Một hán tử thấp bé khỏe mạnh đi khỏi thư viện Đông Hoa Sơn, cứ đi mãi, tìm được ngôi nhà yên tĩnh ở gần đó, bắt đầu gõ cửa
Không có ai trả lời
Căn nhà này từ lâu được cho thuê, bình thường người ở trong viện chỉ ru rú trong nhà, hầu như không lộ diện, thế nhưng sau trận thần tiên đánh nhau buổi tối ngày đó, khiến cho người này ý thức được nơi đây có giao long chiếm giữ
Tuy nói trong trận giao chiến đó, thiếu niên áo trắng tự xưng lão tổ tông của Thôi gia, ra tay trên đỉnh Đông Hoa Sơn đỉnh, trông nổi bật hơn, một đống pháp bảo ném ra cả đêm lóa sáng rực rỡ, thế nhưng lão nhân cao to ứng đối đủ loại cũng không tầm thường, cho dù là người trong nghề cảnh giới đủ cao, cũng tự nhận nếu đứng ở vị trí của lão nhân, đích thân đánh với thiếu niên áo trắng coi pháp bảo như cải trắng mà ném lung tung kia, chắc chắn không thể chống đỡ được đến hừng đông
Hán tử tung một cước đá văng cửa lớn, sải bước đi vào, thấy một ông lão cao to sắc mặt âm trầm, chính là Thái Kinh Thần luyện khí sĩ thập cảnh, đứng ở trong sân, trên bàn có một bầu rượu, có rất nhiều đồ nhắm rượu tinh tế, rượu ngon nguyên chất
Đối với lục địa tiên nhân trong mắt phàm phu tục tử như lão, chút ít hưởng thụ có còn hơn không này thật sự bé nhỏ không đáng kể
Thái Kinh Thần là một trong những người đứng xem trận đại chiến ngày hôm qua tại Thiên Hoàng cung, lúc này thấy hán tử ngoại hương vừa chen chân vào võ đạo chi cảnh, tất nhiên cảm thấy rất lép vế, nhưng lép vế không có nghĩa là ông lão sẽ cúi đầu cúi người, lão giữ thần sắc không kiêu ngạo không siểm nịnh mà hỏi: "Ta và ngươi không oán không thù, ngươi phá cửa mà vào, là có ý gì
Lý Nhị thấy Thái Kinh Thần, không nói một chữ, nhanh chóng đánh ra một quyền rất mạnh, đánh cho lão nhân trở tay không kịp bay vào phòng, thổ huyết tại chỗ, đụng nát cửa phòng và cái bàn, ngã xuống góc tường dưới tấm biển trong đại sảnh, ngã xuống đất không dậy nổi
Lý Nhị xoay người rời đi
Thái Kinh Thần hơi sững sờ, dựa vào tường ngồi dậy, vốn nghĩ tốt xấu gì đối phương phải nói một hai câu trước rồi mới động thủ, cái gọi là một lời không hợp liền ra tay, không phải còn có "Một lời" sao
Đâu ai không nói lý giống như hán tử này
Cái này không phải cậy thế hiếp người thì là cái gì
Đường đường luyện khí sĩ thập cảnh, lão tổ tông của hào phiệt Thái gia Đại Tùy, không nhịn được chửi ầm lên: "Có bản lĩnh trở lại đánh một trận
Sau đó hán tử kia lại đi vào từ cái cửa đã không còn cánh, lần thứ hai đi vào sân, đứng ở nơi đó, nhìn Thái Kinh Thần trong phòng
Ông lão nuốt nước bọt, "Ta đang nói với thiếu niên áo trắng ngày đó, không liên quan tới ngươi
Sau khi thốt ra những lời này, ông lão chỉ hận không thể đào một cái lỗ để chui xuống
Bên hông hán tử có giắt một bầu rượu không, hỏi một câu lạ lùng, "Bầu rượu trên bàn ngươi bán bao nhiêu tiền
Ông lão cao to tóc trắng xoá hơi ngơ ngác, sau đó trong lòng bi phẫn, nghĩ người đang dưới mái hiên không thể không cúi đầu, vẫn thành thật trả lời: "Không biết giá cả cụ thể, ước chừng ít nhất cũng ba bốn mươi lượng bạc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Nhị suy nghĩ một chút, "Vậy ta áp cảnh giới xuống cảnh thứ tám, hai ta lại đánh một trận
Thái Kinh Thần hoàn toàn nổi giận, lão tử uống bầu rượu mà thôi, sao lại chọc tới ngươi rồi
