Kiếm Lai

Chương 427: Thiếu niên đã biết tư vị sầu (3)




Trên đường phố rộng lớn của kinh thành Đại Tùy, thiếu niên áo trắng lải nhải cười hỏi: “Đã không cam tâm, sao còn lén bỏ đi như vậy?”

Rõ ràng là xát thêm muối vào vết thương
Sau khi quay lại nhìn thật lâu, Trần Bình An không nhìn nữa, cau mày nghiêm mặt đi về phía trước
Thôi Sàm hỏi: “Ngươi thân là tiểu sư thúc, không sợ bọn họ ở thư viện bị người ta bắt nạt à
Đến lúc đó cũng không có ai giúp bọn họ.”

Trần Bình An từ đầu tới cuối không nói lời nào
Kinh thành Đại Tùy thật sự quá lớn, hai người thật không dễ gì ra khỏi cửa thành trước giờ lệnh đêm cấm, trong tay Thôi Sàm đã có thêm một bầu rượu, vừa đi vừa uống, mỗi lần chỉ nhấp một ngụm nhỏ, ra khỏi thành vẫn chưa thấy đáy
Một đội kỵ binh tinh nhuệ khí thế như sấm sét lao ra cửa thành, đuổi theo hai người trên đường cái, người cầm đầu chính là hoàng tử Đại Tùy Cao Huyên
Lần này bên cạnh hắn không có tông sư, thần tiên hộ giá
Cao Huyên xuống ngựa, đi tới bên cạnh Trần Bình An, tức quá mà cười nói: “Ngay cả thù lao cũng không cần
Ngươi làm như vậy không phải hại ta thành kẻ bất nhân bất nghĩa sao?”

Trần Bình An cười nói: “Nếu có thể, giúp ta để mắt tới bọn họ một chút, coi như là ngươi đã trả thù lao.”

Cao Huyên lắc đầu nói: “Hai việc khác nhau, bên phía thư viện, ta sẽ không phùng má giả làm người mập với ngươi, bởi vì cho dù là ta cũng không có cách nào xen vào được, cho nên ta sẽ không nhận lời ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi cứ việc yên tâm, phụ hoàng chắc chắn dù bận trăm công ngàn việc cũng sẽ dành thời gian để thường xuyên chú ý tới động tĩnh của thư viện
Cho nên thù lao ta đã hứa đưa cho ngươi, thì phải đưa, nếu ngươi không nhận, cũng phải cầm lấy rồi ném đi.”

Cao Huyên cố ý hung thần ác sát nói: “Trần Bình An, ta là hoàng tử Đại Tùy hẳn hoi đó, dù sao cũng phải có chút mặt mũi chứ?”

Trần Bình An gật đầu, giơ tay nói: “Lấy ra.”

Cao Huyên cười ha ha, đưa một nắm tay, đột nhiên buông ra, vỗ thật mạnh lên bàn tay Trần Bình An, “Từ bây giờ, ngươi đã là bạn của Cao Huyên ta
Sau này đến kinh thành Đại Tùy, cứ tìm Cao Huyên ta.”

Trần Bình An hơi sững sờ, sau khi thu tay lại, vẫn gật gật đầu, “Được.”

Cao Huyên không dây dưa lằng nhằng nữa, một lần nữa xoay người lên ngựa, bởi vì ở cao nhìn xuống, Cao Huyên khom lưng, cười sáng lạn nói: “đường sá xa xôi, ta giúp các ngươi chuẩn bị một chiếc xe ngựa, sắp chạy tới đây rồi, nếu người thích đi bộ, thì bán nó để lấy tiền cũng không sao, nhưng đừng bán rẻ, chắc chắn sẽ bán được bảy tám trăm lượng bạc.”

Cao Huyên đến cũng vội đi cũng vội, mang theo đội tinh kỵ kia nhanh chóng trở về thành, cảnh tượng này đã thu hút ánh nhìn của rất nhiều khách qua đường trên đường
Trần Bình An và Thôi Sàm tiếp tục tiến về phía trước, Thôi Sàm hỏi: “Có phải ngươi không hiểu tại sao một hoàng tử điện hạ lại khách khí nhiệt tình với Trần Bình An ngươi đúng không?”

Trần Bình An đáp: “Ta nghĩ không ra, nên không nghĩ tới nữa.”

