Kiếm Lai

Chương 477: Trên Đường Giang Hồ Gặp Chuyện Bất Bình (4)




Không thấy hùng tinh chiến lực kinh khủng tới áp trận như mình mong muốn, phụ nhân thấy mình tính sai nên nhất thời luống cuống tâm thần, trong cuộc chiến giữa các tu sĩ, vừa bất cẩn liền bị quyền cương của tráng hán đánh ở trên người, ngã xuống đất, sau đó nhanh chóng bị kiếm gỗ đâm vào vai, khóa sắt quấn thân, lập tức bị một đống đồ vật thần thông bám thân, cuối cùng bị tráng hán dùng quyền pháp thông thần một cước dẫm nát đầu phụ nhân, mạnh mẽ đánh tan khí phủ lưu chuyển của phụ nhân, giẫm lún đầu vào trong bùn đất
Cuối cùng tráng hán lấy ra một thanh đao nhỏ màu bạc, đâm hết toàn bộ mũi đao vào ngực phụ nhân, lúc này mới một tay nắm cổ ả ta, vác lên vai minh, sau đó tiện tay để lên lưng ngựa, tráng hán lia ánh mắt phức tạp về hướng tiểu đồng áo xanh ngồi xổm trên nóc ngôi miếu đổ nát, cuối cùng nhìn nữ đồng váy hồng phấn bên cạnh thiếu niên, ôm quyền cười nói: "Sau này công tử đi lại trên giang hồ, cũng cần cẩn thận chút, dù sao trên núi cũng không phải đều là những người như chúng ta
Trần Bình An nhanh chóng hiểu rõ ẩn ý trong ngôn ngữ của hán tử kia, ý ông muốn nói thần tiên trên núi, chỉ cần nhìn thấu chân thân của xà mãng bên cạnh, chỉ sợ sẽ không nói không rằng mà ra tay, không giống bọn họ không gặp ác sẽ không ra tay, Trần Bình An ôm quyền hoàn lễ nói: "Ta sẽ cẩn thận
Tráng hán xoay người lên ngựa, sau khi quay đầu nhìn phụ nhân không có dấu hiệu tỉnh lại, cười to nói với Trần Bình An: "Quyền pháp không tệ, không ngừng cố gắng nhé
Trần Bình An cho rằng người nọ đang trêu ghẹo mình, thẹn đỏ mặt cười nói: "Quyền pháp của tiền bối mới là lợi hại thật sự
Tráng hán cười to sang sảng, không nói gì, lần thứ hai ôm quyền với thiếu niên, lúc này mới quay đầu ngựa, cùng mọi người trở về đường cũ
Hành trình chém yêu của bọn họ lần này, cũng không thuận lợi, chỉ là dụ địch tiêu hao hơn nửa tháng thời gian, một đường truy sát đến tận đây, mất hai ngày hai đêm, dù là khí lực của võ phu thuần túy ngũ cảnh như hắn, cũng cảm thấy hơi mệt mỏi tâm thần chứ đừng nói chi những luyện khí sĩ còn lại trong đội ngũ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ phải nhanh chóng đi gặp quan phủ báo cáo kết quả, không chỉ triều đình của Hoàng Đình Quốc ban thưởng phong phú, từng người trở về bang phái sơn môn, cũng coi như có được một công đức thật to
Tráng hán khi đi ngang qua nữ tử trẻ tuổi, tức giận nói: "Người tốt hay người xấu, sẽ không khắc hai chữ trên trán cho các người coi
Sau này đừng lỗ mãng như thế, nếu lựa chọn xuống núi rèn luyện, dũng khí có thừa, thế nhưng phải bớt làm một ít chuyện ngu xuẩn cần sư môn hỗ trợ chùi đít
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhân mã hai bên đi lướt qua nhau
Nam tử râu quai nón cũng đi tìm lại bội đao, người trẻ tuổi bị phụ nhân nắm cánh tay là thê thảm nhất, dù cho được bôi thuốc cầm máu, nhưng vẫn kêu rên không ngớt, cả cánh tay máu thịt lẫn lộn, mắt thấy hơn phân nửa là phế bỏ
Có người sắc mặt trắng bệch, không đành lòng nhìn tình huống bi thảm của bằng hữu, đột nhiên thoáng nhìn thiếu niên xoay người đi về hướng ngôi miếu đổ nát, sau đó đứng dậy nổi giận mắng: "Ngươi làm sao vậy, vì sao không ra tay sớm hơn
Nếu đã sớm nhìn ra chân thân của yêu vật, vì sao ngay cả nhắc nhở cũng không nói ra?
Ngươi muốn chờ xem kịch vui phải không
Rất nhanh sau đó, có người run giọng phụ họa nói: "Ngươi đã hại Mã huynh đệ
Trần Bình An dừng chân, quay đầu, không nói một lời, chỉ nhìn hai người
Một người sợ đến mức lùi lại mấy bước, một người bạo gan trừng mắt nói: "Sao, ngươi đuối lý, còn muốn hành hung đả thương người?
Trần Bình An vẫn không nói lời nào, nhưng có đưa tay chỉ chỉ đầu cùng với ngực mình, sau đó mới xoay người đi về phía đống lửa, ngồi chồm hổm nhìn nồi cơm
Người nọ vẫn không bỏ qua, lẩm bẩm nói nhỏ cái gì mà quận thủ quan binh, vô pháp vô thiên, tướng quân kỵ quân, cuối cùng bị công tử trẻ tuổi đeo kiếm có tuệ kiếm màu bạc ngăn cản, lúc này mới không nói thêm gì nữa
Đoàn người lần lượt lên ngựa, một người trong đó cưỡi chung một con ngựa với người bị thương, dùng sợi dây buộc chặt hai người lại, để tránh người sau vì quá đau đớn mà rơi khỏi ngựa
Tiểu đồng áo xanh đứng ở cửa miếu nhìn đám người kia đi xa, ánh mắt lập lòe tia sáng xanh, hỏi: "Lão gia, vì sao không cho ta giáo huấn đám sói mắt trắng kia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta tức chết đi được, tức chết lão phu tức chết lão phu
Không được, ta phải đi trút giận
- Giải thích, Sói mắt trắng tức là kẻ vô ơn phụ nghĩa
Hết giải thích
Tiểu đồng áo xanh dùng một loại thần thông để ngưng tụ hơi nước, trên đỉnh đầu xuất hiện một quả bóng nước, tưới vào đầu, làm cho bản thân ướt sũng giống như một con gà nhúng nước
Nữ đồng váy hồng phấn ngồi xổm bên cạnh của Trần Bình An, lần đầu tiên phụ họa: "Rất là đáng giận
Trần Bình An nhẹ giọng nói: "Người khác không nói đạo lý, không phải là lý do để chúng ta không nói đạo lý theo, bản thân mình không thẹn với lương tâm là được
Trần Bình An đột nhiên cười cười, "Sau này dù sao sẽ không gặp mặt nhau nữa, hơn nữa chúng ta cũng không phải cha mẹ bọn họ, không cần phải giải thích rõ ràng mọi chuyện với họ, những đạo lý ta hiểu là do ta vất vả học được từ trong sách, dựa vào cái gì phải dạy cho bọn họ
Nữ đồng váy phấn che miệng mà cười
Tiểu đồng áo xanh búng tay một cái, quần áo ướt sũng lập tức trở nên khô ráo, xoay người đi trở vào trong miếu, đưa tay sưởi ấm, "Lão gia, ta không muốn phân rõ phải trái với bọn họ, muốn một ngụm ăn sạch bọn họ…"

