Hắn là Luyện khí sĩ Quan Hải cảnh, và là một Kiếm tu
Hai chữ Quan Hải, là lấy từ ý “Ta đứng trên lầu nhìn trăm sông chảy vào biển cũng tức là chảy vào lòng ta”, thiên địa linh khí bắt đầu mở rộng kinh mạch nhân thể, giống như dòng sông cuối cùng chảy về biển lớn, cũng giống như dân chúng nhân gian mở rộng dịch lộ quan đạo, linh khí dần ngưng tụ, thăng hoa, bắt đầu bồi dưỡng nhục thân, từ đó khiến tu sĩ kéo dài niên thọ
Luyện khí sĩ cảnh giới này thường thường có thể thọ tới hàng trăm tuổi
Kiếm tu Quan Hải cảnh, trong phạm vi của Bảo Bình Châu, đã được vinh dự gọi là Kiếm đạo tông sư rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ở Đại Tùy, dù là đại quan nơi triều đình như Lục bộ thị lang, khi có chuyện rời khỏi kinh thành, cũng chưa chắc đã được bảo vệ bởi kiếm tu cảnh giới này
Lão ta hít sâu vào một hơi
Ông lão hạ quyết tâm, phải tốc chiến tốc quyết, trong ba chiêu quyết định thắng thua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nếu lão tiền bối không biết phải lựa chọn thế nào, ta giúp tiền bối lựa chọn là được chứ gì
Mà thiếu niên kia càng ngạo mạn hống hách hơn, vẫn giọng nói cười nhạo đấy, tiến thêm ba bước, thanh thế càng lúc càng kinh người, viên gạch nền thậm chí còn phát ra tiếng nứt
Ngươi không biết là có nên đánh hay không, Vu Lộc ta ép người không thể không đánh, cứ thẳng thắn như thế đi
Đồng tử của ông lão hơi thu lại, trong lòng dậy sóng, chỉ thấy thiếu niên kia cứ khí thế bất nhược, càng lúc càng tiến lại gần, thần hồn hùng tráng, giống như anh linh sát thần nơi chiến trường cổ tọa trấn trong đó
Đến cả ông lão cũng phải lộ ra chút kinh hãi trên mặt, “Võ phu lục cảnh?”
Luyện khí sĩ thập ngũ cảnh, Võ đạo cửu cảnh, Luyện khí sĩ và Võ phu thuần tuý ‘đồng cảnh' chi tranh, ngoài hai loại Kiếm tu và Binh gia tu sĩ là biến thái quái thai trong số Luyện khí sĩ, nếu như loại bỏ một số pháp bảo nghịch thiên của Luyện khí sĩ, thì thắng thua gần như không cần bàn cãi, thậm chí võ phu thấp hơn một tầng có thể đánh trọng thương, thậm chí là đánh chết tươi Luyện khí sĩ cao hơn một tầng cũng là chuyện có thể xảy ra
Nhưng ông lão vẫn hết sức chấn kinh, tuy chưa tới mức lo sợ
Vì lão cũng là Kiếm tu lão luyện tích luỹ nhiều năm, là Luyện khí sĩ Quan Hải Cảnh cảnh thứ bảy
Nếu như không còn đường lui, nhất định phải giết người, sẽ phải đối diện một võ nhân cảnh thứ sáu
Lúc nãy mới chỉ là một chiêu
Thế nên ông lão mới lạnh nhạt cười nói: “Nếu ngươi muốn chết, ta còn ngại quy tắc của Thư viện, không để ngươi chết thật, nhưng chỉ để lại cho người một nửa cái mạng, cũng không sao
Thiếu niên xông thẳng lên, giống như muốn liều mạng vậy, ánh mắt đầy vẻ thích thú, trong lòng thầm nghĩ, “Ta xin người hãy lợi hại hơn”
Bỏ quan đạo dịch lộ, Trần Bình An đưa hai đứa trẻ cùng trèo đèo lội suối, nói cho chính xác thì tiểu đồng áo xanh kia đã hiện ra chân thân khổng lồ hàng chục trượng, cõng Trần Bình An vượt núi vượt biển, điều bất ngờ đáng mừng là Trần Bình An phát hiện trên cột sống của thuỷ xà, cũng có thể luyện tập tẩu thung Hám Sơn Phổ, lúc mới bắt đầu thì lòng bàn chân hay trơn trượt, đi lại vẹo vọ, lâu dần dù thuỷ xà cố tình lắc mình Trần Bình An vẫn có thể luyện tập vững vàng
Nữ đồng váy hồng thì lại không có tư cách ngồi lên thuỷ xà, chỉ có thể vác thư tịch chạy bên cạnh, hô ứng với lão gia là được
Ngày hôm nay Trần Bình An tìm một đỉnh núi nghỉ ngơi, ba người quây quần lại bên đống lửa, tiểu đồng áo xanh lại bắt đầu càm ràm, “Lão gia, người cũng có tuổi rồi, có muốn tìm mấy tiểu thiếp, nha hoàn thông phòng không?”
Trần Bình An hai tay để gần đống lửa, ngọn lửa bập bùng rọi lên gương mặt đen sạm của hắn, hắn lắc đầu nói: “Không muốn.”