Thôi Sàm không muốn cứ vậy mà bỏ qua, thản nhiên giải thích: “Thật ra không có gì phức tạp, bởi vì Cao Huyên có thân phận đặc thù, gần quan được lộc, Hoàng Đình quốc lại là phiên thuộc của Đại Tùy, hơn nữa cảnh nội Đại Ly chắc chắn cũng có tình báo của bọn họ, không khó để biết được tình hình lần du học này của các ngươi, lại thêm thân phận của bọn Bảo Bình còn quan trọng hơn nhiều so với các ngươi tưởng tượng
Cho nên hắn sẵn lòng tỏ ra thân thiện với ngươi, thả dây câu dài câu con cá lớn mà, cho dù kết quả là câu hụt thì cũng không thiệt gì.”

Thôi Sàm bĩu môi, “Nếu hoàng đế Đại Ly đổi thành quân chủ bất cứ một vương triều nào khác, nếu thư viện Sơn Nhai đổi bất cứ một sơn chủ nào ngoài Tề Tĩnh Xuân, sẽ giống như một cây gỗ mục từng bị sét đánh, ngoan ngoãn chịu chết mục rữa tại chỗ
Đương nhiên, Đại Tùy có lá gan tiếp nhập thư viện Sơn Nhai, quả thật đáng để bội phục, tâm trạng hoàng đế Đại Ly đối với chuyện này cũng phức tạp, nói ra có thể ngươi không tin, vương triều Lô thị nơi Vu Lộc Tạ Tạ, tuy trước khi bị diệt được công nhận là cường quốc số một phương Bắc Bảo Bình châu, nhưng kẻ địch trong cảm nhận của hoàng đế Đại Ly chỉ có ba người, Lô thị hoàng đế không thuộc hàng ngũ này, ngược lại hoàng đế Đại Tùy Cao thị tuy quốc lực thua một bậc, lại chiếm một vị trí.”

Vào thời khắc Thôi Sàm tiết lộ những thiên cơ này, Trần Bình An đang bận thay giày rơm
Điều này khiến Thôi Sàm giống như nháy mắt cho người mù xem, cảm thấy có chút thất bại
Thôi Sàm thử hỏi: “Tiên sinh, sau này cũng bện cho ta một đôi giày rơm đi, có thêm hòm sách nhỏ càng tốt.”

Trần Bình An cẩn thận cất đôi giày kia, một lần nữa đeo cái sọt trúc lớn rồi lên đường, tức giận nói: “Đi giày rơm không phải để chơi vui.”

Thôi Sàm cười tủm tỉm nói: “Ta cảm thấy chơi rất vui.”

Trần Bình An đi thẳng về phía trước dọc theo đường cái, nhìn thẳng phía trước, hỏi: “Đọc sách có vui không?”

Thôi Sàm chợt trở nên do dự, cuối cùng treo bầu rượu ở bên hông, buộc cùng một chỗ với cái ngọc bội kia, hai tay ôm lấy ót, “Đọc sách hả, từ nhỏ đã cảm thấy không thú vị.”

Đi ra rất xa, trong hoàng hôn, nương theo một chút ánh sáng cuối cùng, Trần Bình An nhìn lại tường thành nguy nga của kinh thành Đại Tùy
Thôi Sàm im lặng suốt dọc đường đi chợt cười phá lên, “Ha ha, ta biết ngay ngươi sẽ không nhịn được mà!”

Trần Bình An không để ý tới lời nói móc của Thôi Sàm, nghiêm túc hỏi: “Có phải ta nên ở lại thư viện vài ngày, tốt xấu gì cũng tận mắt nhìn thấy bọn Bảo Bình đọc sách rồi hãy đi hay không?”

Thôi Sàm đột nhiên bị hỏi như vậy cho nên có chút không kịp trở tay, ngẫm nghĩ một chút, “Đi sớm đi muộn cũng như nhau.”

Thôi Sàm phát hiện Trần Bình An liếc mình một cái, vẻ mặt chán ghét “Ta hỏi suông vậy thôi, ngươi nói cũng vô ích”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thôi Sàm cảm thấy hơi buồn bực, vẻ mặt oan ức nói: “Ta tốt bụng giải ưu giải nạn cho tiên sinh, tiên sinh như vậy không ổn đâu nhỉ?”

Trần Bình An nhìn bầu rượu buộc bên hông Thôi Sàm, nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, thở dài, sau đó đẩy nhanh bước chân tiến lên, vùi đầu chạy đi
Sắc mặt Thôi Sàm không thay đổi, chỉ là trong bụng đầy chấn động, sao vậy, Trần Bình An cũng có lúc muốn uống rượu

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thì ra thiếu niên đã biết tư vị sầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.