Kiếm Lai

Chương 464: Đại Tông Sư Uống Rượu Ngon (1)




Một khi đại trận hộ thành này được mở ra, có thể khiến mọi Luyện khí sĩ và Võ phu thuần tuý trong kinh thành bị long khí Cao thị áp chế, bị rớt xuống một hai cảnh giới, giả sử một luyện khí sĩ thượng ngũ cảnh, muốn trắng trợn phá hoại ở kinh thành Đại Tùy, dù cho cuối cùng bị hợp lực trảm sát, thì xung kích gây ra cho kinh thành vẫn sẽ nặng nề tới mức Đại Tùy không thể chấp nhận được
Nhưng nếu đối diện với một tu sĩ thượng ngũ cảnh bị áp chế, có thể dễ dàng thấy được kinh thành Đại Tùy vẫn dư sức đối phó, cho dù mọi người đều bị hạ cảnh giới, nhưng kiến nhiều có thể cắn chết voi, sức phá hoại của một gã thập cảnh dù cho có liều mạng đánh trời đánh đất không chừa đường lui, thì kinh thành Đại Tùy vẫn vững vãng không có gì đáng ngại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện trận pháp áp chế cảnh giới, giống như đặt một cửa ải trên cầu trường sinh, khiến Luyện khí sĩ và Võ nhân gặp trở ngại khi lưu chuyển khí tức, bắt buộc phải giảm tốc độ
Ban đầu Ly Châu động thiên lơ lửng trên lãnh thổ Đại Ly, do Thánh nhân tứ phương liên thủ tạo thành, được xưng là tiểu động thiên cấm tuyệt mọi thuật pháp thần thông, một khi cố tình sử dụng thuật pháp, sẽ bị cắn trả cực mạnh
Trước đó Tiệt Giang Chân Quân Lưu Chí Mâu chỉ nới suy diễn một chút, nào ngờ đã bị giảm tuổi thọ mấy chục năm, có thể thấy được uy lực của trận pháp
Ly Châu động thiên quả nhiên là tổ sư gia của loại trận pháp này
Lão hoạn quan sau khi đứng dậy, hai nắm tay đập mạnh vào nhau, nhướng mày giận dữ quát: “Tới đi!”

Chín con giao long màu vàng hư ảo ẩn trong trận pháp Long Bích của hoàng cung, từ mọi hướng nhanh chóng ùa tới chỗ lão hoạn quan đang đứng, giao long nào cũng bừng bừng kim quang, sau đó biến thành một con rắn nhỏ màu vàng kim chỉ bằng ngón tay, xuyên quan thất khiếu của lão hoạn quan, nhập vào thần hồn, hòa thành một thể
Rất nhanh sau đó, lão hoạn quan như biến thành một thần linh màu vàng kim đến từ thiên đình thượng cổ, sải bước về phía lỗ hổng ở trên tường cao, mỗi bước đi đều đạp ra gợn sóng màu vàng kim, hắn không hề khom lưng cúi đầu, mà trực tiếp dùng tay đập nát bức tường, đi thẳng vào trong, trở lại quảng trường điện Vũ Anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Văn thần võ tướng phò tá quân chủ là vì phò long, mà nội thị thần quan thì phò long kém một cấp, hai bên đều có một loại cảm ứng với đế vương long khí, nhưng người có thể đàng hoàng điều khiển long khí Cao thị để sử dụng cho bản thân giống như vị hoạn quan kinh thành Đại tùy này, chính là đặc ân khó tưởng tượng được
Những Luyện khí sĩ và Võ đạo tông sư ở quanh hoàng cung, chỉ biết nhìn nhau, ánh mặt vô cùng kinh sợ
Hiển nhiên trong đó ẩn chứa những bí mật tày trời không thể nói ra
Lão hoạn quan nghiêm mặt nói với hán tử ngoại hương kia: “Tái chiến được không?!”

Nếu nói trước kia hắn là quốc thủ “cửu đoạn yếu” trong số các Kỳ đãi chiếu của Đại Tùy, thì hiện giờ chính là lúc thể hiện sức mạnh đúng như lời đồn đại, một bước trở thành quốc thủ “cửu đoạn mạnh” đỉnh phong
Lý Nhị nhìn ông lão, có chút nghi hoặc, trong cơ thể đối phương như được rót vào rất nhiều chất dịch màu vàng kim, giống như pháp thuật Thỉnh thần của hai tổ đình Binh gia, nhưng theo ý mà nói thì lại không phải
Lý Nhị không thèm nghĩ ngợi gì sâu xa, gật đầu nói, “Vậy cũng được.”

Trận đại chiến đó trong Ly Châu động thiên với Đại Ly phiên vương Tống Trường Kính, có hai hòn đá mài dao, một là Tống Trường Kính cửu cảnh đỉnh phong, thứ hai là bản thân Ly Châu động thiên, nhưng dù có như vậy, Lý Nhị vẫn không thể phá cảnh thành công, mà lại thành công đưa Tống Trường Kính vào thập cảnh trong truyền thuyết, chỉ cảnh thực thụ của võ đạo
Nếu nói không hề thất vọng hụt hẫng thì chắc chắn là không thể nào, vậy nên Lý Nhị mới đồng ý với sư phụ Dương lão, rời khỏi Đông Bảo Bình Châu, đi tìm thời cơ chứng đạo của bản thân
Khi đó ông lão đã nói một câu tiết lộ thiên cơ, “Lý Nhị ngươi phá cảnh không ở ranh giới sinh tử.”