Ông lão cũng không phải loại người mặc cho người ta khi dễ mà không đánh lại, ngược lại lão còn là kẻ tính khí nóng nảy, chiến lực xuất chúng trong số các tu sĩ Đại Tùy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông lão đứng lên sắc mặt giận dữ nói: "Đánh thì đánh, sợ ngươi à
Sau một lát, Lý Nhị rời khỏi sân, trở về thư viện
Ông lão nằm ở trong sân, dù chưa đến nỗi trọng thương, thế nhưng nhất thời cũng không ngồi dậy nổi
Ông lão nhìn bầu trời, lần đầu tiên trong đời bị uất ức và chua xót như vậy, cảm thấy không cách nào sống nỗi được nữa
Lão tử họ Thái, không phải đồ ăn nhắm rượu
- Giải thích, họ Thái đồng âm với chữ thức ăn trong tiếng Trung Quốc
Hết giải thích
Đợi lát nữa nghỉ ngơi xong, lão tử phải đi hoàng cung diện thánh, phải rời khỏi Đông Hoa sơn xúi quẩy này, cách thư viện Sơn Nhai thật xa, cũng không ở lại kinh thành Đại Tùy nữa,
Lý Nhị nói muốn đi dạo thư viện, Lý Hòe đi về trước, kết quả phát hiện Lý Bảo Bình và Lâm Thủ Nhất đều có mặt, hai người vừa đến không bao lâu, Lý Bảo Bình đang nói chuyện với mẫu thân của Lý Hòe, "Thẩm thẩm, mọi người muốn ở thư viện bao lâu
Có cần ta đưa mọi người đi dạo kinh thành không
Ta đã cẩn thận nghiên cứu bản đồ đường sá của kinh thành Đại Tùy, thư lâu cũng không dễ tìm, nghiên cứu cả buổi đấy, mọi người muốn đi đâu, ta đều biết rõ đường đi
Sau khi tới thư viện, chuyện thứ nhất Lý Bảo Bình là tìm hiểu rõ quy củ rườm rà của thư viện trước, đặc biệt là làm sai chuyện gì sẽ bị nghiêm phạt ra sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện thứ hai là đi thăm dò bố cục của kinh thành Đại Tùy, mục đích là sau này tiểu sư thúc đến tìm, có thể dẫn hắn cùng nhau đi dạo phố
Phụ nhân cười khen ngợi: "Tiểu Bảo Bình thông minh quá, Hòe tử nhà chúng ta cũng nhờ ngươi, mới không bị người ta khi dễ
Lý Hòe thiếu chút nữa trừng tới rớt cả tròng mắt xuống đất, trên đường đi, Lý Bảo Bình là người bắt nạt hắn nhiều nhất, không nói đến chuyện mình hô gió gọi mưa trước mặt A Lương, xưng huynh gọi đệ với hắn ta, cho dù là ở cùng Trần Bình An, mình cũng chưa chịu thiệt bao giờ,
Hơn nữa, lúc trước khi còn ở học thục quê nhà, Lý Bảo Bình từng ném quần cộc của mình lên cây như thế nào, chẳng lẽ mẫu thân không biết
Lúc đó mẹ còn lôi con đi tới phố Phúc Lộc, muốn cãi nhau với trưởng bối nhà Lý Bảo Bình, chỉ là vừa nhìn thấy đôi sư tử lớn kia thì không còn dám gõ cửa lớn Lý gia nữa
Lý Bảo Bình và mẫu thân hắn trò chuyện một hồi, nói chung Lý Hòe nghe mà đau đầu, hai người vốn là ông nói gà bà nói vịt, vì sao có thể trò chuyện hợp cạ như vậy chứ
Một người hỏi nhà lớn của Bảo Bình ở phố Phúc Lộc rốt cuộc có bao nhiêu gian nhà, một người trả lời học xá thư viện nhiều phòng ốc hơn so với nhà của cô…
Thiếu nữ Lý Liễu bị đệ đệ làm phiền quá mức, đành phải nhận lời sẽ tranh thủ may cho hắn một đôi giày vải mới, cô yên tĩnh ngồi ở bên giường, đang cẩn thận khâu từng mũi kim ở đế giày, thỉnh thoảng nghiêng đầu cắn chỉ, mới cười nhìn mẫu thân và đệ đệ, nếu bắt gặp ánh mắt Lâm Thủ Nhất nhìn qua, cô sẽ cười gật đầu, thiếu niên thì đỏ mặt, trong lòng có chút thẹn thùng không cách nào miêu tả
Sau lần uống rượu trong hồ lô của A Lương, đây là lần thứ hai thiếu niên cảm thấy mình may mắn vì đã lựa chọn rời khỏi trấn nhỏ, theo Trần Bình An và Lý Bảo Bình đi du học.