Thấy Trần Bình An ngẩng đầu nhìn, nó nhanh chóng đổi ý, "Đương nhiên là không thể nào
Ài, lão gia, ta cũng chỉ muốn giáo huấn bọn họ một chút, ví dụ như đánh cho bọn họ cả đám mặt mũi bầm dập, cha mẹ cũng không nhận ra, ừm, cô nương chân dài kia thì bỏ qua, vẫn nên giữ lại cho lão gia xử lý.”

Trần Bình An mở nắp nồi cơm, mùi cơm thơm phúc, nữ đồng váy phấn nhanh nhảu mang muỗng múc cơm đến, còn có ba cái chén nhỏ chồng lên nhau
Ba người ngồi ăn cơm với dưa muối, Trần Bình An không khỏi nhớ tới một người thường dùng chiếc đũa gõ chén cơm đòi ăn thịt, cùng với những lời người đó đã nói, hắn bèn nói với tiểu đồng áo xanh: "Cường giả thực thụ sẽ dùng tự do của kẻ yếu làm ranh giới cho hành vi của mình
Tiểu đồng áo xanh và cơm trong chén, nhìn có vẻ như ăn rất hăng say, như thể đang rất đói, nhưng thật ra từ đầu tới đuôi cũng chỉ ăn có một miếng nhỏ, nó trừng mắt nhìn, sau đó vẻ mặt chân thành nói: "Oa, lòng dạ của của lão gia thật sự là còn rộng hơn so với ngự giang, bội phục bội phục, cảm động trời cảm động đất, may mà lão gia không phải người đọc sách, bằng không đã sớm là quân tử do học cung thư viện khâm điểm rồi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.