Lý Nhị nhìn xung quanh, đột nhiên ngộ gì điều gì đó
Tại sao Dương lão muốn hắn cố ý áp chế thiên phú và căn cốt của Lý Hòe, vì sao Tề tiên sinh vào đêm đó gõ cửa ghé thăm, khi uống rượu, có vẻ như chỉ là buột miệng tán gẫu, “Kẻ mạnh rút đao về phía kẻ mạnh hơn", bây giờ suy nghĩ lại, đây vốn là Tề tiên sinh đã công nhận võ đạo của hắn, khi đó Tề Tịnh Xuân rõ ràng đã chỉ điểm cụ thể, Lý Nhị hắn vẫn luôn đi trên đại đạo mà đang tiếc là bản thân hắn không hề hay biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vung nắm đấm về phía kẻ mạnh hơn, chính là đây
Trong trận chiến sinh tử với Tống Trường Kính kia, Lý Nhị vốn chiếm ưu thế, thực ra ý chí chiến đấu của hắn không cao, chỉ có điều là ân sư đã dặn dò, nên nghe lệnh hành sự mà thôi, vả lại hắn cũng muốn biết cân lượng võ đạo của bản thân rốt cuộc là bao nhiêu, nên cuối cùng mới xem như đánh một trận sảng khoái, nhưng từ sâu trong tâm tưởng, Lý Nhị không hề cảm thấy bản thân muốn “Dốc hết sức ra đánh”
Nhưng hôm nay đối mặt với cả Đại Tùy, nguyên nhân vì bất bình thay con trai Lý Hòe, vậy thì bây giờ tám hướng đều là địch, thân hãm hổ lang, Lý Nhị cười, cười như mở cờ trong bụng
Lý Nhị trước kia ở trên đỉnh Đông Hoa Sơn, rõ ràng hắn muốn nói gì đó, nhưng lại không biết phải nói gì, vậy thì chỉ có thể đánh cho ra nhẽ
Thế là kẻ cả đời ở trong Ly Châu động thiên như Lý Nhị, nghĩ thông rồi, con trai của mình nghe lời hiểu chuyện như vậy, còn bị người ta bắt nạt, kẻ làm cha như hắn, nếu cửu cảnh không đủ phân lượng, chưa chắc đã đánh lại được đối thủ, vậy thì đột phá cửu cảnh, chen thân vào thập cảnh rồi tính sau
Lý Nhị hít sâu một hơi, từ từ cảm nhận áp lực vô hình đến bốn phương tám hướng, trong lòng thầm nhủ: “Đừng nóng vội, cơm phải ăn từng miếng, tảng đá mài đao này vẫn chưa đủ nặng.”

Lý Nhị tay không tấc sắt chỉ có hai nắm đấm, bắt đầu xông tới đối đầu với lão hoạn quan có kim thân tạo ra từ long khí Đại Tùy, cũng không có thần binh lợi khí nào
Cực hạn của võ đạo là hoàn toàn không có chiêu thức màu mè gì, chỉ có ba chữ “nhanh”, “chuẩn”, “độc”, dùng tốc độ nhanh nhất, lực mạnh nhất, đánh vào điểm yếu nhất trên người đối thủ, từ từ tiêu hao lẫn nhau, xem ai có thể chống chọi được tới cuối cùng, ai còn đứng thì sống, ngã xuống là chết, chỉ đơn giản như vậy thôi
Hai vị võ phu cửu cảnh đỉnh phong mạnh mẽ nhất thế gian, mỗi lần xuất quyền đụng nhau, những sát thương gây ra trên cơ thể đối thủ, đều khiến cho Luyện khí sĩ và võ phu quanh hoàng cung bị chấn động, khí cơ hỗn loạn
Lý Nhị và lão hoạn quan mặc mãng phục này sát phạt không khác gì thần tiên trên núi đánh nhau, vượt xa những cuộc sát phạt giang hồ mà lực đạo chỉ có hạn, “tốt nhất đừng có lại gần hóng chuyện”, đây là quy tắc bất thành văn của tiên gia trên núi
Đứng xung quanh hóng chuyện thật không khác gì đánh đổi sinh mạng, còn nếu vỗ tay khen ngợi hay là chỉ điểm giang sơn, thì càng là đại kỵ
Luyện khí sĩ tranh đấu, thương sử dụng rất nhiều pháp bảo, giống như đánh cá giữa biển, càng liều mạng thì tầm ảnh hưởng càng lớn, rất dễ có chuyện chiến trường lan rộng ra bên ngoài
Chỉ cần hơi không chú ý, là hoàn toàn có thể mất đi sinh mạng, vậy mà còn dám liều mạng hóng chuyện, có khác gì chán sống rồi?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.