Cho nên lúc đó Lý Nhị đành phải có gì nói đó, "Chuyện này miễn cưỡng cũng có liên quan tới ta
Bọn nhỏ đánh nhau, ta không thể nào ra tay, nhưng mà tìm lão tổ tông phía sau bọn họ để xả giận thì không khó
Tề Tĩnh Xuân cụng chén với hán tử một cái, cười hỏi: "Lần này đi ra ngoài, cảm giác như thế nào
Lý Nhị lắc đầu nói: "Những kẻ danh tiếng lẫy lừng, nghe thật huênh hoang, kết quả không có người nào biết đánh nhau
Nói tới đây, Lý Nhị cười xấu hổ nói: "Rượu không ngon, Tề tiên sinh, xin lỗi a
Tề Tĩnh Xuân lại một ngụm uống hết rượu nhạt trong chén, nhìn bóng đêm nơi phương xa, thần sắc hoảng hốt, hí mắt cười nói, "Uống ngon mà, khi ta còn trẻ tuổi, thường xuyên uống loại rượu như vậy, hơn nữa tính khí còn kém hơn so với ngươi
Cuối cùng Lý Nhị biết, cho dù Tề tiên sinh thật sự muốn uống rượu, nhưng vẫn cố ý để lại cho hắn nửa bình, ông đứng dậy, nói với hắn: "Ta không dám nói sẽ dạy cho Lý Hòe nhiều học vấn, nhưng mà nhất định sẽ khiến nó trở thành người tốt, tâm tính không thể kém hơn cha hắn
Điểm này Lý Nhị ngươi có thể yên tâm
Lý Nhị đứng dậy theo, "Tề tiên sinh, như vậy là đủ rồi
Lý Nhị tiễn Tề Tĩnh Xuân đến cửa nhà, vị nam tử mặc nho sam kia một mình hành tẩu trong con hẻm, bóng lưng tịch mịch, cô đơn
Lần cuối cùng nhìn thấy Tề tiên sinh, là Lý Nhị lén núp ở bên hông của cửa hàng Dương gia, ngày đó trên đường trời đổ mưa nhỏ, lần đó Tề tiên sinh cầm dù, cùng người khác sóng vai đồng hành, cây dù vốn không lớn, còn nghiêng về phía thiếu niên ngõ Nê Bình tên Trần Bình An kia, hai người trò chuyện, thiếu niên nghiêng người ngẩng đầu lên, cười nói vui vẻ, tiên sinh lại nghiêng người cúi đầu, vẻ mặt đầy ý cười
Lý Nhị chưa từng thấy Tề tiên sinh… không cô đơn như vậy
Giờ này khắc này, ở trên đỉnh Đông Hoa Sơn nơi dị quốc tha hương, Lý Nhị nhìn thiếu niên và vị lão tiên sinh bên cạnh, cười cười, nói:
"Người đọc sách trên đời này không một ai bì được với Tề tiên sinh
Lý Nhị nghĩ đến Tề Tĩnh Xuân, nghĩ tới Trần Bình An, cuối cùng nghĩ tới Lý Hòe con mình
Trong lòng nam nhân này kích động không thôi, chỉ cảm thấy có mấy lời nếu không nói ra sẽ không thoải mái, nhưng lại không nói ra được nguyên nhân, một khi đã như vậy, thì sẽ đánh
Chính hắn cũng không biết vì sao, luôn cảm thấy năm đó thiếu Tề tiên sinh nửa bầu rượu, đánh nhau với người ta một trận cho sảng khoái, rồi uống tiếp
Lý Nhị thân hình không cao lớn kia bắn lên từ trên đỉnh Đông Hoa Sơn, ầm ầm lướt qua không trung, vẽ ra một vòng cung thật lớn, kéo dài qua nửa tòa kinh thành, dừng lại ở bên trong hoàng cung Đại Tùy
Hoàng cung Đại Tùy, trong Dưỡng tâm trai thanh lịch đơn giản, hoàng đế Đại Tùy lại triệu kiến Lễ bộ Thượng Thư, nhíu mày hỏi: "Bên thư viện vẫn không có động tĩnh gì à
Lão nhân thấp bé lắc đầu nói: "Mao lão chỉ nói sẽ giải thích với bệ hạ, nhưng không nói khi nào vào cung
Nam tử mặc long bào nho nhã bất đắc dĩ nói: "Là Đại Tùy ta phải có lời giải thích với thư viện của họ mới đúng
Nhưng mà Mao lão không đến, quả nhân cũng không thể thúc giục thư viện đến để đòi công đạo
Lão nhân thấp bé cẩn thận tìm từ, soạn thảo suy nghĩ trong đầu, cân nhắc từng câu từng chữ mà nói: "Nếu nói ngọn nguồn Lý Hòe xung đột với đứa nhỏ học xá, là mâu thuẫn giữa bọn trẻ con, có thể lý giải được, là bên Đại Tùy chúng ta sai trước, nhưng đủ loại phong ba lớn nhỏ sau đó, lại là năm đúng năm sai, cuối cùng thiếu niên tên là Vu Lộc kia ra tay quả thật hơi quá đáng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấu chốt là thiếu niên này chẳng những ra tay tàn nhẫn, hơn nữa tâm cơ thâm trầm, theo lời của vị kiếm tu kia, Vu Lộc mấy lần ra tay, lần lượt là thực lực của võ phu tứ cảnh, ngũ cảnh và lục cảnh, trước sau lúc nào cũng đè áp tu vi dưới lục cảnh, tới lần cuối cùng mới dùng tu vi thất cảnh ngang nhiên ra tay, làm kiếm tu bị thương nặng
