Kiếm Lai

Chương 470: Thiếu Nữ Lả Lướt Như Liễu (1)




Thôi Đông Sơn từ đầu đến cuối vẫn giữ tư thế cổ quái trước đó, "Thư viện Sơn Nhai nên như thế nào thì làm như thế ấy, có điều cũng là binh đến tướng cản, nước đến đất chặn, quan tâm làm chi
Lẽ nào Đại Ly thông tín Đại Tùy, thư viện Sơn Nhai sẽ không còn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta thấy sẽ không đâu, nếu Đại Tùy cũng không cho được các người thân phận một trong bảy mươi hai thư viện, sau này quay về Đại Ly, cùng lắm thì ăn nhờ ở đậu, dù sao cũng không khác biệt nhiều
Mao Tiểu Đông giữ vẻ mặt nghiêm túc, nói: "Thư viện thư viện, quan trọng là ở học sinh, quan trọng ở phu tử, chứ không phải bốn chữ thư viện Sơn Nhai này
Không nói đến học sinh Đại Tùy trong thư viện này, chỉ riêng những đứa nhỏ theo ta rời Đại Ly, bây giờ vẫn còn non nớt, tinh thần khí của tụi nhỏ làm sao chịu được nhiều giày vò như vậy
Thôi Đông Sơn chậm rãi thu tay lai, có điều rất nhanh sau đó lại cầm lấy một nắm quân cờ, lòng bàn tay vang lên tiếng lách cách, quay đầu nhìn Mao Tiểu Đông đang giận tím mặt
Thôi Đông Sơn sắc mặt như thường, mỉm cười nói: "Nói rất hiên ngang lẫm liệt, chỉ tiếc Mao Tiểu Đông học vấn có hạn, cho nên suy nghĩ sự tình việc quá thiển cận
Ông lão cao lớn cười lạnh nói: "Chỉ họ Thôi ngươi suy nghĩ được nhiều, tính toán được xa
Thôi Đông Sơn đứng lên, nắm chặt quân cờ trong lòng bàn tay, chậm rãi đi dạo quanh ghế đá, trêu chóc: "Chùa miếu không có vẫn có tăng nhân, tăng nhân không có vẫn có kinh Phật, kinh Phật không có vẫn có phật hiệu, phật hiệu không có vẫn có Phật tổ
Thôi Đông Sơn ngẩng đầu, một tay để sau lưng, còn tay kia nhẹ nhàng xoay cổ tay, vừa đi lửng thững vừa nói: "Nhất thiết hữu vi pháp, Ứng tác như thị quán
Đợi chừng nào ngươi thật sự nghĩ thông suốt ý nghĩa tồn tại của thư viện, thư viện Sơn Nhai mới coi như thực sự tìm được một vị trí bất bại, về phần là ở trên lãnh thổ của quốc gia nào, đều không quan trọng nữa
“Hữu vi pháp” có nghĩa là tất cả những gì “có” bên ngoài cũng như trong tư tưởng, có nghĩa là tất cả mọi thứ hữu hình và vô hình, kể cả tư tưởng và cảm xúc của ta
Trích từ kinh Kim Cang, nguyên văn:

Tất cả hữu vi pháo,
Như mộng, huyễn, bọt, bóng,
Như sương, như chớp loé,
Hãy quán chiếu như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mao Tiểu Đông cười nhạo nói: "Biến thư viện Sơn Nhai thành học cung, mặc kệ gió táp mưa sa, tự đứng sừng sững không ngã
Thôi Đông Sơn dừng chân, đứng cách một bàn đá và một bàn cờ, nhìn chăm chú ông lão cao lớn, hỏi ngược lại: "Có gì không thể
Thôi Đông Sơn nhẹ nhàng bước ra một bước, "Sao không thử đi
Mao Tiểu Đông thần sắc nghiêm túc, lắc đầu nói: "Ngươi chỉ biết nói mồm không đau lưng
Thôi Đông Sơn cũng lắc đầu theo, tấm tắc nói: "Ngươi thật sự nên gặp tiên sinh Trần Bình An nhà ta
Mặt trời đầu mùa đông, treo cao trên không trung, ánh mặt trời ấm áp dào dạt chiếu vào trên người ông lão cao lớn, ông lão cười nói: "Có thể được Tề Tĩnh Xuân giao phó trọng trách, Trần Bình An đương nhiên là không tồi, nhưng ngươi chắc chắn là chó không đổi được bản tính ăn phân, ngươi đang tính toán điều gì
Thôi Đông Sơn cười mắng: "Này này này, học vấn của Tiểu Đông ngươi vất cho chó gặm rồi à
Cũng được, không sao, nhưng đừng tùy tiện dây vào ta
Mao Tiểu Đông không muốn gây gổ với tên này ở đây, đứng lên, "Với chút học vấn chó má của ngươi, có ném ra đấy thì chó ven đường cũng không thèm ngửi một cái
Thôi Đông Sơn cười ha hả nói: "Ghen tị, ghen tị
Mao Tiểu Đông nhanh chóng rời đi, quay lưng về phía Thôi Đông Sơn, "Lý Nhị lần này xông vào hoàng cung, hỏa hậu vừa đủ, ngươi đừng được một tấc lại muốn tiến một thước, chỉ cần gặp phải bất luận phiền phức gì, ta sẽ tìm ngươi để hỏi, đừng trách ta không báo trước
Thôi Đông Sơn nhìn bóng lưng kia, lúng túng nói: "Như vậy không tốt sao
Lý Nhị đại gia muốn làm gì, một con kiến hôi cửu cảnh như ta làm sao ngăn được
Nếu như tiên sinh ta có ở đây thì không khó, bình tĩnh ổn hòa nói đạo lý, Trần Bình An giỏi hơn ta nhiều
Mao Tiểu Đông quay đầu nhìn phía kẻ đang ra vẻ khó xử, "bình tĩnh ôn hòa" nói: "Nếu được thig ta thật muốn đập nát cái đầu của ngươi, coi thử bên trong rốt cuộc chứa thứ gì
Thôi Đông Sơn giơ một tay ra, ngón tay xếp thành hình cánh hoa lan, giả vờ e thẹn nói: "Đáng ghét
Mao Tiểu Đông sầm mặt xoay người rời đi, vẻ mặt buồn nôn như giẫm phải cứt chó
Sau khi Mao Tiểu Đông rời đi, Thôi Đông Sơn lúc này lại ngồi xuống ghế đá, bàn tay đang nắm những quân cờ kia để hờ phía trên bàn cờ, thả xuống từng quân cờ
Một hơi đặt bảy tám quân lên bàn cờ, thuần một màu trắng, cho nên bàn cờ này hoàn toàn không hợp quy củ
Cuối cùng Thôi Đông Sơn hai tay trống trơn ngồi xổm trên ghế đá, gác cằm lên đầu gối, không biết đang suy nghĩ cái gì
Giống như Mao Tiểu Đông nói, trên đời này thật sự không có mấy người nghĩ ra "Thôi Sàm" đang suy nghĩ cái gì
Có thể Tề Tĩnh Xuân là ngoại lệ duy nhất
Cửa sân bên kia truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, Tạ Tạ tan học trở về, sau khi cất đồ, bắt đầu quét sạch lá rụng trong sân
Cây chổi quét qua mặt đất, cuốn lên từng cơn gió nhẹ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thôi Đông Sơn thì thầm: "Cùng khởi đầu từ bé nhỏ, hùng phong thổi qua, tiếng sấm trận trận, chẻ đá chặt cây, tàn phá rừng xanh, suy yếu tan đi, ý vị vẫn còn
Thư Phong chỉ là xuyên qua ngõ hẹp, di động được bụi cát, thổi đi tro tàn, toàn là trọc khí, mặc dù đang thịnh, nhưng vẫn không đáng nhắc tới
Tạ Tạ, ngươi cảm thấy là Đại Ly tốt, hay là Đại Tùy tốt
- Giải thích, Hùng phong, thư phong tương ứng với khí phách nam nhi và khí phách nữ nhi
Hết giải thích
Lần đầu tiên thiếu nữ bị Thôi Đông Sơn nghiêm túc hỏi ý kiến, trong lúc nhất thời vừa mừng vừa sợ, ôm cái chổi, lo sợ bất an
Cũng may cô trời sinh tư duy nhanh nhẹn, trước đó cũng đã hạ quyết tâm, khi chung sống với vị công tử này, tuyệt đối không được suy nghĩ nhiều, dù sao có nghĩ nhiều cũng vô ích, còn không bằng gọn gàng dứt khoát, nghĩ cái gì thì nói ra cái đó, cùng lắm thì bị đánh một lần là được, đỡ phải làm trò cười cho người ngoài, vì vậy cô trả lời: "Đại Tùy thích hợp an cư định nghiệp, sống ở đây rất thoải mái
Đại Ly thích hợp cho những ai có dã tâm và âm mưu, bây giờ trong ngoài có đủ, cho nên càng cường đại hơn, sức sống bừng bừng, tràn ngập tiến công, đáng sợ nhất chính là Đại Ly bây giờ bắt đầu từ từ nắm trong tay thế lực trên núi trong lãng thổ, càng ngày càng tiến gần tới chủ nhân một quốc gia danh xứng với thực."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.