa Đại Tùy nhân số nhiều nhất thư viện, do là nhóm đầu tiên, triều đình Đại Tùy lựa chọn lấy nhân tài ở gần, cho nên hầu như thuần một sắc tất cả đều là con em thế tộc Đại Tùy, những người này không thiếu tiền, thứ hai thư viện mới ưu đãi học sinh, sách vở văn chương, nho sam quần áo và rất nhiều thứ sẽ được thư viện tặng cho, chỉ riêng điều này đã là một khoản tài phú kinh người
Lý Hòe nhỏ tuổi nhất ở trong đội ngũ, sau khi đến học xá chỗ ở, bởi vì bạn cùng phòng còn đang đi học, chưa quay về, nên đứa nhỏ đứng một mình ở căn phòng trống rỗng, Lý Hòe vừa tới chân núi đã khóc một lần, đột nhiên ngồi ở trên mặt đất nức nở tiếp, chỉ cảm thấy mình không có cha mẹ lại không có bạn bè, trên đời này sao lại có đứa nhỏ đáng thương như nó, đáng thương quần áo mới trên người bị nước mũi nước mắt dính hết vào
Cuối cùng Lý Hòe vừa khóc vừa mở hòm sách ra, thay đôi giày rơm kia rồi mới an tâm một chút, nhưng lại sợ đi giày rơm sẽ bị người ta xem thường, lại thay giày mới, lặp đi lặp lại như thế, đứa nhỏ đói khổ không có chỗ dựa khóc lại khóc, suy nghĩ hết lần này đến lần khác về những điểm tốt của Trần Bình An, thiếu niên đồng hương mà cuối cùng nó đã hạ quyết tâm sẽ gọi một tiếng tiểu sư thúc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Thủ Nhất đặt xong hòm sách xuống, rồi một mình ra ngoài tản bộ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thiếu niên thanh tú sắc mặt lạnh lùng, bước chân kiên định, cuối cùng hắn tìm được một ngôi lầu chứa sách cao ngất, do mới xây dựng thành, còn tản mát ra mùi thơm gỗ thoang thoảng
Trên đường, luôn có thể nghe được tiếng đọc sách văng vẳng quen thuộc, so với lúc trước ở học thục trấn nhỏ, tiếng đọc sách nhiều hơn rất nhiều
Lâm Thủ Nhất hít sâu một hơi, đi về phía lầu sách
Nghe nói ở đây, xem một vạn quyển sách cũng không cần tốn một đồng tiền
Lâm Thủ Nhất đột nhiên có chút thương cảm, nếu gã tham tiền kia cũng ở lại với bọn họ, nhất định sẽ liều mạng đọc sách đây, dù sao vậy chẳng khác nào kiếm được tiền
Lý Bảo Bình ngồi ở học xá vắng lạnh, sau khi mở ra hòm sách, tìm được phong thư tiểu sư thúc viết cho cô, trên thư nói rất nhiều, nói hắn phải về nhà, sẽ giúp cô báo tin bình an với người trong nhà, nhất định sẽ nói với đại ca cô, rằng trên cả hành trìnhcô rất nghe lời rất chịu khó
Nói đồng tiền kim tinh kia được hắn đục lỗ dùng chỉ đỏ xâu lên, về sau nhất định phải treo ở cổ, đừng đánh mất, nhỡ đâu lúc cần dùng nhiều tiền gấp, có thể lấy nó đi đổi bạc
Trên thư còn nói hắn đã chuẩn bị cho cô, và cả Lâm Thủ Nhất, Lý Hòe mỗi người một cây trâm ngọc, xem như món quà ly biệt, lần lượt khắc “Bảo Bình”, “Thủ Nhất”, “Hòe Ấm”, dọc theo đường đi, hắn chưa từng giúp được những việc gì lớn lao, cái này coi như một chút tâm ý, đừng chê, nếu cảm thấy khó coi, cứ giấu đi là được
Lý Hòe nhát gan, về sau tìm hắn chơi nhiều hơn, đừng để hắn ở thư viện bị người ta bắt nạt
Lâm Thủ Nhất tính tình lạnh lùng, cũng cần tìm hắn tán gẫu nhiều hơn, đừng để quan hệ xa cách như vậy
Vu Lộc quyền pháp rất lợi hại, Tạ Tạ thật ra cũng là thần tiên trên núi, nếu thực sự có xung đột, Bảo Bình ngươi tuyệt đối đừng vội vã một mình xông lên đầu tiên, có thể tìm hai người bọn họ hỗ trợ, không cần xấu hổ, cho dù thiếu nợ ân tình bọn họ, sau này tiểu sư thúc giúp ngươi trả là được
Khối đá mài đao tên là Trảm Long Đài kia, tiểu sư thúc để lại trong hòm sách cho ngươi, nhưng nhớ kỹ về sau lúc mài đao, tìm nơi ít người, đừng dọa các bạn cùng trường
Còn nữa, phải nhớ cất kỹ hồ lô nhỏ màu bạc kia..
Trên thư cuối cùng nói, hắn tiểu sư thúc này cuối cùng không từ mà biệt, không theo các ngươi cùng vào thư viện, muốn nói một tiếng xin lỗi với các ngươi, đi đường xa như vậy, lại không thể trước sau vẹn toàn, là do tiểu sư thúc này không làm tốt
Sau này các ngươi đều phải đọc sách cho thật tốt, về sau có tiền đồ, tiểu sư thúc còn khoe với người ta, nói mình quen Lý Bảo Bình, quen Lý Hòe, quen Lâm Thủ Nhất, Trần Bình An hắn đều quen hết
Trên thư viết nhiều nội dung vụn vặt như vậy, nhưng mỗi một chữ đều viết cẩn thận tỉ mỉ, có nề nếp, không linh khí, cũng không phiêu dật
Tựa như cách làm người và tâm tính của thiếu niên ngõ Nê Bình kia
Đúng chính là đúng, sai chính là sai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tốt thì phải quý trọng, quý trọng như thế nào cũng không đủ
Đọc rồi lại đọc, trên khuôn mặt tiểu cô nương tên là Lý Bảo Bình, nước mắt tí tách rơi xuống ở trên giấy viết thư, như là đổ một trận mưa thu nỗi buồn ly biệt
Không lớn không nhỏ, nhưng đau lòng
Tiểu cô nương mạnh mẽ kiên cường còn không ngừng nói cho bản thân, “Không khóc không khóc, nếu tiểu sư thúc nhìn thấy, sẽ đau lòng chết mất.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.