Đại Tùy hoàng đế gật gật đầu, thật ra vị thái giám mặc mãng phục ngoài cửa kia đã giải thích từ lâu, thiếu niên Vu Lộc hẳn là tu vi võ đạo lục cảnh đỉnh phong, nhưng mà trong trận thư lâu đại chiến kia, đã xem kiếm tu Quan hải cảnh kia như đá mài dao, mượn lần này để phá cảnh thành công
Rõ ràng có thể thấy căn cốt, thiên phú, tâm trí đều là thuộc hàng tốt nhất
Tầm mắt của nam nhân ngồi trên long ỷ này, có thể nhìn thấy mọi người mọi sự ở mọi nơi, bất luận là người tốt hay xấu, hay là xu thế phát triển của sự việc, đều không giống với Lễ bộ thiên quan đang nơm nớp lo sợ này
Lão hoạn quan ngoài cửa đột nhiên đi tới bên cạnh hoàng đế Đại Tùy, Lễ bộ Thượng Thư chỉ cảm thấy hoa mắt, bộ quần áo mãng phục đỏ thẫm chắn trước người hoàng đế Đại Tùy, hoàn toàn không để ý cái gì lễ nghi quân thần
Đại Tùy hoàng đế chỉ là có chút tò mò, cũng không tức giận, càng không kinh ngạc
Sau đó cả tòa hoàng cung liền truyền đến một trận chấn động kịch liệt tựa như địa ngưu xoay người
Chỉ nghe có người cao giọng hỏi: "Hoàng đế Đại Tùy ở đâu
Đại Tùy hoàng đế đứng lên, cười hỏi: "Người này lá gan ghê gớm thật, mạnh như thế nào
Hoạn quan già cả trầm giọng đáp: "Võ phu cửu cảnh, thậm chí có khả năng không phải võ đạo cửu cảnh tầm thường, có thể nói là lợi hại cực kỳ
Đại Tùy hoàng đế gật gật đầu, "Cũng giống bên trong Kỳ đãi chiếu của chúng ta, quốc thủ cửu đoạn cũng chia mạnh yếu, cửu cường và cửu nhược, nhìn thì đẳng cấp giống nhau, thật ra chênh lệch rất lớn
- Giải thích, Kỳ đãi chiếu là chức quan trông coi về bộ môn Cờ Vây, chia làm chín bậc tức cửu đoạn
Hết giải thích
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nam nhân được vị hoạn quan vốn là một trong những thủ vệ kinh thành Đại Tùy, hộ tống đi khỏi Dưỡng tâm trai, chậm rãi nói: "Lẽ ra còn có thập đoạn, đơn giản là truyền thuyết nói trong thành Bạch đế của Trung thổ thần châu, có vị đại ma đầu tự xưng thập đoạn, trên đầu tường còn cắm một cây cờ xí, 'Phụng nhiêu thiên hạ kỳ tiên", nghĩa là mời kỳ thủ thiên hạ tới chơi cờ, vì thế không có vương triều nào có lá gan ban thưởng danh hiệu thập đoạn cho kỳ sĩ trong nước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói thật, Đại Tùy thiên tài kỳ sĩ xuất hiện lớp lớp đứng đầu Bảo Bình châu, nhưng Đại Tùy cũng không dám phá lệ này, quả nhân thật muốn đi đến Bạch đế thành để tận mắt nhìn thử
Hoạn quan nói: "Trước tiên để cho cao thủ trong cung thăm dò sâu cạn, bệ hạ hiện thân sau cũng không muộn
Đại Tùy hoàng đế và hoạn quan mặc mãng phục vừa mới đi ra hành lang, liền có một vị Luyện khí sĩ tóc trắng xoá lại đây bẩm báo tình hình chiến đấu
Trên quảng trường ngoài điện Vũ Anh, một vị Ngự Lâm quân Phó Thống lĩnh thân là võ nhân thất cảnh, đã bị người nọ một quyền đánh hôn mê, tạm thời không ai dám đi tới khiêng Phó Thống lĩnh đi
Ba người đi tiếp hơn trăm bước, lại có một vị võ tướng khôi ngô thân mặc kim giáp lại đây bẩm báo
Một vị tông sư Luyện khí sĩ thập cảnh hàng năm thủ hộ ở gần hoàng cung, sau khi hoả tốc vào cung, vừa mới lấy ra pháp bảo, liền bị người nọ một quyền đánh rơi pháp bảo, đánh cho bay thẳng ra khỏi hoàng cung, lại một quyền đánh tên tông sư kia đập văng vào thành tường, lần này không hôn mê, nhưng đã không còn sức lực tái chiến
Đại Tùy hoàng đế ừ một tiếng, hỏi: "Trận pháp trong cung đã khởi động rồi chứ
Võ tướng mặc kim giáp gật đầu nói: "Đã khởi động
Có thể vận dụng ngay, võ đạo tông sư và đại luyện khí sĩ trong ngoài kinh thành, hôm nay đều đã chạy tới hoàng cung
Đại Tùy hoàng đế hỏi: "Người nọ có từng chủ động ra tay
Võ tướng lắc đầu nói: "Chưa từng, chỉ nói là tới gặp bệ hạ, nếu không có chúng ta chủ động ra tay, hắn sẽ đứng ở tại chỗ bất động
Đại Tùy hoàng đế lẩm bẩm: "Chuyện bất quá tam."