Tiểu đồng áo xanh đưa tay lại gần đống lửa, thuỷ xà này nhón lấy một đốm lửa, sau đó dập từng tàn lửa, nói bằng cái giọng giòn tan như đậu vỡ, “Tại sao
Lão gia yên tâm, người ta không chỉ không nhận sính lễ, còn tình nguyện tự mang của hồi môn hậu hĩnh qua
Cuộc mua bán này, lão gia không động lòng sao?”
Trần Bình An cười nói: “Không động lòng.”
Tiểu đồng áo xanh như bị dội gáo nước lạnh, đập từng đốm lửa, rồi lại vơ lấy một que củi, “Rốt cuộc là vì sao chứ?”
Trần Bình An cười mà không nói gì
Tiểu đồng áo xanh tặc lưỡi nói: “Thì ra lão gia trong lòng đã có cô nương yêu thích rồi.”
Trần Bình An trợn mắt lên nhìn nó
Tiểu đồng áo xanh hạ giọng tỉ tê: “Lão gia thích cô nương, có gì xấu hổ đâu, lỡ như thích các lão gia mới khiến người ta phát hoảng..
Hắn đột nhiên chừa bộ mặt kì quái, cố tình nhõng nhẽo, ỏng ẻo nói: “Lão gia, lão gia thấy ta đây cũng mặt mũi sáng sủa..
Trần Bình An thấy ngứa ngứa da đầu, phẩy phẩy tay, ra hiệu lệnh rồi nói: “Biến đi.”
Tiểu đồng áo xanh vừa chạy ra rõ xa, vừa gắt gỏng với nữ đồng váy hồng: “Đồ ngốc, có mang theo phấn son hay không, cho ta mượn chút!”
Trần Bình An dùng tay đỡ lấy cái đầu, những ngày này khó sống đây
Sau đó Trần Bình An lại giống như bình thường, tìm đến tiểu đồng áo xanh mài giũa võ đạo, mục đích rèn giũa thể phách
Đừng coi thường tiểu đồng áo xanh nói năng cử chỉ nhí nhắng, với võ đạo nhị cảnh như Trần Bình An, thì là quá đủ rồi, dù là Trần Bình An có cảnh giới hơn hẳn một võ phu bình thường, nhưng với giao long trời sinh có cơ thể rắn chắc mà nói, Trần Bình An đánh vào người tiểu đồng áo xanh mấy quyền, không hề có cảm giác gì, nhưng một quyền của nó, chỉ cần đánh trúng Trần Bình An, sẽ không khác gì núi lở đất sập, ban đầu tiểu đồng áo xanh không hề biết mà dùng hết sức, khiến Trần Bình An bị trúng một quyền văng đi rõ xa, làm gãy một gốc cây to bằng bắp đùi, tiểu đồng áo xanh lúc đó còn tưởng bản thân chết chắc rồi, nhưng đến khi Trần Bình An hồi phục, thì vẫn tiếp tục ăn quyền của tiểu đồng áo xanh
Hôm nay Trần Bình An vừa mới khởi quyền thế, còn chưa thực sự xuất quyền, tiểu đồng áo xanh đã lăn khắp mặt đất, có thể một lúc lăn mấy chục vòng
Tiểu đồng áo xanh đứng dậy, phủi sạch bụi bám trên người, tán dương nói: “Lão gia có quyền cương thật mạnh, thật đáng sợ.”
Nữ đồng váy hồng ngồi ở đằng xa, nhìn mà ngạc nhiên há miệng ra
Nghe nói địa đầu xà đáy sống này tính tình thô bạo, suy nghĩ đơn giản, tu vi cao thâm, chứ đâu có nghe hắn là một tên không cần thể diện chứ
Trần Bình An đã quá quen với việc này, thở dài một hơi, rồi nói bộc bạch: “Đừng đùa nữa”
Tiểu đồng áo xanh lập tức làm thế Kim kê độc lập, hai tay khua khua, miệng phát ra âm thanh chi chi cha cha kì quái
Trần Bình An tối sầm mặt, quay người ngồi về bên đống lửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu đồng áo xanh vội vàng chạy như bay về ngồi cạnh hắn, cười gian tà nói: “Lão gia đừng tức giận, sau này ta nhất định sẽ chú ý.”
Trần Bình An xua tay nói: “Không liên quan tới ngươi, ta chỉ là nhớ ra một số chuyện, tâm trạng không được tốt.”
Tiểu đồng áo xanh ồ một tiếng, “Vậy đợi lão gia bình tĩnh lại rồi nói chuyện.”
Vào lúc nửa đêm, tại thư viện Sơn Nhai, chân núi Đông Hoa Sơn, có một vị thiếu niên áo trắng bắt đầu từ từ đăng sơn, không ngừng thốt ra tiếng thở dài
Có giọng nói khàn khàn vang lên trên đầu hắn, “Ngươi tới đây làm gì?”
Thôi Sàm nói một cách hậm hực: “Tiên sinh nhà ta có chuyện, đệ tử chỉ phục mệnh đi làm thôi.”